Đồ đạc cũng gần như được chuyển xong.

Cả hai ấn thang máy chuẩn bị đi, bộ dạng vênh váo y như vừa giành chiến thắng áp đảo.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rút điện thoại ra, bấm số gọi cảnh sát.

— Alo, tôi muốn báo án. Có người đột nhập vào nhà tôi và đang trộm cắp tài sản.

Vừa nghe thấy tôi nói câu đó từ xa, Kỷ Thức lập tức trừng to mắt, lao như bay tới.

Anh ta hất văng điện thoại tôi một cách thô bạo, gào lên the thé:

— Đường Nhạc Nghi, cô bị điên à? Cô đang làm cái gì vậy hả?!

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, giọng thản nhiên:

— Có gì khó hiểu sao?

— Anh dẫn bạn gái cũ đến nhà tôi, đột nhập bất hợp pháp và lấy đồ. Giờ còn đập hỏng điện thoại tôi.

— Camera trước cửa ghi lại rõ ràng từng phút một đấy.

Tôi giơ tay, chỉ thẳng vào chiếc camera ở cửa ra vào.

Sắc mặt Kỷ Thức tái mét ngay lập tức, tối sầm lại như bầu trời sắp giông bão.

Lý Y Huyền cũng nổi đóa, lộc cộc bước giày cao gót xông đến, mắng tôi:

— Cô đừng lên cơn thần kinh nữa! A Thức chỉ lấy lại đồ của anh ấy thôi, ai cướp của ai chứ? Tôi thấy cô mới là điên!

Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta, nở một nụ cười mỉm nhưng lạnh đến thấu xương:

— Ồ? Nếu là đồ của anh ta, sao anh ta phải sợ tôi báo cảnh sát?

Lý Y Huyền khựng lại, như bị nghẹn lời.

Cô ta quay đầu nhìn sang Kỷ Thức, vừa vặn chạm phải ánh mắt né tránh của anh ta, lập tức trừng mắt không thể tin nổi.

— Kỷ Thức, nói dối lâu quá rồi anh cũng tưởng là thật à?

— Mấy món đồ này là ai mua, anh rõ hơn ai hết!

Bởi vì…

Đống đồ gia dụng rẻ tiền mà anh ta tự mua từ ngày trước, sớm đã hỏng nát từ đời nào rồi!

06

Tôi và Kỷ Thức bắt đầu sống chung từ tháng thứ tư yêu nhau.

Lý do rất đơn giản: sống chung thì đỡ tốn một suất tiền thuê nhà, tiết kiệm hơn.

Lúc đó, Kỷ Thức đang thuê một căn hộ một phòng nhỏ xíu.

Hai người chen chúc trong đó thì quá chật chội, mà hợp đồng thuê cũng sắp hết hạn, nên bọn tôi bàn nhau tìm nhà mới.

Tôi thì thích một căn một phòng ngủ một phòng khách, có sẵn nội thất đầy đủ, chỉ việc xách vali vào ở.

Còn Kỷ Thức lại nhắm đến một căn hai phòng ngủ một phòng khách, nhà trống hoàn toàn, chưa có nội thất.

Anh ta hăng say thuyết phục tôi chọn căn đó:

— Bảo bối ơi, nhà hai phòng một khách rộng rãi lắm luôn!

— Giá lại còn rẻ nữa. Ở khu vực này kiếm được căn như vậy là quá hời rồi!

Anh ta bám lấy tôi suốt mấy hôm, nhiệt tình quảng bá đủ loại ưu điểm:

— Sau này mình còn có thể làm riêng một phòng để đặt máy tính chơi game. Phòng khách to như thế, em còn nói muốn nuôi mèo mà, dọn vào rồi mình nuôi một con luôn!

Tôi cau mày, ngập ngừng phản đối:

— Nhưng mà… không có giường, không có tủ lạnh thì thôi, đến máy nước nóng cũng không có…

— Mua đủ hết mấy thứ đó xong, sau này chuyển nhà thì phiền c.h.ế.t!

Căn hộ hai phòng một khách này đúng là rẻ thật.

Nhưng rắc rối quá trời rắc rối!

Sau khi mua đủ mấy món đồ nội thất thiết yếu, số tiền bỏ ra gần như bằng tiền thuê một căn ba phòng một khách rồi!

Tôi thật ra không muốn thuê kiểu nhà như thế chút nào.

Nhưng Kỷ Thức cứ khăng khăng, còn vỗ n.g.ự.c cam kết:

— Toàn chuyện nhỏ ấy mà, anh lo được hết!

— Hay là thế này đi, bảo bối à, em lo phần tiền thuê, còn mấy món đồ điện máy để anh lo, được không?

— Anh hứa sẽ chuẩn chỉnh làm em hài lòng luôn!

Kỷ Thức trót lưỡi đầu môi nói ra lời to tát, tôi cũng chỉ biết cười dở khóc dở.

Chịu không nổi cái điệp khúc năn nỉ dẻo quẹo của anh ta, cuối cùng tôi cũng đành gật đầu đồng ý.

Ngay lập tức, Kỷ Thức vui như Tết.

Chưa đầy một tuần đã lục tục mua hết đồ đạc về.

Còn cố tình chọn lúc tôi đi làm để âm thầm lắp ráp mọi thứ, nói là muốn tạo bất ngờ cho tôi.

Tối hôm đó, anh ta dẫn tôi về nhà.

Nhìn đống nội thất được “sắp đặt kỹ càng”, tôi không nhịn được mà sững người mất mấy giây.

Lý do rất đơn giản.

Bởi vì những món điện t.ử Kỷ Thức mua, tôi chưa từng nghe thấy tên hãng bao giờ!

Chưa hết, vỏ ngoài còn ố vàng, rõ ràng là hàng cũ tồn kho lâu ngày chứ chẳng phải đồ mới.

Tủ lạnh thì không làm lạnh.

Điều hòa thì hạng ba, tốn điện.

Máy giặt thì ầm ầm như nổ pháo mỗi lần vắt.

Mà thứ khiến tôi tức điên nhất chính là cái bình nóng lạnh nhãn lạ hoắc ấy — bị rò điện!

Tôi tắt công tắc rồi mà mỗi lần tắm vẫn bị điện giật tê cả người!

Tôi phàn nàn với Kỷ Thức, anh ta lại bày ra bộ mặt tội nghiệp như cún con:

— Xin lỗi bảo bối, anh cũng đâu biết nó bị vậy đâu…

Anh ta chỉ biết xin lỗi, không hề tìm cách giải quyết.

Cứ hứa hẹn rồi kéo dài ngày này sang ngày khác.

Cho đến một hôm tôi bị giật tê cả tay, thật sự không chịu nổi nữa, tôi tự bỏ tiền mua bình nóng lạnh mới, thay luôn cái kia đi.

Tôi còn nhớ như in, khi Kỷ Thức thấy vậy, anh ta liền mặt mày khó chịu mà nói:

— Cái kia còn xài được mà, tự dưng phí tiền mua cái đắt như vậy làm gì?

Lúc đó mắt tôi giật giật, suýt nữa đã hỏi thẳng:

“Anh tính đợi tôi bị điện giật c.h.ế.t rồi mới thấy đáng để thay đúng không?”

Nhưng tôi kiềm chế lại, cố gắng nhẹ giọng nói:

— Sắp sang đông rồi, cái kia nước yếu, em sợ anh tắm lạnh xong bị cảm.

Kỷ Thức bĩu môi, nhưng cuối cùng cũng không cãi lại được nữa, mang cái cũ đi vứt.

Sau chuyện đó, tôi làm một lèo:

Thay cái máy giặt ồn như cái chợ trời.

Thay cái tủ lạnh cũ xì không lạnh.

Thay cái điều hòa phun ra toàn gió nóng.

Thay cái nệm cứng như gạch đá.