12
Sau khi hoàn thành bản nháp đầu tiên của luận văn, Thời Tự Ngôn bảo tôi lên văn phòng gặp anh.
Vừa đến cửa, đập vào mắt tôi là bóng dáng một người phụ nữ toát lên vẻ tri thức thanh lịch, đang ngồi ngay cạnh Thời Tự Ngôn.
Hai người họ dường như đang cùng nhau thảo luận một vấn đề học thuật nào đó.
Gương mặt Thời Tự Ngôn thoáng hiện nụ cười nhạt nhẽo quen thuộc, thi thoảng lại khẽ gật đầu đồng tình.
"Tự Ngôn, đây là bánh kem do chính tay em nướng đấy, anh nếm thử xem thế nào?"
Cô ta bất ngờ đứng dậy, mở chiếc hộp giữ nhiệt rồi đặt ngay ngắn trước mặt Thời Tự Ngôn.
Anh khẽ mỉm cười đón nhận: "Tô Tịnh, cảm ơn em. Không ngờ tay nghề của em lại khéo đến vậy."
Tô Tịnh?
Cái tên ấy vừa lọt vào tai lập tức khiến lòng tôi thắt lại, chiếc điện thoại trên tay vô thức tuột khỏi tầm kiểm soát, rơi bộp xuống đất.
Tiếng động bất ngờ làm cả hai người họ giật mình quay lại nhìn tôi.
"Giang Nịnh? Sao em lại ở đây?"
Vẻ mặt Tô Tịnh không giấu nổi sự kinh ngạc.
Tôi hoàn toàn ngó lơ cô ta, bước thẳng vào trong phòng, nhìn vào Thời Tự Ngôn: "Giáo sư Thời, luận văn của em còn chỗ nào cần sửa nữa không ạ?"
Anh nhìn tôi chăm chú, ánh mắt như đang dò xét biến chuyển cảm xúc trên gương mặt tôi.
"Có vài chỗ cần chỉnh sửa kỹ hơn một chút."
Nói rồi, anh cúi đầu liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, vẻ mặt ngập ngừng như muốn nói lại thôi.
"Tự Ngôn, không còn sớm nữa đâu, chúng ta đi thôi."
Tô Tịnh lên tiếng thúc giục.
Thời Tự Ngôn nhìn tôi, chậm rãi đứng dậy: "Giang Nịnh, bây giờ tôi có việc bận, lát nữa sẽ trao đổi chi tiết với em sau."
Dứt lời, hai người họ liền rời đi.
Tôi đứng đơ ra tại chỗ, nhìn trân trân bọn họ qua khung cửa kính.
Bóng lưng Thời Tự Ngôn và Tô Tịnh sánh bước bên nhau trông vô cùng hòa hợp, xứng đôi vừa lứa.
"Chị ấy hay đến tìm Giáo sư Thời lắm. Nếu không phải bạn gái thì chắc chắn cũng là đối tượng mập mờ rồi."
Một sinh viên vừa bước vào phòng khẽ rỉ tai buôn chuyện với tôi.
Tôi nhất thời chẳng thốt nên lời.
Bởi vì tôi biết cô ta là ai, đó là bạn học thời thạc sĩ của Thời Tự Ngôn, sau đó cô ta cũng sang Anh học lên cao học.
Thì ra, mối quan hệ giữa hai người họ lại sâu đậm đến thế.
13
Tối hôm đó, Thời Tự Ngôn gửi cho tôi một dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Tối nay anh có việc không về, em ở nhà khóa cửa cẩn thận nhé."
Tôi trùm chăn kín mít, vô tình lướt thấy bài đăng mới nhất trên vòng bạn bè của Tô Tịnh.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như thể vừa rơi xuống hố băng.
Chẳng biết đã thao thức bao lâu, tôi mới chìm vào giấc ngủ trong cơn mơ màng, mệt mỏi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, quả nhiên Thời Tự Ngôn đã đi cả đêm không về.
Tôi mang theo cái đầu đau ong ong, nặng trĩu vội vã đến trường.
Ngay tại cổng trường, tôi tận mắt nhìn thấy chiếc xe của Thời Tự Ngôn từ từ tiến vào khuôn viên, mà người ngồi ở ghế phụ không ai khác chính là Tô Tịnh.
Đáng nói là, hai người họ vẫn đang mặc bộ quần áo của ngày hôm qua.
Một cỗ cay đắng và chua xót bỗng chốc dâng tràn, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Đến giờ học môn chuyên ngành, Ngô Địch cứ nằng nặc đòi vào nghe dự thính bằng được.
Khi giảng viên bước vào lớp, tôi sững sờ nhận ra đó chính là Thời Tự Ngôn. Tôi lười chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn anh, mà suốt buổi chỉ cắm cúi gõ bàn phím lạch cạch.
"Nịnh Nịnh, cốt truyện tiểu thuyết dạo này em viết cuốn dã man!" Ngô Địch cứ dán c.h.ặ.t mắt vào màn hình máy tính của tôi, không ngớt lời trầm trồ.
"Cậu nam sinh mặc áo xanh kia, cậu có phải sinh viên khoa Ngữ văn không?" Thời Tự Ngôn bất ngờ cất tiếng hỏi.
Ngô Địch lập tức đứng bật dậy, dõng dạc tuyên bố: "Thưa thầy, em là người có niềm đam mê mãnh liệt với văn học nên đến nghe dự thính ạ!"
"Môn chuyên ngành không mở cửa cho sinh viên ngoài khoa. Không có lần sau đâu."
Ngô Địch nhún vai một cái, ấm ức ngồi xuống.
"Giang Nịnh, em nhắc lại nội dung tôi vừa giảng xem nào."
Vừa nãy anh giảng cái gì cơ chứ?
Có quỷ mới biết được!
Tôi đứng dậy, thẳng thừng nhìn thẳng vào mắt anh: "Em không biết."
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán và cười khúc khích của đám bạn học.
"Biết thế sao còn không chịu nghiêm túc nghe giảng?" Ánh mắt anh nhìn tôi đầy nghiêm khắc.
"Không thích nghe." Nói xong, tôi quay mặt đi chỗ khác, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới để ngăn nước mắt rơi.
Bầu không khí trong lớp bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ.
"Tan học lên văn phòng gặp tôi."
Anh hạ giọng xuống, trong lời nói thấp thoáng một sự bất lực khó tả.