“Tại sao Tạ Vân Chiêu lại ở cùng một chỗ với muội?”
Trong lòng ta đang rối bời, liền nhíu mày đáp qua loa:
“Chỉ là trùng hợp thôi.”
Tỷ ấy lập tức cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, rồi dùng giọng điệu của người từng trải mà khuyên bảo ta:
“Tạ gia là hậu duệ công thần khai quốc.”
“Tuy Dung gia chúng ta cũng không kém, nhưng muốn với tới Tạ gia thì đúng là si tâm vọng tưởng.”
“Tạ Vân Chiêu cũng không phải loại người mà muội có thể thuần phục được. Tốt nhất nên sớm dẹp ý nghĩ đó đi.”
Ta cười lạnh trong lòng.
“Trưởng tỷ cứ yên tâm. Tạ Tiểu tướng quân sẽ không thích kiểu người như ta.”
Khóe môi tỷ ấy vừa nhếch lên.
Ta lại tiếp lời:
“Cũng sẽ không thích kiểu người như tỷ.”
“Muội nói linh tinh gì đó!”
Tỷ ấy vừa thẹn vừa giận, giơ tay định đ.á.n.h ta.
Ta mất kiên nhẫn, trực tiếp chặn lại.
“Có biết lúc đó hắn nói gì với ta về tỷ không?”
Trưởng tỷ còn đang kinh ngạc vì sức tay của ta, nghe câu này liền bị thu hút toàn bộ tâm trí.
Tỷ ấy căng thẳng hỏi:
“Hắn nói gì?”
Ta hất tay tỷ ấy ra, sửa lại vạt váy, ngồi xuống thật ngay ngắn.
Sau đó cố ý làm ra vẻ thần bí, ngậm miệng không nói.
Trưởng tỷ nóng nảy.
“Nói đi chứ?! Rốt cuộc hắn nói gì với muội?”
“Hừ, chắc chắn chẳng phải lời hay ho gì. Nhất định là chê ta tính tình nóng nảy, không dịu dàng đoan trang như muội.”
“Rồi bảo rằng sau này chắc phải sống cô độc cả đời trong khuê phòng. Nực cười, ta đoán cũng đoán ra được.”
Nói một hồi, chính tỷ ấy lại tự tin vào suy đoán của mình.
“Nhưng ta thấy cái tính cách không hiểu phong tình ấy của hắn, đ.á.n.h nhau chưa từng biết thương hoa tiếc ngọc, chẳng có chút phong độ quân t.ử nào.”
“Thật không hiểu đám quý nữ kia thích hắn ở điểm nào.”
“Cứ chờ xem. Ta muốn xem có ai mù mắt mà coi trọng hắn không. Khéo lại giống ta, cô độc đến già.”
Tỷ ấy lại chọc chọc vào người ta lúc này đang nhắm mắt.
“Ta đoán đúng không? Nói đi chứ. Muội đang trêu ta đấy à?”
Trêu tỷ thì sao nào?
Tỷ ấy nổi giận.
“Dung Thanh Vu!”
Vân Nhi đang ngồi ngoài xe ngựa vén rèm lên, giọng nói lanh lảnh:
“Tiểu thư nhà nô tỳ có tật cáu gắt lúc mới ngủ dậy.”
“Mỗi khi phát tác thì coi người như ch.ó mà đ.á.n.h, coi ch.ó như ma mà đập. Ai cũng không cản nổi.”
“Đại tiểu thư tốt nhất đừng quấy rầy thì hơn.”
Trưởng tỷ lập tức im bặt.
Rồi nhớ tới chuyện vừa rồi, nghi ngờ xoa xoa cổ tay.
10
Tạ phủ gửi tới một bức thư.
Chỉ có vỏn vẹn một câu: Dung Nhị tiểu thư, chuyện tối qua mong nàng đừng nhắc tới với người ngoài. Nàng và ta không xứng đôi, chớ nên nảy sinh những tâm tư không nên có.
Trưởng tỷ cầm chén trà lên, đọc xong mới nói:
“Thấy chưa? Ta nói đúng mà.”
“Cái tên Tạ Tam này đúng là một tên khốn từ đầu đến chân.”
Ta mỉm cười, bảo Vân Nhi đem đốt đi.
Trưởng tỷ ghé lại gần.
“Muội tức giận rồi à?”
Ta lắc đầu.
“Không. Là đau lòng.”
Âm lượng của tỷ ấy lập tức tăng vọt.
“Muội thật sự để mắt tới hắn rồi sao?!”
Ta không đáp chỉ cúi đầu nhấp trà, thỉnh thoảng còn thở dài vài tiếng.
Trưởng tỷ tức tối ném mạnh chén trà xuống rồi bỏ đi.
Không bao lâu sau, Vân Nhi ngồi xuống vị trí vừa rồi của tỷ ấy.
“Nhìn ra chưa?”
Nàng vừa nhét bánh quế hoa vào miệng vừa gật đầu.
“Vụng về. Thủ đoạn này thật quá trẻ con.”
“Ngay cả nét chữ trên phong thư cũng không thèm đổi.”
“Tiểu thư, người muốn trả đũa lại không?”
Ta ung dung nhấp một ngụm trà.
“Không cần. Thích gây chuyện thì cứ để tỷ ấy gây chuyện, dù sao ta cũng sắp rời khỏi kinh thành rồi.”
“Chỉ là có hơi tò mò, mhông biết Tạ Vân Chiêu thật sự viết gì trong thư.”
Vân Nhi suy nghĩ một lúc.
“Nô tỳ thấy trên phong thư có dấu hằn, có lẽ bên trong vốn viết khá nhiều chữ.”
Ta không tiếp tục bận tâm chuyện nhỏ này nữa.
“Muội nói với Thôi tiên sinh một tiếng, vài ngày nữa ta sẽ trở về Ninh Châu, bảo ông ấy không cần mang sổ sách tới nữa.”
Nàng phủi vụn bánh trên tay.
“Vâng.”
11
Nhân lúc trưởng tỷ ra ngoài, Tạ phủ lại sai người mang đồ tới.
Đựng trong một hộp thức ăn là một bát trà sen ướp lạnh.
Vân Nhi không hiểu.
“Tiểu thư, hắn đang ám chỉ điều gì vậy?”
Ta cũng không biết.
Hạt sen có tác dụng thanh tâm, giáng hỏa, giải nhiệt, trừ phiền muộn.
Lẽ nào hắn đang nhắc nhở ta phải giữ tâm tư ngay chính, biết chừng biết mực?
Ta cảm thấy hắn thật sự lo xa quá rồi.
Ta cầm b.út lên, viết vài chữ lên hộp thức ăn, rồi sai người mang trả nguyên vẹn về Tạ phủ.
12
Tại Tạ phủ, tiên sinh đang giảng bài.
Hai vị công t.ử nhỏ tuổi của Tạ gia đều có mặt, cộng thêm con cháu chi thứ, trong thư phòng cũng có hơn mười người.
Bài giảng khô khan vô vị, khiến người ta chỉ muốn ngủ gật.
Tạ nhị lang ngậm b.út trong miệng, vắt chân ngồi, nhàn rỗi không có việc gì làm, đảo mắt nhìn khắp nơi.
“Tam đệ, đệ cầm bức thư đó xem nửa ngày rồi, viết gì vậy?”
Sắc mặt Tạ Vân Chiêu khó coi chưa từng có, mày khẽ nhíu lại, hung hăng vò bức thư thành một cục:
“Liên quan cái rắm gì đến huynh!”
Ơ kìa, ai chọc hắn giận vậy?
Tạ nhị lang đang định cãi lại thì mắt tinh nhìn thấy điều gì đó.
Kinh ngạc như vừa thấy tiền rơi từ trên trời xuống:
“Đệ khóc à?”
Tạ Vân Chiêu vội vàng lau khóe mắt, phiền muộn quay mặt đi, chẳng muốn nói gì.
Một lúc sau, hắn lại cẩn thận vuốt phẳng bức thư như báu vật.
Tạ nhị lang dùng cái đầu đầy nước của mình suy nghĩ một hồi.
Liếc nhìn tiên sinh phía trước vẫn đang giảng sách, hắn ghé lại gần, hạ giọng hỏi:
“Không phải là bị cô nương nhà nào làm tổn thương đấy chứ?”
Hắn chỉ đoán bừa thôi, chỉ muốn xoa dịu tâm trạng đau buồn của đệ đệ mình nhưng không ngờ, đệ đệ ruột này lại chẳng phản bác, rơi vào một kiểu im lặng ngầm thừa nhận.
Là thật sao!
Tạ nhị lang sốt ruột đến mức đập bàn đứng bật dậy làm cả mái thư phòng như sắp rơi ngói xuống.
Tiên sinh tức giận gõ mạnh vào sách:
“Tạ Vân Đình!”
Tạ Vân Chiêu giơ tay ra hiệu thân thể không khỏe, muốn ra ngoài đi dạo.
Tiên sinh thấy hắn thất thần như mất hồn, có giữ lại cũng chẳng nghe lọt, bèn phất tay cho phép.