Ba tôi đá tôi sang công ty của anh em ông ấy, nhưng chẳng hề nói trước rằng sếp ở đây lại trẻ đến vậy.
Càng không nói cho tôi biết, vị sếp đẹp trai này chính là “anh trai tốt” mà tôi đã yêu qua mạng suốt ba tháng qua.
Tối hôm qua, tôi còn nhắn tin đầy ướt át cho anh ta:
“Anh ơi, bé nhớ anh.”
Hôm nay, anh ta mặc vest bảnh bao đứng ngay trước mặt tôi:
“Gọi chú đi.”
Chân tôi mềm nhũn.
Một nửa là vì nhan sắc của anh ta.
Một nửa là vì quá mất mặt.
Anh ta cúi người xuống, thì thầm bên tai tôi:
“Đoạn ghi âm tối qua, gửi lại lần nữa.”
Tôi cứng miệng chống chế:
“Ghi âm gì cơ? Tổng giám đốc La nhận nhầm người rồi.”
Anh ta bật cười, mở điện thoại ra.
Tin nhắn được ghim trên đầu hiển thị rõ rành rành:
“Bà xã đại nhân.”
1
Lúc ba tôi đá tôi vào cổng công ty của “anh em tốt” ông ấy, trong đầu tôi vẫn còn lặp đi lặp lại câu nói long trời lở đất kia:
“Nằm nữa là tay chân thoái hóa hết đấy!”
Thoái hóa thì thoái hóa.
Với gương mặt này của tôi, nằm không cũng có thể tỏa sáng.
Câu cuối cùng của ông là:
“Đến tìm La Thừa, ba sắp xếp xong rồi.”
La Thừa.
Cái tên này vừa nghe đã toát lên khí chất cổ điển, nghiêm nghị, có khi còn phảng phất mùi rượu vang và dầu ô-liu kiểu Địa Trung Hải.
Tôi bĩu môi, trong đầu tự động gán cho ông ta khuôn mặt nghiêm túc của ba tôi, chỉ khác là tóc chắc ít hơn một chút.
Tôi đẩy cánh cửa kính nặng trịch ra.
Cô lễ tân ngọt ngào đến mức khiến người ta nổi da gà:
“Chị tìm ai ạ?”
“La Thừa, Tổng giám đốc La.”
Tôi cố gắng khiến giọng mình nghe không giống một đứa bị ép đi làm.
“Ồ! Trợ lý mới đúng không ạ?”
Mắt cô nàng lập tức sáng rực lên, nụ cười còn ngọt hơn ban nãy.
“Tổng giám đốc có dặn rồi, chị cứ đi thẳng vào phòng trong cùng.”
Tôi lết từng bước trên đôi giày cao gót mới mua hôm qua.
Gót chân bị cọ rát đến mức tôi chỉ muốn lột luôn lớp da ra, từng bước tiến về phía cánh cửa mang tên “cuộc đời làm công chính thức bắt đầu”.
Tôi hít sâu một hơi, giơ tay gõ cửa.
“Mời vào.”
Giọng nói trầm thấp vang lên từ bên trong, mang theo một lực xuyên thấu kỳ lạ, như dòng điện chạy dọc sống lưng.
Giọng này…
Sao nghe quen thế?
Giống như tiếng thì thầm từ tai nghe lúc nửa đêm.
Từ tính, ma mị.
Tôi vội lắc mạnh đầu, ép những suy nghĩ không nên có trong ngày đầu đi làm biến mất.
Đẩy cửa bước vào.
Nắng chiều rải khắp căn phòng rộng lớn, trong không khí lơ lửng những hạt bụi nhỏ.
Sau chiếc bàn làm việc lớn, một người đàn ông ngẩng đầu lên.
Hình tượng “anh em tốt của ba tôi” trong đầu tôi lập tức vỡ vụn không còn mảnh nào.
Anh ta tựa vào ghế da lưng cao, bộ vest xám đậm được cắt may hoàn hảo làm nổi bật vai rộng eo thon.
Không đeo cà vạt.
Hai cúc áo sơ mi trước n.g.ự.c tùy ý mở ra, để lộ một đoạn xương quai xanh sắc nét.
Ánh nắng lướt qua khuôn mặt góc cạnh của anh, đường viền hàm gọn gàng như được d.a.o gọt, sống mũi cao, đôi môi… ừm, mỏng và bóng.
C.h.ế.t người nhất là đôi mắt ấy.
Cách tôi vài mét, xuyên qua ánh sáng và bụi mịn, anh nhìn về phía tôi.
Đồng t.ử đen thẳm như hồ nước sâu không đáy, đuôi mắt lại hơi nhướng lên, lộ ra chút gì đó gần như giễu cợt pha lẫn thăm dò.
Tôi không kiềm được mà nghẹn thở một nhịp.
Đẹp trai.
Không phải kiểu trai thư sinh ngọt ngào, mà là vẻ đẹp từng trải, sắc bén và đầy kiểm soát, giống như một thanh kiếm quý được giấu trong lớp lụa nhung.
Cùng lắm cũng chỉ ngoài ba mươi thôi nhỉ?
Ba tôi lừa ở đâu ra kiểu bạn vong niên thế này?
Anh ta đúng là hình mẫu sống động của “bạn đời lý tưởng” trong trí tưởng tượng của tôi!
“Tô Miểu Miểu?”
Anh cất tiếng.
Chính là giọng nói tôi vừa nghe ngoài cửa ban nãy, nhưng lúc này vang lên trong căn phòng yên tĩnh, lại càng dội mạnh vào tai tôi hơn.
“Vâng, Tổng giám đốc La.”
Tôi vội vàng đáp lại, cảm thấy giọng mình cứ như đang bay lơ lửng.
Trong đầu thì không thể khống chế được mà bắt đầu chạy xa.
Giọng nói này nếu thì thầm bên tai thì…
Hoặc là đôi tay kia, ngón tay thon dài, bây giờ đang tùy ý đặt trên bàn làm việc…
Nếu đôi tay đó ôm lấy eo tôi thì…
Dừng lại!
Tô Miểu Miểu, tỉnh táo lên!
Đây là “anh em” của ba mày!
Là chú của mày trên danh nghĩa!
Hôm nay là ngày đầu đi làm!
“Ừ.”
Anh nhẹ nhàng đáp, khóe môi như khẽ nhếch lên một chút, nhanh đến mức khiến tôi tưởng mình hoa mắt.
Anh đứng dậy, vòng qua chiếc bàn làm việc lớn, đi về phía tôi.
Áp lực lập tức tăng vọt.
Anh rất cao.
Khi đến gần, mùi gỗ lạnh nhàn nhạt đặc trưng của đàn ông trưởng thành bao trùm lên người tôi.
Tim tôi phản chủ, đập như trống trận.
Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra vòng tay đó nếu ôm tôi vào lòng thì sẽ chắc chắn và ấm áp đến mức nào. Rồi khi anh ghé vào tai tôi thì thầm, có khi tôi sẽ mềm chân mà quỳ sụp xuống mất.
Anh dừng lại trước mặt tôi, giữ một khoảng cách lễ phép nhưng xa cách.
Ánh nắng viền quanh bóng dáng anh, chiếu sáng một mảng da nhỏ trên cổ.
Ánh mắt tôi như bị móc câu kéo lấy, dừng c.h.ế.t dí ở yết hầu anh.
Ngay đó.
Ở vị trí giao giữa xương quai xanh và cổ, có một nốt ruồi rất nhỏ, màu sẫm.
Rầm—
Não tôi trống rỗng.
Máu dồn hết lên đầu, rồi trong chớp mắt lại rút sạch, chỉ để lại cảm giác tê dại và tiếng ù tai như sấm.
Nốt ruồi này…
Nốt ruồi này!
Tôi từng thấy.
Không, là tôi từng “chạm” vào.
Trong những đêm khuya mơ hồ, tôi nũng nịu đòi “anh trai tốt” của mình bật camera.
Ánh sáng mờ mờ, góc quay mập mờ, chỉ lộ ra một mảng da nhỏ.
Tôi nhìn thấy ngay nốt ruồi đó, như một vết ấn nhỏ.
Tôi còn từng dùng đầu ngón tay, cách qua màn hình lạnh ngắt, vẽ theo nó, như thể thật sự có thể cảm nhận được độ lồi nhẹ và hơi ấm của làn da.