1
Tạ Hoài ngậm nửa miếng bánh hoa đào kia, động tác chợt khựng lại.
Chàng ngồi bên cạnh ta, hôm nay khoác một thân cẩm bào màu nguyệt bạch, bên hông đeo ngọc bội, dung mạo thanh lãnh. Người ngoài chỉ cần nhìn chàng một lần, đều phải khen một câu rằng Tạ tiểu hầu gia thanh quý đoan phương.
Chỉ có ta biết, sau lưng người khác chàng ghét đồ ngọt đến nhường nào.
Ban nãy, khi ta vừa nhét bánh hoa đào sang, chân mày chàng đã khẽ nhíu lại.
Thế nhưng chàng vẫn cúi đầu ăn.
Còn cố ý lướt qua đầu ngón tay ta.
Rất khẽ.
Tựa như vô tình.
Lại dường như chẳng phải vô tình.
Trước kia, ta sẽ cười trêu chàng.
“Tạ Hoài, chàng cố ý phải không?”
Chàng sẽ rũ mắt nhìn ta, thong thả nuốt miếng bánh xuống.
“Nàng đưa tay đến tận miệng ta, còn trách ta chạm phải nàng?”
Ta liền rụt tay về, mặt nóng bừng.
Ấy vậy mà chàng còn phải bồi thêm một câu:
“Lần sau cầm cho chắc.”
Người này từ nhỏ đã như vậy.
Ngoài miệng thì chê ta phiền, nhưng tay lại chẳng ít lần chạm vào ta.
Ta trèo cây ngã xuống, chàng vừa mắng ta không muốn sống nữa, vừa đỡ lấy eo bế ta xuống.
Mùa đông tay ta lạnh, chàng bảo ta thân thể yếu, rồi nhét tay ta vào trong tay áo của chàng.
Ta ăn kẹo hồ lô đến dính đầy tay, chàng chê bẩn, vậy mà vẫn giữ cổ tay ta, dùng khăn từng chút từng chút lau sạch.
Chàng lau rất chậm.
Đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay khiến ta ngứa ngáy muốn né tránh.
Chàng lại không cho.
“Đừng động.”
Khi ấy, ta chỉ nghĩ chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, chàng đã quen chăm nom ta.
Nhưng giờ đây, những dòng bình luận kia lại nói chàng thấy phiền.
Nói sau này ta sẽ bị lưu đày.
Nói sau khi nữ chính xuất hiện, chàng sẽ vô điều kiện giúp đỡ nàng ấy.
Đầu óc ta ong ong, nước mắt lập tức rơi xuống.
Cuối cùng Tạ Hoài cũng nuốt miếng bánh hoa đào xuống.
Chàng chẳng nhìn ca múa trong yến tiệc, cũng chẳng nhìn những quý nữ ngồi phía đối diện.
Chỉ cúi đầu nhìn ta.
“Khóc gì?”
Ta hoảng hốt giấu tay vào trong tay áo.
Đầu ngón tay vừa bị chàng chạm phải dường như vẫn còn nóng ran.
“Không có gì.”
Tạ Hoài đưa tay định nắm lấy tay ta.
Ta sợ đến mức vội rụt người về sau.
Đầu ngón tay chàng bắt hụt.
Sắc mặt chàng lập tức trầm xuống.
“Khương Miên.”
Chàng rất hiếm khi gọi cả họ lẫn tên ta.
Mỗi lần chàng gọi như vậy, ta đều có chút sợ.
Ta giơ tay áo che mặt, nhỏ giọng nói:
“Ta thật sự không sao.”
Tạ Hoài nhìn chằm chằm bàn tay bị ta che khuất.
“Bỏ xuống.”
Ta lắc đầu.
Chàng đưa tay, trực tiếp giữ lấy cổ tay ta.
Sức không mạnh, nhưng hoàn toàn không cho phép ta trốn tránh.
Trong lòng ta hoảng hốt.
“Tạ Hoài, chàng đừng chạm vào ta.”
Lời vừa thốt ra, cả người chàng bỗng im lặng trong thoáng chốc.
Tiếng đàn sáo trong yến tiệc Hoa Triêu vẫn vang lên.
Xung quanh vẫn có người cười nói.
Thế nhưng giữa ta và Tạ Hoài dường như đột nhiên lạnh xuống.
Chàng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
“Ta không được chạm vào nàng?”
Ta c.ắ.n môi.
Những dòng bình luận vẫn đang lơ lửng trước mắt:
[Muội muội đừng để hắn chạm vào. Bây giờ hắn chỉ quen coi muội như trẻ con mà dỗ dành thôi. Đợi nữ chính xuất hiện, muội sẽ biết mình dư thừa đến mức nào.]
[Hắn ăn đồ thừa của muội chỉ vì giao tình giữa hai nhà, thật sự không phải vì yêu đâu.]
[Sau này lúc Tạ Hoài bảo vệ nữ chính mới gọi là điên cuồng. Nữ phụ náo loạn một lần, hắn lại lạnh nhạt thêm một lần, cuối cùng người cũng chẳng còn.]
Càng đọc ta càng sợ.
Ta đâu phải người không có tính khí.
Từ nhỏ ta đã được nuông chiều mà lớn lên, tham ăn, yếu ớt, lại thích trêu chọc Tạ Hoài.
Nhưng ta sợ đau.
Cũng sợ bị bỏ lại.
Hai chữ “lưu đày” tựa như một lưỡi đao treo lơ lửng trên đầu.
Ta cố nhịn nước mắt, nói:
“Nam nữ hữu biệt, sau này chúng ta vẫn nên chú ý một chút.”
Những ngón tay Tạ Hoài từ từ siết lại.
Chàng nhìn ta, bỗng bật cười.
Nụ cười ấy chẳng có chút ấm áp nào.
“Nam nữ hữu biệt?”
Ta gật đầu.
Chàng cúi người, ghé sát ta thêm một chút.
Giọng nói hạ xuống rất thấp:
“Tối qua nàng ăn quá nhiều bánh hạt dẻ, ôm tay áo ta than đau bụng, bắt ta xoa bụng cho nàng, sao lúc ấy không nhớ ra nam nữ hữu biệt?”
Mặt ta lập tức nóng bừng.
“Chàng đừng nói nữa.”
Chàng vẫn không chịu buông tha.
“Hôm trước nàng thử cây trâm mới, chê sau gáy ngứa, bảo ta buộc dây sau cổ giúp nàng.”
“Tháng trước nàng ngủ quên trong xe ngựa, đầu cứ ngả mãi lên vai ta.”
“Còn trước đó nữa.”
Ta cuống quýt đưa tay bịt miệng chàng.
“Tạ Hoài?”
Chàng thuận thế nắm lấy tay ta.
Lòng bàn tay áp lên mu bàn tay ta.
Tay chàng rất nóng.
Ta lại càng hoảng hốt.
Chàng cúi đầu nhìn ta, đáy mắt sâu thẳm.
“Bây giờ mới biết tránh ta?”
Ta muốn rút tay về.
Nhưng không rút ra được.
Ngón cái Tạ Hoài khẽ ấn lên xương cổ tay ta.
Rất nhẹ.
Vậy mà khiến cả cánh tay ta tê rần.
Rõ ràng chàng đang tức giận, nhưng vẫn cứ chạm vào ta.
Dường như chỉ khi nắm được ta trong tay, chàng mới có thể tiếp tục nói.
“Ai dạy nàng những lời này?”
Ta không dám nói đến những dòng bình luận.
Chỉ có thể cúi đầu.
“Không ai cả.”
Tạ Hoài lạnh giọng:
“Khương Miên, mỗi khi nói dối, mắt nàng sẽ nhìn lung tung.”
Ta lập tức nhắm mắt lại.
Tạ Hoài: “...”
Bình luận: [Ha ha ha ha, nàng nhắm mắt thật kìa.]
[Muội muội ham sống rất mạnh, chỉ tiếc đầu óc chẳng có bao nhiêu.]
[Tạ Hoài, đừng trêu nàng nữa. Trêu thêm lát nữa nàng thật sự khóc thành nhân bánh hoa đào mất.]
Nước mắt ta càng rơi dữ dội hơn.
Cuối cùng Tạ Hoài không ép ta nữa.
Chàng buông cổ tay ta ra, nhưng lại đem đĩa bánh hoa đào trước mặt ta đặt ra xa.
Ta sụt sịt:
“Chàng làm gì vậy?”
Chàng nói:
“Đừng ăn nữa.”
“Ta vẫn muốn ăn.”
“Vừa rồi chẳng phải nàng nói sau này không cho ta ăn nữa sao?”
“Ta không cho chàng ăn thì liên quan gì đến việc ta tự ăn?”