7

Đăng ký khám cấp cứu xong, bác sĩ ân cần hỏi tôi bị cộc đầu ở đâu.

"Trong phòng tắm ạ." Tôi chỉ tay vào Thời Tự Ngôn: "Anh ta dùng mỹ nam kế dụ dỗ cháu, cháu bỏ chạy, kết quả là tông thẳng vào cửa."

Thời Tự Ngôn bỗng chốc đỏ bừng cả mặt từ tận mang tai. Hi hi, người hiểu Thời Tự Ngôn nhất trên đời này chỉ có Giang Nịnh này thôi.

Không cho tôi yêu đương hử? Vậy thì đừng trách tôi trả đũa nhé.

Anh vốn là kiểu người mà ra ngoài hôn một cái thôi cũng biết ngại cơ mà. Mấy lời tôi vừa nói, đúng là chẳng khác nào đem anh ra "xử t.ử hình công khai" trước mặt bàn dân thiên hạ.

Bác sĩ lắc đầu ngán ngẩm: "Mấy cô cậu thanh niên bây giờ phải biết kiềm chế một chút, ân ái cũng phải chọn đúng hoàn cảnh chứ!"

Tôi gật đầu lấy gật để, hất cằm đắc ý với anh: "Thấy chưa? Lời bác sĩ nói anh cũng phải nghe đi chứ?"

Thời Tự Ngôn trừng mắt lườm tôi, ánh mắt anh như muốn lao tới tẩn cho tôi một trận ngay giây tiếp theo.

Bác sĩ kiểm tra trán tôi, bảo không có vấn đề gì nghiêm trọng, không cần phải làm thêm xét nghiệm.

"Bác sĩ à, não cô ấy vốn đã bị chập mạch rồi, nhỡ va đập thế này lại trở nên ngốc nghếch hơn, tốt nhất cứ nên kiểm tra kỹ lại xem sao." Thời Tự Ngôn trưng ra vẻ mặt vô cùng đứng đắn, nghiêm túc.

Bác sĩ do dự một lát rồi cũng kê luôn phiếu khám.

Nhìn cái điệu cười xấu xa đắc ý của Thời Tự Ngôn, tôi hậm hực nghĩ thầm: Anh cứ đợi đấy, đừng có mà mừng vội.

8

Vật vã ở bệnh viện đến tận đêm khuya, tôi chỉ mang về được mỗi một hộp t.h.u.ố.c mỡ tiêu sưng.

Lúc xe dừng lại thì đã ở dưới hầm để xe nhà anh rồi.

"Chỗ của em thành thủy cung rồi, đêm nay ngủ lại nhà tôi đi."

Chẳng đợi tôi kịp chần chừ, Thời Tự Ngôn đã mở cửa "áp giải" tôi xuống xe.

Sau khi vào nhà, anh chu đáo lấy ra dép lê, bàn chải đ.á.n.h răng, khăn tắm và cả đồ ngủ dành cho nữ, sau đó còn tận tình trải sẵn cả bộ ga giường Hello Kitty màu hồng phấn lên nữa chứ.

Chẳng lẽ mấy thứ này đều là đồ chuẩn bị sẵn cho bạn gái anh sao? Trong lòng tôi bỗng dấy lên một cảm giác khó tả.

Nửa đêm khát nước, tôi mò mẫm ra phòng ăn tìm nước uống. Vừa quay người lại, tôi đã bị một bóng đen trên sofa làm cho giật nảy mình. Định thần nhìn kỹ lại, thì ra là Thời Tự Ngôn.

Anh đang mặc bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh sẫm, trên tay cầm một ly rượu Tây.

Ánh sáng mờ ảo phác họa lên đường nét khuôn mặt góc cạnh tuấn tú, nhưng lại toát ra một tia u buồn, cô độc.

"Sao anh vẫn chưa ngủ? Có tâm sự à?"

Anh ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt m.ô.n.g lung như thể được phủ lên một lớp sương mù dày đặc.

"Thầy ơi? Giáo sư Thời? Thời Tự Ngôn?" Gọi liền mấy tiếng, anh đều chẳng ừ hử gì.

Tôi tiến lại gần định nhìn kỹ mặt anh xem thế nào, ai ngờ lại bị cái bàn trà làm cho vấp ngã.

Lảo đảo một cái, tôi mất đà ngã chúi nhào lên đùi anh. Giây tiếp theo, lòng bàn tay nóng rực của anh đã áp c.h.ặ.t vào eo tôi. Tôi như bị điện giật, hoảng hốt vùng vẫy muốn đứng lên.

"Nịnh Nịnh, hứa với tôi , trước khi tốt nghiệp đừng yêu ai, được không?" Anh giữ c.h.ặ.t lấy vai tôi, nghẹn ngào lên tiếng.

Cả người tôi lập tức trở nên đờ đẫn.

Vẻ mặt của anh lúc này, giống y hệt như lúc chúng tôi chia tay vào năm năm trước. Đầy sự tan vỡ, bất lực và bi thương.

Trong cơn mơ màng và xúc động, tôi vô thức gật đầu. Sau đó anh nhẹ nhàng buông tôi ra, lẳng lặng đứng dậy trở về phòng.

9

Tôi nằm trên giường, cứ trằn trọc lật qua lật lại mãi mà không sao chợp mắt nổi.

Trong bóng tối im lìm, bên tai tôi cứ văng vẳng câu nói trầm khàn vừa nãy của anh.

Không cho tôi yêu đương? Lẽ nào... anh vẫn còn ý gì với tôi sao?

Tôi vội lắc đầu quầy quậy xua tan ý nghĩ đó, tự nhủ không thể nào, chuyện của chúng tôi đã qua bao lâu rồi cơ chứ.

Mấy năm nay ở nước ngoài, những cô gái mà anh tiếp xúc chắc chắn đều là những người ưu tú, xuất sắc hơn tôi gấp trăm lần.

Trong cơn thao thức, những thước phim ký ức thời thơ ấu của hai đứa đột nhiên ùa về...

Thời Tự Ngôn hơn tôi năm tuổi, vì mất bố từ nhỏ nên tính tình anh có phần lạnh nhạt, ít nói.

Thế nhưng anh lại sở hữu vẻ ngoài vừa đẹp trai lại vừa tuấn tú, thành tích học tập lúc nào cũng xuất sắc đến kinh người, đặc biệt là cực kỳ có thiên phú về văn học.

Năm đó bố mẹ tôi bận rộn công việc tối ngày, anh liền trở thành "gia sư riêng", thường xuyên sang kèm cặp tôi học bài.

Đến năm trung học, tôi nhận ra trái tim mình đã lỡ nhịp vì anh nên bắt đầu kế hoạch theo đuổi điên cuồng. Bị tôi bám riết không tha đến mức cạn lời, anh đành bất lực thỏa hiệp và đưa ra một lời hứa hẹn: "Đợi khi nào em lên đại học đã."

Chính nhờ câu nói mang tính "đòn bẩy" ấy, tôi đã phát huy năng lực vượt mức bình thường, thi đỗ thẳng vào trường đại học của anh.

Năm hai đại học, sau bao nỗ lực, anh cuối cùng cũng đồng ý hẹn hò với tôi. Khỏi phải nói, tôi đã vui sướng đến mức mất ngủ suốt cả một tuần liền, trong đầu lúc nào cũng tơ tưởng đến viễn cảnh được cùng anh ôm ôm ấp ấp ngọt ngào.