8

Theo bản năng, tôi liền lùi lại trốn ra sau lưng Phó Tồn Sâm, cả người dựng hết cả gai ốc lên: "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"

"Nói cái gì đó? Mở cửa, để mẹ vào!"

Vừa vào đến phòng, tôi liền lao thẳng vào nhà vệ sinh. Tuyệt đối không thể để mẹ nhìn thấy đống b.ăn.g v.ệ si.nh trong thùng rác được!

Trong khi tôi và Phó Tồn Sâm cuống cuồng trong phòng ngủ thì mẹ tôi thong thả đi qua đi lại ngoài phòng khách, vừa lượn lờ vừa uống trà.

"Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, nếu mẹ phát hiện ra thì tính sao!"

Bởi vì m.a.n.g t.h.a.i tháng đầu nên lúc ở trường học với khi đi công tác cùng anh ở viện nghiên cứu, tôi vẫn chưa chuẩn bị gì nhiều. Tính ra một thời gian ngắn nữa là hai đứa sẽ xin nghỉ dài hạn luôn, cho nên sát nút rồi mà tôi chẳng có một tí kinh nghiệm giả vờ m.a.n.g t.h.a.i nào cả.

Phó Tồn Sâm an ủi tôi: "Không sao đâu, nếu bị phát hiện thì cứ nói thật cho mẹ biết đi."

Tôi khó xử nhìn anh. Chúng tôi suy cho cùng cũng sẽ ly hôn, thêm một người biết thân phận của anh thì không hay chút nào. Nhưng Phó Tồn Sâm không nghĩ nhiều đến vậy, anh đẩy cửa ra chào một tiếng rồi chủ động đi nấu cơm.

Ngoài phòng khách, mẹ tôi với mái tóc uốn xoăn bồng bềnh, diện chiếc đầm đuôi cá bằng lụa satin đỏ cổ đổ, khoác thêm chiếc áo da dáng ngắn màu đen, kính râm đẩy ngược lên đỉnh đầu, bờ môi tô son đỏ rực như lửa. Trông bà vừa ngầu vừa quyến quyến rũ, chẳng ai nghĩ người phụ nữ này đã chạm ngưỡng 50.

Tôi đi ra với dáng vẻ hơi ngượng ngùng, một tay đỡ eo, đi đến bên cạnh mẹ liền ưỡn bụng lên. Nhờ lớp áo sơ mi suông rộng, trông cũng rặn ra được chút độ cung.

Thấy tôi như vậy, chân mày mẹ liền dựng ngược lên: "Có phải lúc m.a.n.g t.h.a.i con vẫn tăng ca rồi không chịu ăn uống t.ử tế đúng không? Nhìn xem kìa, để cháu ngoại gái của mẹ đói gầy cả đi rồi."

Tôi: "Sao mẹ biết là con gái?"

Mẹ khựng lại một nhịp: "Thì nhìn cháu ngoại trai của mẹ đói gầy đi."

Tôi: "Ý con là, chính con còn chưa biết là trai hay gái cơ mà."

Chuyện này mà nói thật cho mẹ biết là m.a.n.g t.h.a.i song sinh mà bụng vẫn chưa chịu nhô lên, chắc mẹ tức c.h.ế.t mất.

Mẹ tôi: "..."

"Cái con ranh này!"

Mẹ giơ tay định tét cho tôi một phát. Đúng lúc này, Phó Tồn Sâm từ trong bếp âm thầm lướt qua phòng khách, thản nhiên lấy hộp tăm trên kệ tivi.

Mẹ tôi xoay người lại nhìn.

Phó Tồn Sâm khẽ mỉm cười lịch sự: "Dì ạ, cháu gọt đĩa hoa quả cho hai mẹ con nhé." 

Mẹ tôi vốn biết chuyện hợp đồng giữa hai đứa, cho nên Phó Tồn Sâm vẫn luôn gọi bà là dì.

Mẹ quay đầu lại tiếp tục giáo huấn tôi: "Con nói xem quần áo, chăn nệm nhỏ cho em bé đã chuẩn bị xong xuôi chưa? Sinh xong là phải dùng chăn riêng của mình đấy, bệnh viện không có sẵn đâu."

Tôi nào dám khai thật là chúng tôi không định ra bệnh viện sinh, chỉ dám ấp úng: "Lát nữa con chuẩn bị."

Mẹ tức đến mức lại muốn giơ tay đ.á.n.h tôi, lúc này Phó Tồn Sâm lại thong thả bước đến, đặt đĩa hoa quả lên bàn trà: "Dì nếm thử đi ạ."

Mẹ liếc anh một cái rồi quay sang dỗi tôi tiếp: "Con xem con m.a.n.g t.h.a.i bao lâu rồi mà chẳng thèm nói nửa lời với mẹ! Trông cậy gì vào cái thứ đàn ông kết hôn hợp đồng này biết chăm sóc tốt cho con chứ?"

À, chủ đề này trúng tủ tôi rồi!

"Mang t.h.a.i 26 tuần rồi mẹ!"

Mẹ tôi: "..."

Mẹ lại giơ tay lên, đúng lúc này Phó Tồn Sâm lại xuất hiện. Anh tự nhiên chỉnh sửa lại mấy món đồ trang trí cạnh tivi, thấy mẹ nhìn sang liền quay đầu mỉm cười: "Dì với Phất Chiêu cứ nói chuyện tiếp đi ạ, cháu đang đợi shipper giao chút đồ ngọt tráng miệng sau bữa ăn tới."

Mẹ tôi: "..." Mẹ tôi cạn lời hẳn luôn.

Tôi cố nhịn cười, nhanh như chớp chạy tót vào bếp: "Để con vào phụ anh ấy một tay nhé."

Vừa vào đến bếp, tôi đã cười đến mức nghiêng ngả, ghé vào vai anh thì thầm: "Anh không hiểu tính mẹ tôi đâu, bà ấy thuộc kiểu khẩu xà tâm phật thôi, có đ.á.n.h cũng chẳng bao giờ đ.á.n.h thật đâu."

Phó Tồn Sâm từ nhỏ đã không có bố mẹ ở bên, anh còn chẳng biết bố mẹ mình là ai, chưa từng được biết không khí gia đình, nên việc anh lo lắng trước cách thức chung sống của hai mẹ con tôi cũng là điều dễ hiểu.

Phó Tồn Sâm nhìn tôi một lúc, rồi khẽ cười gật đầu: "Ừm."

"Nếu sau này con của chúng ta cũng được lớn lên trong một gia đình tuyệt vời như thế này thì tốt biết mấy."

Tôi im lặng, không biết nói gì tiếp. Trong nồi, canh thịt đang sôi sùng sục, sủi bọt ùng ục. Gia đình, đối với hai chúng tôi, chính là một t.ử huyệt.

Sau khi đã nắm được nhịp điệu tương tác của hai mẹ con tôi, không còn những màn giải vây của Phó Tồn Sâm nữa, bữa tối trôi qua vô cùng vui vẻ và hòa thuận. Mẹ tôi cũng không nhắc lại chuyện gì làm khó tôi nữa. Dĩ nhiên, ăn xong một bữa cơm thì hai cánh tay tôi cũng bị mẹ phát cho đỏ hồng lên rồi.

Bình thường việc rửa bát sau khi ăn là của tôi, nhưng hôm nay mẹ đến nên Phó Tồn Sâm cũng vào bếp phụ một tay. Rửa xong xuôi, thắt lưng của Phó Tồn Sâm bắt đầu lên cơn mỏi nhức, tôi xót xa liền đứng sau bóp eo cho anh. Đúng lúc này, mẹ tôi đột ngột đẩy cửa bước vào.

Như thể vừa làm chuyện gì khuất tất, tôi "xoạt" một cái rụt phắt tay lại. Xong đời.

Nhưng may thay mẹ dường như không nhận ra điểm bất thường, bà như một vị Lão Phật Gia đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi cất lời: "Phất Chiêu, đêm nay con ngủ với mẹ."

Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cũng phải, cái sự thật hoang đường đến mức ấy thì làm sao người bình thường có thể nghĩ tới được chứ?

Phó Tồn Sâm ra hiệu trấn an tôi, rồi tự giác ôm gối đi sang phòng ngủ phụ.

Thế nhưng vừa vào đến phòng ngủ chính, tôi còn đang lúi húi trải chăn giường thì một câu nói của mẹ đã dọa tôi đứng hình ngay tại chỗ: "Chiêu Chiêu, thật ra con không hề m.a.n.g t.h.a.i đúng không?"

Quay lưng về phía mẹ, cả người tôi cứng đờ như khúc gỗ. Trong đầu tôi đang cuống cuồng xoay chuyển trăm phương ngàn kế xem nên lấp l.i.ế.m thế nào, thì mẹ đã giáng thêm một đòn chí mạng tiếp theo:

"Người mang thai... thực ra là Phó Tồn Sâm đúng không?"

Tôi hoàn toàn hóa đá. Trong đầu chỉ còn sót lại đúng một câu: Gừng càng già càng cay!

Mà cũng phải, mẹ tôi làm phú bà lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm nay, mấy tin đồn kỳ quái về yêu ma quỷ quái chắc mẹ cũng chẳng lạ lẫm gì. Biểu hiện của hai đứa tôi tối nay nói là trăm ngàn sơ hở cũng không ngoa, bị mẹ nhìn thấu cũng là đáng đời.

Thế là, tôi đành lựa chọn thành thật để nhận được sự khoan hồng.

"Cho nên, cậu ta là một con cá ngựa?"

Tôi ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc. Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt ẩn hiện sự khinh bỉ rõ rệt. Tôi nghi ngờ mẹ đang ghen tị với tôi.

"Chậc, Tiểu Phó mà theo con đúng là phí cả một đời."

Tôi: "Mẹ, không đến mức đó chứ."

Dù sao tôi cũng là giáo sư kinh tế học trẻ tuổi, lại còn là con gái phú bà. Tuy tôi không có tiền đè c.h.ế.t người, nhưng mẹ tôi có mà.

Mẹ tôi: "Có lẽ đây là khuyết điểm duy nhất của cậu ta đấy."

"Mắt bị mù."

Tôi: "..." Không phục chút nào, tôi bắt đầu phản công: "Còn mẹ thì sao? Tự dưng đùng đùng chạy đến chỗ con làm gì? Không phải là lại bị anh chàng phi công nào rượt đuổi đến mức không còn đường trốn đấy chứ?"

Mẹ nghẹn họng. Nhìn biểu cảm đó là tôi biết mình đã đoán trúng ch.óc rồi.

"Cho nên hai đứa tụi con bây giờ vẫn dậm chân tại chỗ với cái hợp đồng hôn nhân đó à?"

Không hổ là mẹ tôi, một nhát chí mạng đ.â.m trúng tim đen làm lòng tôi đau nhói. Tôi im lặng không nói, mẹ liền hiểu rõ mọi chuyện.

Biết giải thích với mẹ thế nào đây? Nói rằng Phó Tồn Sâm kết hôn với tôi chỉ vì cô nàng "Chí ái cá ngựa" trong lòng anh ấy không muốn sinh con, còn tôi chỉ là công cụ để anh ấy mượn bụng sinh con thôi sao?

Như nhìn thấu được sự quẫn bách và tổn thương của tôi, mẹ hiếm khi lộ ra vẻ dịu dàng, ngồi xuống bên cạnh tôi, lời tâm huyết tận đáy lòng: "Tuy rằng mẹ không biết nội tình bên trong thế nào, nhưng mẹ dám khẳng định, cậu ta thực sự thích con."

"Có đôi khi, những gì mắt thấy chưa chắc đã là sự thật."

"Cái tính của con giống hệt mẹ, có chuyện gì cũng thích giữ kín ở trong lòng. Nhưng đôi khi tình cảm trên đời này, cứ im lặng như thế là sẽ bỏ lỡ nhau cả đời đấy."

Tôi trầm mặc, chưa kịp đáp lời thì từ dưới lầu đã truyền đến tiếng động cơ gầm rú quen thuộc của một chiếc siêu xe. Tôi bám vào bậu cửa sổ ngó xuống, quả nhiên, một chiếc Rolls-Royce đang đỗ ngay dưới chung cư, bước xuống xe là một quý ông trung niên vô cùng nho nhã.

À, lại đổi người mới rồi.

"Ghen tị không?" Mẹ khoác vai tôi, bày ra bộ dạng vô cùng đắc ý.

Tôi tức mình liền đẩy phắt cửa sổ ra, hét lớn xuống dưới: "Ở đây này! Tầng 8! Mau mang người phụ nữ này đi giùm cái!"

Quý ông dưới lầu phản ứng cực kỳ nhanh nhạy ngước lên, còn mẹ thì tức giận đ.á.n.h một phát rõ đau làm hồng cả lưng tôi. Chậc, thật không hiểu nổi mấy người đàn ông đó làm sao có thể chịu đựng được cái tính khí này của mẹ nữa.

Trước khi rời đi, mẹ vẫn không quên giáo huấn tôi: "Con lo mà nói chuyện hẳn hoi với Tiểu Phó đi. Năm đó mẹ mà có được cái vận may này của con thì đâu đến nỗi chỉ sinh có mỗi mình con chứ?"

Quý ông đứng ngoài cửa thắc mắc: "Vận may gì cơ?"

Tôi cười giả lả: "Vận may sinh con đẻ cái đấy chú ơi. Mẹ cháu đang muốn có thêm em bé lắm rồi, chú cứ việc nỗ lực lên nhé, cháu hoàn toàn ủng hộ hai tay hai chân luôn!"

Đúng là cặp mẹ con tương sinh tương khắc.

Ngăn cách tiếng hét phẫn nộ của mẹ sau cánh cửa, tôi tựa lưng vào cửa thở phào một cái. Đang tính quay vào phòng cân nhắc xem nên mở lời với Phó Tồn Sâm thế nào, thì đã thấy anh cầm chìa khóa xe đứng đó với vẻ mặt đầy do dự: "Tôi xuống lầu đi đổ rác một chút."

Trong lòng tôi lập tức dấy lên sự nghi ngờ. Đi đổ rác một chút mà lại ăn mặc kín cổng cao tường, chỉnh tề như thế kia sao?

Lúc vội vàng rời đi anh có đ.á.n.h rơi điện thoại, tôi vừa tự khiển trách bản thân vừa nhịn không được mà bấm mở tài khoản diễn đàn của anh ra. Tin nhắn mới nhất gửi đến có nội dung như thế này:

【 Chí ái cá ngựa: Tôi đến dưới lầu nhà anh rồi, anh xuống đây đi. 】

【 Phó Sâm: Được. 】