Cả yến tiệc lập tức xôn xao.
Ta nghe không hiểu lắm những vụ án cũ chốn triều đình ấy.
Chỉ biết ánh mắt Tạ Hoài cũng nhìn sang.
Trong lòng ta lập tức chua xót.
Đây chính là nữ chính mà những dòng bình luận nói tới.
Quả thật nàng ấy trông rất khác ta.
Nàng rất gầy, nhưng ánh mắt lại vô cùng cứng cỏi.
Cho dù cả người chật vật, lúc quỳ xuống, lưng vẫn thẳng tắp.
Không giống ta.
Đến một miếng bánh ăn không hết ta cũng có thể khóc.
Thẩm Tri Ý nói được vài câu, bỗng kiệt sức, ngã sang một bên.
Ta còn chưa kịp phản ứng, Tạ Hoài đã động.
Chàng buông tay ta ra.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng ta bỗng trống rỗng.
Nhưng ngay sau đó, chàng không hề đi đỡ Thẩm Tri Ý.
Chàng chỉ giơ tay ra hiệu cho thị vệ phía sau.
“Đỡ nàng ấy.”
Thị vệ lập tức tiến lên.
Thẩm Tri Ý không ngã xuống đất.
Từ đầu đến cuối, Tạ Hoài không hề chạm vào nàng ấy.
Nhưng ta vẫn không nhịn được nhớ tới những dòng bình luận kia.
Biết đâu chỉ vì lúc này có quá nhiều người, chàng không tiện mà thôi.
Sau này chàng vẫn sẽ giúp nàng ấy.
Vô điều kiện.
Ta cúi đầu nhìn tay mình.
Ban nãy còn được chàng nắm đến ấm áp.
Giờ lại từng chút từng chút lạnh đi.
Tạ Hoài xử lý xong chuyện bên kia, quay đầu nhìn ta.
Ta lập tức rụt tay vào trong tay áo.
Ánh mắt Tạ Hoài trầm xuống.
“Khương Miên.”
Ta giả vờ như không nghe thấy, đứng dậy đi tìm mẫu thân.
Trên xe ngựa trở về phủ hôm ấy, ta ngồi cách Tạ Hoài rất xa.
Phủ hai nhà vốn ở gần nhau, mỗi lần dự yến đều cùng đi chung một chiếc xe ngựa.
Trước kia, vừa lên xe ta đã chen đến bên cạnh chàng.
Khi thì chê cửa sổ xe lọt gió, khi lại chê gối mềm không thoải mái, lúc lại than đường đi xóc nảy.
Tạ Hoài ngoài miệng chê ta phiền, nhưng vẫn kéo ta sát vào bên người.
Hôm nay ta lại ngồi tận ngoài cùng, gần như dán sát vào thành xe.
Tạ Hoài nhìn ta suốt cả đoạn đường.
Nhìn mãi đến cuối cùng, chàng mới lên tiếng.
“Qua đây.”
Ta lắc đầu.
“Ta ngồi đây rất ổn.”
“Thành xe lạnh.”
“Không lạnh.”
“Khương Miên.”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
Chàng đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Vừa rồi ta không chạm vào nàng ấy.”
Tim ta khẽ giật.
Hóa ra chàng biết vì sao ta tránh né.
Ta nhỏ giọng nói:
“Ta đâu có nói chàng chạm vào nàng ấy.”
Tạ Hoài nhìn chằm chằm ta.
“Trên mặt nàng viết hết rồi.”
Ta quay mặt đi.
“Không có.”
Xe ngựa bỗng xóc mạnh một cái.
Thân thể ta nghiêng sang bên, suýt nữa đập vào thành xe.
Tạ Hoài đưa tay định đỡ ta.
Ta theo bản năng tránh đi.
Bàn tay chàng cứng lại giữa không trung.
Ngay sau đó, chàng trực tiếp đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh ta.
Xe ngựa vốn không lớn, chàng vừa áp sát tới, ta ngay cả chỗ lùi cũng chẳng còn.
“Tạ Hoài, chàng đừng chen ta.”
Chàng mặc kệ, đưa tay kéo ta vào lòng.
Ta giật mình, vội đẩy chàng.
“Chàng làm gì vậy?”
Chàng giữ c.h.ặ.t eo ta, giọng lạnh đến đáng sợ.
“Nàng thử trốn ta thêm lần nữa xem?”
Ta cứng đờ.
Tạ Hoài cúi đầu nhìn ta.
Ánh sáng trong xe ngựa rất tối.
Nhưng ánh mắt chàng lại sâu thẳm mà sáng rực.
“Khương Miên, hôm nay ta đã nhịn nàng rất lâu rồi.”
Ta bị chàng ôm trong lòng, eo bị giữ c.h.ặ.t, tay cũng bị ép trước n.g.ự.c chàng.
Cả người hoàn toàn không thể cử động.
Tim ta đập nhanh đến đáng sợ.
“Chàng buông ra.”
“Không buông.”
“Tạ Hoài?”
“Lúc nàng khóc, ta không dám ép nàng.”
Chàng nhìn chằm chằm ta.
“Nàng nói sợ bị lưu đày, ta cũng không truy hỏi rốt cuộc nàng nghe những lời ấy từ đâu.”
“Nàng nói ta sẽ giúp người khác, ta đã giải thích.”
“Ta không hề chạm vào Thẩm Tri Ý, ngay cả đỡ nàng ấy cũng để thị vệ làm.”
“Rốt cuộc nàng còn muốn trốn ta đến bao giờ?”
Giọng chàng càng lúc càng thấp.
“Có phải sau này chỉ cần xuất hiện một nữ nhân, nàng đều muốn đẩy ta ra xa?”
Cổ họng ta nghẹn lại.
“Bình luận nói chàng sẽ giúp nàng ấy.”
Tạ Hoài cau mày.
“Cái gì?”
Ta nhắm mắt lại.
Thôi vậy.
Nói thì nói.
Dù sao cũng đã bị chàng ép đến mức này rồi.
Ta kể chuyện những dòng bình luận cho chàng nghe.
Nói rằng ta nhìn thấy những hàng chữ ấy.
Nói chúng bảo Thẩm Tri Ý là nữ chính.
Nói sau này chàng sẽ vô điều kiện giúp nàng ấy.
Nói ta sẽ chạy đến gây chuyện, rồi cuối cùng bị lưu đày.
Tạ Hoài nghe xong, im lặng rất lâu.
Ta còn tưởng chàng sẽ cho rằng ta điên rồi.
Không ngờ câu đầu tiên chàng nói lại là:
“Cho nên chỉ vì mấy hàng chữ ấy, nàng liền không cho ta chạm vào?”
Ta ngẩn người.
“Trọng điểm là chuyện này sao?”
Tạ Hoài cười lạnh.
“Không phải sao?”
Ta tức đến mức muốn đẩy chàng ra.
Chàng lại giữ ta càng c.h.ặ.t hơn.
“Khương Miên, nàng tin những thứ đó, lại không tin ta?”
Ta nhỏ giọng nói: “Ta sợ.”
Chàng nhìn ta, sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
“Sợ gì?”
“Sợ chàng thấy ta phiền.”
“Nếu ta thấy nàng phiền, ta sẽ ăn bánh nàng để thừa suốt hơn 10 năm sao?”
Ta không nói.
Chàng cúi đầu, ghé sát ta.
“Sẽ để nàng ngủ trong lòng ta?”
Mặt ta nóng lên.
“Đó là hồi nhỏ.”
“Sẽ sưởi tay cho nàng lúc tay nàng lạnh?”
“Sẽ xoa bụng cho nàng mỗi khi nàng đau dạ dày?”
“Sẽ lúc nàng đưa bánh hoa đào tới, cố tình chạm cả vào ngón tay nàng?”
Đến tai ta cũng nóng bừng.
“Chàng đừng nói nữa.”
Tạ Hoài lại nhất quyết không chịu dừng.
“Khương Miên, nàng cho rằng ta không có cách tránh sao?”
Ta sửng sốt.
Chàng nhìn ta, giọng trầm thấp.
“Nếu ta thật sự không muốn ăn, nàng đút nổi vào miệng ta sao?”
Ta hoàn toàn không nói nên lời.
Ngay cả những dòng bình luận cũng bắt đầu d.a.o động.
[Hắn nói nghe cũng có lý đấy.]
[Người như Tạ Hoài, nếu hắn không muốn ăn thì ai ép nổi?]
[Vậy nên mỗi lần hắn cau mày chê ngọt, thật ra đều là giả vờ sao?]
Ta nhìn Tạ Hoài.
“Chàng giả vờ chê ngọt?”
Tạ Hoài không đáp.
Ta kinh ngạc: “Chàng thật sự giả vờ?”
Chàng quay mặt đi.
“Ngọt thì đúng là ngọt.”
“Vậy còn chê thì sao?”
Chàng không nói.
Ta lập tức hiểu ra.