“Hay lắm, đúng là thủ đoạn cao tay! Suýt nữa tôi đã bị hai mẹ con cô lừa!”

Bà ta nghiến răng quát lớn:

“Người đâu! Đuổi hai kẻ l.ừ.a đ.ả.o này ra ngoài! Từ nay về sau cấm bén mảng đến khu tập thể nhà máy dù chỉ nửa bước!”

Bảo vệ nhà máy lập tức tiến lên, thô bạo đẩy tôi và mẹ ra khỏi cửa.

Mẹ tôi sợ đến mức mặt mày trắng bệch, liên tục giải thích:

“Không phải đâu, Trưởng phòng Vương, chúng tôi thật sự không có…”

Còn tôi chỉ âm thầm thở phào, mong sao có thể rời khỏi nơi khiến mình buồn nôn này càng nhanh càng tốt.

Sau khi bị đuổi khỏi khu tập thể, tôi đang định đưa mẹ về nhà thì phía sau vang lên giọng Cố Vệ Đông:

“Tô Tú, đứng lại.”

Tôi không thèm để ý, bước chân vẫn tiếp tục đi.

Nhưng hắn nhanh ch.óng đuổi theo, chặn ngay trước mặt tôi.

“Phụt—”

Một ngụm m.á.u sẫm màu bất ngờ trào khỏi miệng hắn, b.ắ.n xuống nền đất vàng dưới chân tôi, đỏ đến ch.ói mắt.

Hắn đưa tay che miệng, cả người lảo đảo, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Tôi theo phản xạ lùi lại, trên mặt không che giấu nổi sự ghê tởm.

Phản ứng của tôi lập tức chọc giận hắn.

Cố Vệ Đông siết c.h.ặ.t cổ tay tôi, hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng hỏi:

“Cô còn giả vờ cái gì? Kiếp trước chỉ cần tôi hơi cau mày, cô đã đau lòng đến mức khóc hết nước mắt. Bây giờ thấy tôi ho ra m.á.u mà cô lại né tránh? Tô Tú, cô còn có lương tâm không?”

Tôi lạnh lùng nhìn hắn, từng chữ đều rành rọt:

“Đồng chí Cố, tôi không quen anh. Hôm nay mới là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt. Làm ơn buông tay.”

“Không quen?”

Cố Vệ Đông tức đến bật cười, giọng nói đầy mỉa mai:

“Tô Tú, đừng diễn nữa. Ngay từ lúc cô phủ nhận mình có số vượng phu, tôi đã biết cô cũng sống lại rồi.”

Hắn cúi thấp người, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:

“Còn định dùng trò xung hỉ đó để lừa tôi thêm lần nữa à? Cô nghĩ tôi vẫn sẽ ngu ngốc như kiếp trước, để cô dắt mũi, còn cảm kích cô đến tận xương sao?”

“Tôi nói cho cô biết — tôi chưa bao giờ cứu cha cô! Năm đó xảy ra lũ, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua. Ngay từ đầu đến cuối, cô chính là một trò cười!”

Nhìn vẻ mặt tự tin đến ghê tởm của hắn, cứ cho rằng tôi vẫn đang đóng kịch, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

“Cố Vệ Đông, anh nhớ cho kỹ. Tôi chưa từng yêu anh. Kiếp trước không, kiếp này càng không. Tôi sẽ không bao giờ gả cho anh, vĩnh viễn cũng không.”

Tôi mạnh tay hất hắn ra, không muốn phí thêm một câu nào với kẻ sắp c.h.ế.t này.

Đúng lúc đó, một chiếc xe jeep quân đội màu xanh lao nhanh qua bên cạnh.

Tôi nhìn thấy biển số xe thuộc viện điều dưỡng quân khu, mà hướng xe chạy tới lại chính là khu an dưỡng nơi Thẩm Dư đang ở.

Kiếp trước, đúng ngày tôi kết hôn với Cố Vệ Đông, Thẩm Dư vì bệnh cũ tái phát mà qua đời.

Tôi không thể để anh c.h.ế.t oan thêm lần nữa chỉ vì sai lầm của tôi!

Tôi lập tức xoay người lao về phía đường lớn.

Nhưng Cố Vệ Đông đã nhanh hơn một bước, túm c.h.ặ.t cánh tay tôi.

“Muốn đi đâu?”

Ánh mắt hắn lạnh lùng, giọng đầy chế giễu:

“Tô Tú, cô nghĩ tôi sẽ để cô chạy đi hại thêm người khác sao?”

Hắn phất tay một cái. Mấy tên lưu manh không biết từ đâu bước ra, lập tức áp sát, giữ c.h.ặ.t hai cánh tay tôi.

“Đưa cô ta đến kho cũ, nhốt lại.”

Cố Vệ Đông lạnh lùng ra lệnh:

“Không có lệnh của tôi, tuyệt đối không được để cô ta rời khỏi đó nửa bước.”

Tôi bị nhét lên một chiếc mô-tô ba bánh cũ kỹ, chở thẳng đến nhà kho bỏ hoang phía tây khu nhà máy.

Cánh cửa sắt phía sau đóng “rầm” một tiếng, sau đó bị khóa c.h.ặ.t.

Tôi cau mày, lòng nóng như có lửa thiêu.

Thẩm Dư còn đang chờ cứu chữa, tôi tuyệt đối không thể bị giam ở đây!

“Cố Vệ Đông, rốt cuộc anh muốn làm gì?!”

Tôi tức giận chất vấn hắn:

“Thả tôi ra! Tôi đã nói rõ rồi, kiếp này tôi sẽ không lấy anh!”

Cố Vệ Đông dựa người bên cạnh chiếc mô-tô, thong thả châm một điếu t.h.u.ố.c. Nghe tôi nói vậy, hắn ngẩng đầu, nở nụ cười đầy châm chọc.

“Không lấy tôi?”

Hắn nhả ra một vòng khói trắng.

“Tô Tú, cô nghĩ tôi còn tin những lời nhảm nhí này sao?”

“Kiếp trước cô m.a.n.g t.h.a.i bụng lớn vẫn ngày đêm ở bên chăm sóc tôi, chẳng phải vì muốn cưới tôi sao? Cô và mẹ cô làm giả bệnh án, chẳng phải cũng chỉ vì muốn gả vào nhà họ Cố? Bây giờ lại diễn trò ‘lạt mềm buộc c.h.ặ.t’ cho ai xem?”

Tôi giận đến toàn thân run rẩy, gần như không kìm được muốn mắng thẳng vào mặt hắn.

Người đàn ông này phải tự luyến đến mức nào, mới có thể bẻ cong mọi chuyện thành tôi yêu hắn đến phát điên?

“Tôi không làm! Mẹ tôi cũng không làm!”

Tôi nghiến răng, từng chữ rõ ràng:

“Kiếp trước bệnh của anh là thật! Chính anh tự ý ngừng t.h.u.ố.c, sau đó vô tình chạm vào tôi, bệnh mới kỳ tích thuyên giảm!”

“Đủ rồi!”

Cố Vệ Đông ném mạnh tàn t.h.u.ố.c xuống đất, giẫm nát dưới chân.

Hắn bật dậy, từng bước tiến đến gần tôi, lửa giận cháy dữ dội trong mắt.

“Còn muốn lừa tôi? Nguyệt Bình đã kể hết rồi! Chính hai mẹ con cô mua chuộc lang y trong huyện, cho tôi dùng t.h.u.ố.c dân gian khiến cơ thể từ từ suy yếu, trông giống như mắc lao phổi! Mục đích của các người chính là phá tôi và Nguyệt Bình, để cô có cơ hội chen chân vào!”

Lại là cô ta.

Kiếp trước, chính Bạch Nguyệt Bình liên tục nói xấu tôi bên tai Cố Vệ Đông, khiến hắn hận tôi thấu xương.

Rõ ràng giữa tôi và cô ta không có thù oán, tại sao cô ta cứ nhất quyết vu khống tôi?

“Tôi còn năm ngày nữa sẽ kết hôn với Nguyệt Bình.”

Cố Vệ Đông bóp mạnh cằm tôi. Tôi có cảm giác xương mình gần như bị hắn nghiền nát.

“Tô Tú, tôi cảnh cáo cô. Năm ngày này ngoan ngoãn ở yên trong kho cho tôi. Đừng có giở trò. Đợi hôn lễ của tôi kết thúc, tôi tự khắc sẽ thả cô.”