19
Chưa đầy nửa năm, cuốn sổ tay mang tên “Sở thích của kim chủ” của tôi đã kín mít chữ.
Vai trò bạn gái này, tôi càng ngày càng diễn càng thuần thục.
Những thứ Tống Nghiên thích ăn, thích uống, thích chơi, thậm chí cả tính cách của bạn bè bên cạnh anh và mẹ anh, tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Tôi chiều theo sở thích của anh, ngày ngày tuân thủ nữ đức, tuyệt đối không để anh phải ghen.
Tôi còn đọc thuộc lòng “Mười quy tắc mà phụ nữ thông minh nhất định phải biết”: Không bao giờ xem điện thoại của anh, không bao giờ truy hỏi hành tung của anh, cho anh đủ tự do.
Thỉnh thoảng hai chúng tôi cũng xảy ra mâu thuẫn, nhưng thường đều là Tống Nghiên phàn nàn rằng tôi cho anh quá nhiều tự do.
Lúc rảnh rỗi, tôi còn đến biệt thự của Tống Nghiên.
Bởi vì anh yêu cầu tôi đích thân nấu cơm cho anh.
Có một lần tôi còn gặp mẹ Tống Nghiên về nhà. Dì rất nhiệt tình, có tôi ở đó, dường như Tống Nghiên cũng không còn quá gượng gạo nữa, hai người ở chung cũng khá vui vẻ.
Bất tri bất giác, tôi đã hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống của anh.
Nếu không phải nhìn thấy hơn một triệu tệ trong tài khoản ngân hàng, có lẽ tôi đã quên mất giữa chúng tôi vẫn còn một mối quan hệ tiền bạc.
20
Kỳ nghỉ Quốc khánh, tôi không có nhà để về, ở ký túc xá chẳng có gì làm, thế là bị Tống Nghiên xách về căn biệt thự nhỏ của anh.
Lúc đang đợi anh ở cổng trường, cô gái có khuôn mặt xinh đẹp theo kiểu “khoa học kỹ thuật chấn hưng đất nước” đã lâu không gặp lại xuất hiện.
Cô ta đi giày cao gót, dùng ánh mắt điên cuồng khinh bỉ tôi và Tống Nghiên đang ngồi trên chiếc mô tô, sau đó thong thả ngồi lên một chiếc xe thể thao mui trần. Chiếc xe gầm rú lao đi.
“Xe mô tô của ông đây còn đắt hơn cái xe rách kia nhiều, làm gì mà vênh váo thế? Ôm c.h.ặ.t tôi vào.”
Vừa dứt lời, chiếc mô tô đã gầm rú phóng đi.
Tôi ôm c.h.ặ.t eo Tống Nghiên, xuyên qua lớp áo phông mỏng, cứ cảm thấy eo anh có gì đó hơi kỳ lạ, không khỏi tò mò sờ thêm một lúc.
“Miếng thịt mỡ trên bụng anh sao lại cứng thế?”
“Đó mẹ nó là cơ bụng! Em sờ đủ chưa hả!”
“Ồ.”
Tôi ngượng ngùng rụt tay về, vừa quay đầu lại đã thấy chiếc xe thể thao mui trần kia đang lúng túng dừng giữa đường, người ở ghế lái không thấy đâu, hình như xe bị hỏng.
Tống Nghiên giảm tốc độ, tôi lập tức phối hợp vô cùng ăn ý.
“Chị học khóa trên, chị cứ từ từ chờ nhé, bọn em đi trước đây, bye bye~”
Tống Nghiên tăng tốc, tiếng động cơ gầm rú rồi nhanh ch.óng rời đi.
Trên đường đến biệt thự, trong lòng tôi lặng lẽ hiện lên một câu:
“Chồng đ.á.n.h nhau, tôi đưa d.a.o; chồng c.h.ử.i người, tôi phụ họa.”
Nhưng tôi không ngờ rằng—
Chồng ngoại tình, tôi còn phải hầu anh ở cữ.