Đã đến lúc để anh ta nếm thử mùi vị này là như thế nào rồi.
Tôi cố tình đợi thêm vài ngày, còn thuê rất nhiều thủy quân, hàng trăm tài khoản marketing, nếu ở thành phố S này còn có ai không biết đến danh tiếng của Chu Thanh Ngạn, tôi sẽ viết ngược lại tên của mình.
Để dư luận phát triển đến một làn sóng trào dâng mới, sự thật mới càng trở nên trân quý.
3.
Đứng ngoài cửa phòng bệnh của Chu Thanh Ngạn, tôi hung hăng nhéo mạnh vào đùi mình một cái.
Trong nháy mắt đau đến mức tôi suýt chút nữa đã hét lên.
Tôi chảy nước mắt, canh đúng thời điểm phỏng vấn mà bước vào trong phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Chu Thanh Ngạn yếu ớt nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, một nửa khuôn mặt còn lại quấn đầy băng gạc.
Tôi giống như không nhìn thấy gì, thẳng tắp lao về phía anh ta, ôm chầm lấy anh ta, còn hung hăng đè mạnh vào một chỗ không thể nói thành lời nào đó trên người anh ta.
Thần sắc của anh ta trong nháy mắt trở nên đau đớn, nhưng tôi hoàn toàn không thèm quan tâm.
“Thanh Ngạn, sao anh lại biến thành thế này rồi, đều là em hại anh..."
Các phóng viên có mặt ở đó đều là những người tinh đời, vừa nghe thấy lời này liền biết có chuyện để hóng, đua nhau giống như ngửi thấy mùi thu/ốc s/úng, lập tức chĩa ống kính máy quay và mic về phía tôi.
“Hu hu hu...
Đều tại em không tốt, không nên để anh vì cứu em mà biến thành thế này...
“Nếu như không phải tại em, anh cũng sẽ không thành ra như vậy...
“Em chỉ mong sao bản thân mình gánh chịu hết thảy những vết thương trên người anh, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau buồn rơi lệ khổ sở của anh...
“Là em nên lập tức phản ứng lại khi anh đẩy em ra ngoài, chứ không phải để anh vì cứu em mà mất đi nửa khuôn mặt..."
Tôi đau lòng đặt tay lên nửa khuôn mặt bị bỏng hủy hoại của anh ta, khóc lóc kể lể sự thật của sự việc.
Lúc này, cư dân mạng đang xem livestream nhao nhao nổ tung nồi.
“Chẳng phải nói là vì cứu con gái Thị trưởng sao?
Hóa ra rốt cuộc lại là tình yêu thuần khiết à."
“Thế nhưng các người nhìn xem trong video đi, vốn dĩ dầu nóng cũng có đổ về phía cô ấy đâu"
“Đúng vậy, nhìn qua cứ như là Chu Thanh Ngạn cố tình đẩy bạn gái mình ra ngoài vậy!"
“Không thể nào, không lẽ lại đúng như tôi đang nghĩ chứ, chuẩn bị luận bàn về thuyết âm mưu rồi đây"
“Đáng sợ quá đi, cái loại đàn ông này!
Tránh xa ra!"
“..."
Sự đảo chiều của dư luận đến nhanh như vậy, lập tức mắng ch/ửi Chu Thanh Ngạn một trận vuốt mặt không kịp.
Tôi nhìn những bình luận trong phòng livestream, hài lòng mỉm cười, khoản chi phí tuyên truyền mấy trăm vạn thời gian qua quả không uổng phí.
Chu Thanh Ngạn cũng ngây người.
Anh ta không ngờ mấy ngày trước mình còn là đại anh hùng người người kính ngưỡng, chớp mắt một cái đã biến thành con chuột chạy qua đường người người đòi đ.á.n.h.
Anh ta tất nhiên sẽ không hiểu được, dù sao đời này anh ta đã không còn nhan sắc khiến người ta ngưỡng mộ của kiếp trước, thay vào đó là một khuôn mặt đáng sợ xấu xí.
Con người ta chưa bao giờ nghiêng cán cân về phía bên khiến họ chán ghét, hoặc có thể nói là bên mà họ không muốn nhìn thấy.
Thấy anh ta còn muốn nói cái gì đó, tôi lập tức bịt miệng anh ta lại.
“Cục cưng, những gì anh làm vì em khiến em vô cùng cảm động, em sẽ mãi mãi yêu anh."
Nói xong, tôi suýt chút nữa đã bị cái dáng vẻ dịu dàng giả tạo đó của chính mình làm cho buồn nôn đến mức muốn nôn ra.
Anh ta đối diện với ánh mắt của tôi, cứng nhắc gật gật đầu.
“Dao Dao...
Nhìn thấy em không sao là anh yên tâm rồi."
Tôi thầm cười lạnh trong lòng, tên ngốc này còn chưa biết bản thân sắp sửa đón nhận điều gì đâu nhỉ.
Một người không hề lún sâu vào tình yêu như tôi hiện tại thực sự không thể hiểu nổi kiếp trước tại sao mình lại bị một tên ngốc như vậy đùa giỡn đến ch/ết.
Quả nhiên, tình yêu chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ rút đao của tôi mà thôi.
Sau khi giả vờ giả vịt diễn kịch thêm một lúc, tôi không thể chờ đợi thêm được nữa mà bước ra khỏi phòng bệnh.
Quả nhiên tránh xa được kẻ ngu xuẩn, ngay cả không khí trong bệnh viện cũng trở nên tự do tự tại.
Đúng lúc này, điện thoại của tôi nhận được một cuộc gọi.
Là của thư ký Lâm.
“Sếp ơi, mảnh đất ở khu trung tâm đã bị chúng ta giành được rồi!"
Trong giọng điệu của anh ấy lộ ra sự hoan hỷ rõ ràng, tôi cũng rất vui mừng.
Quả nhiên bám lấy Thị trưởng thì làm việc gì cũng dễ dàng.
Có sự tồn tại của mảnh đất này, ít nhất có thể giúp công ty tiến thêm vài bậc thang nữa.
Kiếp trước, Chu Thanh Ngạn không bị hủy dung, hơn nữa lại có danh tiếng tốt chống lưng, Thị trưởng rất sẵn lòng để anh ta trở thành con rể của ông ta.
Nhưng bây giờ thì sao, Chu Thanh Ngạn không chỉ hủy dung, mà ngay cả danh tiếng cũng thối hoắc ra khắp các ngõ phố đường cùng rồi.
Thị trưởng làm sao có thể bằng lòng gả con gái cho một kẻ như vậy chứ.
Nghe nói đâu, con gái Thị trưởng vì nhìn nhiều thêm vài cái vào khuôn mặt của Chu Thanh Ngạn, liền gặp ác mộng suốt đêm này qua đêm khác, để lại bóng ma tâm lý cho người ta luôn rồi.
Thế là tôi đã thiết kế ra màn kịch này.
Vừa vặn giải quyết được một rắc rối lớn của Thị trưởng, ông ta thuận nước đẩy thuyền trao lại một ân tình cho tôi, cũng là lẽ đương nhiên.
4.
Việc điều trị của Chu Thanh Ngạn cần một khoản chi phí cực kỳ lớn, bao gồm cả việc cấy ghép thay da và phẫu thuật thẩm mỹ sau này.
Tôi không nói hai lời, chi toàn bộ tiền chữa trị cho anh ta.
Chỉ có để anh ta ở trong trạng thái hoàn toàn khỏe mạnh rồi bị tôi giẫm đạp dưới lòng bàn chân thì mới có được kh/oái c/ảm trả thù.
Dù sao thì việc so kè với một kẻ không có năng lực cạnh tranh thì vĩnh viễn không nằm chung một đẳng cấp.
Và chuyện lần này, chỉ là một chút tiền lãi mà tôi thu từ anh ta mà thôi.
Ngay khi tôi tưởng rằng sau khi chuyện này qua đi, Chu Thanh Ngạn sẽ yên phận được vài ngày, nhưng tôi không ngờ tới, anh ta lại nhanh ch.óng bắt đầu nhảy nhót trở lại.
Có lẽ là nhìn thấy danh tiếng của mình trở nên tồi tệ nên muốn tìm cách cứu vãn đây mà.
“Dao Dao, anh có một chuyện rất quan trọng muốn nói với em."
Tôi cười khẩy một tiếng, tùy ý hỏi anh ta có chuyện gì.
“Dao Dao...
Có thể cho anh mượn một quả thận được không?"
Tôi trợn tròn mắt, lần đầu tiên nghe thấy một yêu cầu vô lý đến mức này, trong nhất thời thậm chí còn nghi ngờ có phải tai mình tai có vấn đề rồi không.
“Dao Dao, anh ở trong bệnh viện gặp được một cô bé bị bệnh nhiễm độc nước tiểu, con bé năm nay mới mười lăm tuổi..."
Chu Thanh Ngạn nói, giọng điệu trở nên trầm xuống, nhưng rất nhanh đã chuyển thành vui vẻ.
“Nhưng không sao cả, Dao Dao, em biết không, em có thể cứu con bé, chỉ cần em hiến ra một quả thận của mình cho con bé..."
Tôi trực tiếp ngắt lời phát ngôn không não của anh ta.
“Anh có bệnh à?
Có bệnh thì tôi bảo anh đi chữa, sao bị bỏng một trận mà đốt hỏng luôn cả não rồi, anh có muốn nghe xem bản thân đang nói cái gì không!"
Chu Thanh Ngạn đầu tiên là sửng sốt, dường như không ngờ tôi lại nói tục ch/ửi bậy như vậy.
“Xin lỗi, Dao Dao, chuyện này là anh chưa thương lượng trước với em, thế nhưng anh cũng là đang tích phúc báo cho em mà."
“Nói như vậy, tôi còn phải cảm ơn anh nữa đúng không!
Mẹ kiếp!"
3.