Sự im lặng này khiến lòng tôi hoảng loạn, như thể trước cơn bão luôn là sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Sau một đêm lên men, các tài khoản marketing đồng loạt như đã hẹn trước, dồn dập dẫn dắt dư luận, đẩy tôi lên đỉnh điểm nhục nhã.
Tiêu đề bài viết cái nào cũng độc như rắn c.ắ.n:
• [Ôn Tuyết chen chân vào tình cảm ảnh đế, đạo đức suy đồi!]
• [Sao nữ hạng mười tám mặt dày cầu tái hợp, bị tình cũ đích thân vả mặt!]
Bảy giờ sáng, chị quản lý hùng hổ xông vào nhà tôi.
Vừa mở cửa, chị ấy đã bắt đầu mắng:
“Lần này cô thật sự chọc vào tổ ong vò vẽ rồi đấy! Dù có nhớ người yêu cũ đến mấy cũng không nên đăng công khai như thế! Không biết dùng nick phụ à?!”
Sau một trận xả giận, chị ấy thở hồng hộc, ném cho tôi cả đống tin dữ:
“Mấy hợp đồng quảng cáo tội nghiệp của cô đều bị hủy hết rồi, cái show duy nhất cũng gạch tên cô luôn. Cô thử nói xem, không kiếm chuyện với ai, lại đi kiếm chuyện với Lâm Hạn? Fan anh ta mỗi người nhổ một bãi nước miếng cũng đủ dìm c.h.ế.t cô!”
Tôi ngồi bệt xuống sofa, bất lực phân bua:
“Chị à, em thật sự không có đu fame ảnh… Cái bài đó đâu phải đăng cho ảnh…”
Chị ấy lườm tôi một cái sắc lẻm:
“Thôi đi, không phải đăng cho ảnh thì đăng cho ai? Tôi chưa từng thấy cô qua lại với nam nghệ sĩ nào khác!”
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, trong lòng âm thầm tính toán.
Hay là công khai quan hệ với chồng mình luôn nhỉ…
Nhưng nghĩ lại, nếu anh ấy đã thấy tin tức rồi, bây giờ chắc còn đang giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Tôi mà lò dò ra nhận thân lúc này… chắc chắn ăn nguyên cái “đinh ba” vào mặt.
Thấy tôi muốn nói lại thôi, chị quản lý dứt khoát đề xuất kế hoạch ứng biến:
“Có rồi! Đi thuê một anh người mẫu nam đi! Cho người ta ít tiền, bảo với truyền thông rằng cậu ‘bảo bối’ kia là cậu ta, vậy là xoay chuyển được tình thế!”
“Đừng!!”
Tôi giật b.ắ.n mình, suýt nữa nhảy dựng lên.
Làm thật thì chồng tôi — cái người bá đạo đó — không lột da tôi mới là lạ!
Không được, tuyệt đối không được!
Nhưng nếu không nói rõ, thì chẳng có cách nào tẩy trắng được.
Hiểu lầm này coi như đóng đinh rồi.
Tiến cũng c.h.ế.t, lùi cũng c.h.ế.t.
Tôi đang vò đầu bứt tai, rối đến mức sắp ôm gối lăn đùng ra đất thì…
Chị quản lý đột nhiên hét to, tay lia lia lướt điện thoại:
“Ê?! Danh sách khách mời họp báo ra mắt sản phẩm mới của thương hiệu D có tên cô nè! Đúng là trời không tuyệt đường sống, cô phải lấy lại tinh thần, đi dự cho tôi!”
Tôi nghe xong thì đờ người ra.
D nhà họ?
Không phải đó chính là thương hiệu nằm trong lĩnh vực kinh doanh của chồng tôi sao…
Buổi ra mắt sản phẩm lần này của D được tổ chức tại khu biệt thự ven biển của tập đoàn Global.
Vừa xuống xe, tôi đã cảm thấy điềm chẳng lành.
Căn biệt thự đó… năm ngoái tôi từng tới nghỉ dưỡng cùng chồng.
Từng cành cây ngọn cỏ ở nơi này, tôi đều quen thuộc vô cùng.
Ký tên check-in xong, tôi mới phát hiện:
Ngoài tôi ra, thương hiệu D còn mời cả Lâm Hạn và bạn gái hiện tại của anh ta.
Rõ ràng… là muốn chơi trò đấu đá giữa chính thất, tình cũ và người thứ ba.
Quả nhiên, vừa khi ống kính livestream bật lên, màn đạn bình luận đã nổ tung:
【Nhà D không xem tin tức à? Sao còn mời cả Ôn Tuyết tới?】
【Cô này đúng là mặt dày hơn cả tường thành, cầu xin tái hợp đến mức lết luôn vào họp báo?】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, giữa làn sóng c.h.ử.i rủa phủ trời phủ đất.
Đã… tê dại rồi.
Không xa chỗ tôi ngồi, Lâm Hạn mặc một bộ vest đen.
Chiếc khuyên hồng nhạt nơi tai trái lấp lánh, đẹp trai đến mức toát ra khí chất “gợi cảm có giới hạn”.
Bên cạnh anh ta, bạn gái Ngô Thanh Yên dựa sát ngọt ngào.
Hai người giống hệt một cặp tình nhân bước ra từ phim ngôn tình, thỉnh thoảng lại ghé tai thì thầm, thân mật không chịu nổi.
Bình luận ngay lập tức chuyển hướng:
【Aaaa, anh nhà và chị dâu ngọt quá rồi đó! kswl!!!】
【Cặp đôi thần tiên này xin hãy khóa lại, đừng để cái cô Ôn Tuyết hạng mười tám kia chen chân vào!】
Tôi vừa ngồi xuống góc khuất thì thấy Ngô Thanh Yên đi về phía mình, gương mặt mang theo nụ cười đầy ẩn ý.
Cô ta tỏ ra hào phóng như “chính thất”, dịu dàng nói:
“Cô Ôn, thật ra tôi rất hiểu cô đấy. Dù sao thì Lâm Hạn xuất sắc như vậy, ai mà chẳng muốn quay lại bên anh ấy, đúng không?”
Câu nói sặc mùi trà xanh, tôi khẽ bật cười lạnh.
Chẳng buồn đáp lại, tôi vòng qua cô ta đi thẳng về chỗ mình.
Dùng hành động nói rõ:
Đừng có dính vào tôi.
Cô ta hơi khựng lại, mím môi, lộ ra vẻ mặt tủi thân yếu đuối.
Bình luận lại rần rần nổ ra:
【Trời ơi, chị Thanh Yên còn chủ động chào hỏi rồi mà Ôn Tuyết chẳng thèm đáp lại, mất dạy vừa thôi chứ!】
【Nếu là tôi, tôi đã tát một cái rồi! Loại đàn bà này ngoài mặt giả vờ vô hại, bên trong chắc chắn đang tính cướp bạn trai người khác!】
Lâm Hạn thấy bạn gái bị “bắt nạt”, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Ánh mắt sắc như d.a.o lia sang phía tôi, như đang cảnh cáo.
Bình luận lại cuồng loạn lần nữa:
【Trời ơi ánh mắt bảo vệ người yêu của anh tôi! Ngầu muốn xỉu!】
【Chị dâu không vui, anh nhà cũng không vui. Ôn Tuyết đúng là chuyên gia phá bầu không khí!】
Tôi cúi đầu nghịch điện thoại, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Cặp đôi đó thích thể hiện thì cứ việc, liên quan gì đến tôi?