"Sao anh lại về rồi?"
Tôi vừa khóc vừa cười vì xúc động.
"Bảo sao gọi điện em không nghe, nhắn tin thì chỉ trả lời qua loa vài chữ. Hóa ra là để về đây?"
Tôi gọi hệ thống trong đầu:
[Mày biết từ trước rồi đúng không?]
Hệ thống: [Hì hì, hề hề, khà khà.]
[Ký chủ à, anh ấy muốn tạo bất ngờ cho cô, cô cũng muốn tạo bất ngờ cho anh ấy, tôi giữ công bằng nên chẳng nói gì cả.]
Tôi: [...Mày là cái cân à?]
Khóe mắt bỗng có cảm giác nhám ráp lướt qua, Bùi Tiện lại dịu dàng như cũ.
"Niệm Niệm, anh nhớ em quá."
"Nếu còn không về nữa, anh sẽ phát điên mất."
Tôi vội nâng mặt anh lên, nhìn trái nhìn phải.
"Anh lén chạy về à?"
Rồi lại cầm tay anh xem tới xem lui, sờ n.g.ự.c, bụng rồi lưng anh.
"Cơ thể hồi phục thế nào rồi? Ổn không đấy?"
Đang định sờ xuống dưới nữa thì bàn tay đã bị bàn tay to của anh nắm lấy, mười ngón tay đan c.h.ặ.t.
"Niệm Niệm, em hư rồi."
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Vì tôi vừa chạm phải thứ cứng không nên chạm.
Một, hai, ba, bốn...
Chà, ít nhất cũng phải tám múi.
"Anh mệt rồi, Niệm Niệm."
Bùi Tiện tựa đầu vào hõm cổ tôi.
"Đưa em đi nghỉ nhé."
"Đợi đã!"
Bùi Nghiên cuối cùng cũng hoàn hồn sau cơn hoảng hốt, ánh mắt đau đớn nhìn tôi, đôi mắt ánh lên hơi nước.
"Anh ấy gọi em là... Niệm Niệm?"
"Em từng nói không thích người khác gọi em là Niệm Niệm mà?"
"Đúng vậy."
Tôi nhún vai.
"Chỉ là không thích anh gọi thôi."
"Đó là cách xưng hô chỉ mình anh ấy được gọi."
Vai Bùi Nghiên run lên, phát ra tiếng cười, nhưng tôi biết anh đang khóc.
"Lá bùa bình an là em cầu cho anh ấy sao?"
"Không, vốn dĩ nó là của anh ấy. Hai bọn tôi cùng đi cầu, rồi đổi bùa của mình cho đối phương giữ."
Bùi Nghiên không cam lòng.
"Vậy còn anh thì tính là gì?"
"Bùi Nghiên, anh có gì mà phải tủi thân chứ?"
"Tôi không thích anh, anh cũng không thích tôi. Nếu không thì sao tôi có thể tích đủ điểm chán ghét của anh được?"
Bùi Nghiên há miệng, quỳ tiến lên hai bước định nắm tay tôi, nhưng tôi nhẹ nhàng tránh đi.
Tôi ôm c.h.ặ.t cánh tay Bùi Tiện, nghiêng đầu tựa vào anh rồi đi về hướng ngược lại.
"Hình như anh ấy có lời muốn nói với em."
"Nhưng anh chỉ muốn nghe em nói thôi."
"Được, vậy em nói. Em yêu anh."
"Trùng hợp thật, anh cũng yêu em."
Hệ thống: [...Mạng của hệ thống độc thân cũng là mạng mà.]
---
Trước khi đi ngủ, hệ thống nói dạo này nó đang nghiên cứu phim thần tượng đời đầu.
[Ký chủ, trong tư tưởng của đàn ông loài người có một kiểu quan niệm tình yêu là bắt nạt tức là thích. Thế thì Bùi Nghiên chắc thích cô lắm đấy.]
Trong ký ức bỗng hiện lên dáng vẻ vừa ngượng ngùng vừa vui mừng của Bùi Nghiên khi mới gặp tôi.
Rốt cuộc từ khi nào anh ấy thay đổi?
Thôi kệ.
Liên quan gì đến tôi.
Tôi rúc sâu hơn vào lòng Bùi Tiện, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người anh rồi nhắm mắt lại.
Tôi: [Hệ thống , bớt xem mấy phim điên khùng đó đi. Thích một người thì chỉ muốn đối xử tốt với họ, sao nỡ bắt nạt chứ?]
[Coi bắt nạt là thích thì đều là thần kinh cả!]
[Nếu không tìm được bộ phim nào có tam quan đúng đắn thì cứ chèo thuyền tôi với Bùi Tiện đi, cẩu lương đủ no luôn nhé~]
Hệ thống: [Cảnh báo! Cảnh báo! Lượng đường vượt mức! Ngọt đến treo máy rồi... tút tút tút——]
---
Ngoại truyện (Bùi Nghiên)
Khi Nguyễn Niệm An nói câu: "Tôi không thích anh, anh cũng không thích tôi." Bùi Nghiên biết mình nên phủ nhận.
Không phải.
Không phải như vậy!
Nhưng trong đầu anh lại hiện lên dáng vẻ bình thản của Nguyễn Niệm An khi quỳ trước cổng nhà họ Bùi.
Lần đó là vì Thẩm Mộng vừa đến nhà họ Bùi, cô ta mách với Bùi Nghiên rằng Nguyễn Niệm An coi thường mình.
Anh không hề để tâm chuyện Thẩm Mộng hắt mực làm bẩn váy của Nguyễn Niệm An, chỉ một mực muốn cô khuất phục trước mình.
Ba mẹ đến khuyên cũng vô ích.
Anh muốn chính miệng Nguyễn Niệm An nói một câu xin tha.
Nhưng cố tình lại không có được.
Còn lần khác, Thẩm Mộng nói Nguyễn Niệm An đã ngáng chân cô ta trên sân băng.
Nguyễn Niệm An thậm chí còn lười giải thích.
Anh bảo quỳ, cô liền quỳ thẳng tắp, nhận hết lỗi về mình.
Bạn học đi ngang qua chỉ trỏ bàn tán, ánh mắt khinh miệt khiến ngay cả anh cũng thấy khó chịu.
Nhưng Nguyễn Niệm An dường như chẳng hề bận tâm.
Rốt cuộc cô quan tâm điều gì?
Anh muốn biết.
Thế là từng bước xâm lấn.
Từng bước chèn ép.
Bên ngoài có rất nhiều lời đồn.
Nào là Nguyễn Niệm An là kẻ si mê anh.
Nào là Nguyễn Niệm An ghen tuông vì anh.
Nào là Nguyễn Niệm An răm rắp nghe lời anh.
Nhưng chỉ có chính anh biết.
Cô chưa từng mềm lòng trước anh.
Chưa từng nói thích anh.
Chưa từng có bất cứ hành động thân mật nào với anh.
Đúng vậy.
Thân mật.
Là lỗi của Nguyễn Niệm An.
Vì cô không chịu thân mật với anh.
Cho nên anh mới muốn dùng sự áp chế để đổi lấy sự thần phục.
Cô nói anh không thích cô, nên mới cho cô cơ hội tích điểm chán ghét.
Những biểu đồ cột vẽ trên tường của cô... là điểm chán ghét sao?
Bùi Nghiên bật cười.
Cười chính sự đáng thương và đáng hận của bản thân.
Sao anh có thể không thích cô được?
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã thích cô rồi.
Chỉ là lòng chiếm hữu và ham muốn chinh phục đáng thương của anh, vì không nhận được đáp lại nên dần biến thành hận.
"Anh... anh ơi, anh sao vậy?"
Thẩm Mộng vừa khóc vừa chạy đến tìm anh.
"Thầy chủ nhiệm nói em phá hoại cuộc thi, làm ảnh hưởng đến danh tiếng nhà trường, muốn kỷ luật em. Em phải làm sao đây anh?"
Bùi Nghiên hất tay cô ta ra, đứng dậy định rời đi thì trước mắt hiện lên từng hàng bình luận.
[Chuyện gì vậy? Nam chính sao có thể nặng lời với em gái cưng chứ? Cô ấy chỉ còn mỗi anh là anh trai thôi!]
[Thứ không có được mới luôn khiến người ta xao động. Nam chính chỉ là không cam lòng thôi, anh ấy yêu em gái cưng mà không tự nhận ra.]
[CP chính là mãi mãi! Nam chính đừng phát điên sửa kịch bản nữa! Đang là truyện ngọt sủng yên lành, tự nhiên chuyển sang màn truy thê hỏa táng làm gì vậy a a a——]