Ta hất phắt tay Ngưu Đầu ra, quăng cho gã một ánh mắt khinh bỉ, giọng lại càng tăng thêm vài tông tần số:

"Ta đây là người tiêu dùng chịu thiệt hại nặng nề!"

"Bắt nhầm người mà còn dám giương mắt nhìn à? Ta đòi lại quyền lợi chính đáng của ta!"

"Bây giờ một là lập tức làm thủ tục tiễn ta về nhân gian, hai là chuẩn bị tinh thần bồi thường tổn thất tinh thần và thể xác cho ta đi!"

Lục Cửu Xuyên hơi ngả người tựa lưng vào ngai gỗ chạm rồng.

Hắn không giận, cũng chẳng thèm dùng pháp lực biến ta thành làn khói.

Hắn chỉ lặng lẽ ngắm nhìn ta, ánh mắt đen thẫm như đêm sâu không đáy ấy thoáng qua một vệt sóng lăn tăn, mơ hồ đến mức khó đoán.

Chắc có lẽ, trong suốt hàng ngàn năm ngồi trên cái ghế Phán Quan uy nghiêm này, đây là lần đầu tiên hắn gặp một linh hồn mười chín tuổi gan to bằng trời, dám đứng trước mặt hắn mà gào thét đòi "quyền lợi người tiêu dùng".

Nội tâm ta lúc này thực ra cũng đang đ.á.n.h trống chầu liên hồi.

Gì chứ ánh mắt của hắn rét đậm rét hại thiệt sự, nhìn qua thôi mà cảm giác hồn thể ta bị hạ xuống âm năm độ C.

Nhưng ta biết, trong cái thế cờ này, ai rén trước là người đó thua!

Hắn thong thả vắt hai chân dài miên man, ngón tay thon dài gõ nhịp nhẹ nhàng trên thành ghế, giọng nói vẫn điềm nhiên như mặt nước hồ thu:

"Trả ngươi về nhân gian ngay bây giờ?"

Hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt xoáy sâu vào ta:

"Ta e là... không dễ dàng như ngươi nghĩ đâu, tiểu nương t.ử."

03.

Hắn xoay nhẹ màn hình máy tính hai mươi bảy inch về phía ta.

Trên màn hình nhấp nháy dòng chữ báo động đỏ quạch.

Hình ảnh trực tiếp từ nhân gian truyền về rõ mùng một một.

Trong phòng cấp cứu sực mùi sát trùng, thân xác ta đang nằm thẳng cẳng trên giường.

Bác sĩ nhấp nhổm ép tim thình thịch, y tá chạy ra chạy vào rầm rộ.

Đặc biệt nhất là trên trán thể xác ta đang dán c.h.ặ.t một lá bùa màu vàng tươi, phát ra luồng kim quang ch.ói mắt.

Lục Cửu Xuyên thong thả dựa lưng vào ngai trắc, giọng thâm thấp giải thích:

"Mã Diện trót dán bùa Trục Hồn lên thân xác ngươi rồi."

"Bùa này linh lực cực mạnh, đang coi thể xác ngươi là cái tổ của yêu ma mà ra sức đẩy lùi mọi hồn thể."

"Bây giờ ngươi cưỡng ép nhập hồn, nhẹ thì thành người thực vật nằm liệt giường ăn cháo loãng."

"Nặng thì hồn xiêu phách tán, hóa thành mây khói trôi nổi chốn hư vô."

"Phải đợi ít nhất ba ngày nữa, khi hiệu lực lá bùa hoàn toàn biến mất, ngươi mới có thể an toàn trở về."

Ta há hốc mồm, nhìn chằm chằm lá bùa trên trán thân xác mình mà tức đến suýt chút nữa vỡ bình ắc-quy hồn thể.

Cái quái gì thế này?

Bắt nhầm hồn ta đã đành, giờ còn dán khuyến mãi cho ta một lá bùa phong ấn?

Địa Phủ các người làm ăn kiểu "sống ch ết mặc bay, tiền bỏ túi ai" thế à?

Ta chỉ vào màn hình, gào lên đau đớn:

"Vậy trong ba ngày này ta phải ở cái chốn ma chê quỷ hờn, u ám lạnh lẽo này sao?"

"Ta là một linh hồn mỏng manh yếu đuối!"

"Ở đây ba ngày chắc ta thành ma xúi quẩy luôn quá!"

Lục Cửu Xuyên nhìn ta chằm chằm.

Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt đang tức giận đến má phính lên của ta.

Trong đôi mắt sâu thẫm như đêm tối ấy, quầng thâm có vẻ như bớt u ám đi một chút.

Hắn khẽ thở dài một tiếng, cất giọng thỏa hiệp đầy miễn cưỡng:

"Trong ba ngày này, ngươi tạm thời ở lại điện Phán Quan."

"Làm trợ lý tạm thời cho ta."

"Coi như... ta bồi thường tổn thất cho ngươi."

Ta hừ lạnh một tiếng, khoanh hai tay trước n.g.ự.c, môi bĩu dài đến mức có thể treo được cả cái ấm trà.

"Trợ lý?"

"Bổn tiểu thư ở nhân gian là cành vàng lá ngọc, quyết không làm lao động chân tay không công!"

"Cung cấp ăn ở năm sao, bao trà sữa Âm Giới full topping!"

"Chưa hết, sau khi ta trở về nhân gian, ngài phải chỉnh sửa Sổ Sinh Tử, cộng thêm cho ta năm mươi năm tuổi thọ và một gã chồng giàu có!"

Ngưu Đầu đứng cạnh bên nghe xong vái ta như vái cụ tổ.

Mã Diện thì mồ hôi hột chảy ròng ròng trên cái mặt ngựa.

Hai gã chắc đang thầm niệm cho cái số phận "dũng cảm đến mức muốn đầu t.h.a.i sớm" của ta.

Nhưng Lục Cửu Xuyên chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Môi hắn khẽ giật giật, dường như đang nén một nụ cười cực kỳ hiếm hoi.

Hắn gõ nhẹ ngón tay thon dài xuống mặt bàn, cất giọng điềm nhiên:

"Trà sữa Âm Giới thì có."

"Năm mươi năm tuổi thọ ta sẽ phê duyệt."

"Còn gã chồng giàu có..."

Hắn nheo mắt nhìn ta, nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi:

"Để xem biểu hiện làm trợ lý của ngươi thế nào đã."

"Thành giao!"

Ta đập tay xuống bàn cái bốp, dứt khoát chốt đơn.

Thế là, cuộc đời của một tiểu thư đanh đá như ta chính thức bước sang một trang mới: Trở thành trợ lý bất đắc dĩ của vị Phán Quan m.á.u lạnh nhất Địa Phủ!

04.

Sáng hôm sau, cuộc cách mạng xáo trộn Điện Phán Quan chính thức bùng nổ.

Nơi này vốn dĩ u ám, lạnh lẽo, ngập tràn sát khí và mùi trầm hương nồng sặc.

Nhưng đó là chuyện của ngày hôm qua.

Hôm nay, bổn tiểu thư đã có mặt!

Ta khoác lên người bộ y phục trợ lý màu hồng phấn do Mã Diện lén mang tới.

Tay cầm chổi lông gà, tay xách túi đồ ăn vặt đặc sản Âm Giới.

Việc đầu tiên ta làm chính là dán thẳng hai lá bùa "Cầu May Mắn" màu vàng ch.ói lên cái máy tính hai mươi bảy inch của Lục Cửu Xuyên.

Chưa hết, ta còn tiện tay cắm một lọ hoa cúc vàng rực rỡ ngay góc bàn làm việc gỗ trắc.

Lục Cửu Xuyên vừa bước từ nội điện ra, chứng kiến cảnh tượng trước mắt liền đứng hình.

Gương mặt tuấn tú ngơ ngác mất ba giây.

Quầng thâm dưới mắt hắn dường như càng đậm hơn một tông.

"Nhiên Nhiên."

2 - Bao Nuôi Phán Quan - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia