06.
Sang đến ngày thứ hai, công việc trợ lý của ta coi như đã đi vào quỹ đạo.
Hôm nay là lịch kiểm tra định kỳ Vong Xuyên Hà.
Nơi đây là con sông ranh giới phân chia sinh t.ử, sóng nước đen thẫm, cuồn cuộn cuộn dâng.
Dưới lòng sông là hàng vạn oán hồn gào thét, chỉ chực chờ cuốn lấy những linh hồn vơ vơ vẩn vẩn rơi xuống để làm thế mạng.
Lục Cửu Xuyên mặc một thân quan phục thêu hạc đen tuyền, tay cầm Phán Quan Bút, khí chất uy nghiêm sừng sững trước gió sông.
Ta thì tung tăng đi đằng sau, tay vừa bưng ly trà sữa, vừa tò mò nhón chân ngó xuống dòng nước đen ngòm.
"Này Lục Phán Quan, mấy cái con ma dưới sông này không biết có biết bơi ngửa không nhỉ?"
Ta nhếch môi trêu chọc.
Lục Cửu Xuyên liếc ta một cái, giọng trầm thấp cảnh báo:
"Nhiên Nhiên, cẩn thận."
"Linh hồn ngươi chưa hoàn toàn nhập thể, âm khí ở Vong Xuyên Hà rất dễ hút ngươi xuống."
Ta bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ bổn tiểu thư đây mạng lớn lắm, làm sao mà...
Rẹt!
Chưa kịp nghĩ xong, một cánh tay đen ngòm từ dưới lòng sông đột nhiên vươn lên!
Cánh tay ấy bóp c.h.ặ.t lấy cổ chân ta, lực kéo mạnh đến mức làm ta trượt chân.
"Á!"
Ta thất thanh la lên, ly trà sữa trên tay văng ra ngoài, cả cơ thể mất đà lao thẳng xuống dòng sông đen kịt đầy oán hồn.
Khoảnh khắc đó, gió âm rít gào bên tai ta.
Oán khí lạnh lẽo thấu xương cuộn lấy linh hồn ta, cảm giác xé rách đau đớn xộc thẳng vào tâm trí.
Sợ hãi ngập tràn.
Ta nhắm tịt mắt lại, nghĩ thầm tiêu rồi, kiếp này coi như xong thật rồi!
Đột nhiên, một luồng kim quang ch.ói lọi bùng nổ giữa không trung.
Một vòng tay rộng lớn, ấm áp và vững chãi thô bạo siết c.h.ặ.t lấy eo ta.
Xoạt!
Lục Cửu Xuyên dùng một tay ôm trọn lấy ta vào lòng, vạt áo đen tuyền tung bay như cánh chim đêm.
Tay kia hắn vung Phán Quan Bút, một đạo linh lực màu vàng kim c.h.é.m đứt phắt cánh tay oán hồn bên dưới.
Đùng!
Dòng sông Vong Xuyên nổ tung một tiếng rền rĩ, sóng nước đen b.ắ.n lên tung tóe rồi dạt ra hai bên.
Lục Cửu Xuyên ôm c.h.ặ.t lấy ta, nhẹ nhàng hạ cánh xuống bờ hoa Bỉ Ngạn đỏ rực.
Ta vẫn còn hoảng hốt, hai tay bám c.h.ặ.t lấy cổ hắn, đầu tựa sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi kia.
Mùi trầm hương thanh mát quyện với pháp lực thuần khiết từ người hắn tràn ngập các giác quan của ta.
Luồng pháp lực dồi dào ấy như dòng nước ấm áp rót thẳng vào linh hồn ta, xoa dịu đi sự hoảng sợ và cái lạnh giá xé rách vừa rồi.
Hồn thể mỏng manh của ta nhanh ch.óng ngưng tụ lại, vững vàng trở lại.
"Không sao rồi."
Giọng nói hắn vang lên ngay đỉnh đầu ta, thấp trầm và hơi run rẩy.
Ta ngước mắt lên.
Ánh mắt Lục Cửu Xuyên xoáy sâu vào ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể nhìn thấy rõ từng sợi mi dài và quầng thâm nhạt dưới mắt hắn.
Tay hắn vẫn siết c.h.ặ.t lấy eo ta, không hề có ý định buông ra.
Kỳ lạ thật.
Linh hồn người ch ết thì làm gì có nhịp tim?
Vậy mà trong l.ồ.ng n.g.ự.c của vị Phán Quan m.á.u lạnh nhất Địa Phủ lúc này, ta lại nghe thấy từng tiếng thịch... thịch... thịch... đập rộn ràng, dồn dập đến lạ kỳ.
Ta chớp chớp mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười quen thuộc:
"Lục đại nhân..."
"Tranh thủ ôm bổn tiểu thư lâu thế, ngài định tính thêm phí bồi thường hay gì?"
Lục Cửu Xuyên ngơ ngác một nhịp.
Gương mặt tuấn tú ngọc thạch của hắn bất ngờ ửng hồng lên một vệt đỏ rõ rệt.
Hắn vội vã buông ta ra, quay mặt đi chỗ khác, hắng giọng một tiếng:
"Khụ..."
"Ngươi... lắm chuyện quá rồi đấy!"
07
Trời đất Địa Phủ u uất là thế, nhưng từ ngày có ta, cái Điện Phán Quan lạnh lẽo này biến thành cái hội chợ lúc nào không hay.
Chiều hôm đó, Lục Cửu Xuyên có cuộc họp khẩn với Diêm Vương gia.
Trước khi đi, hắn chỉnh lại cổ áo quan phục thêu hạc, dặn dò ta bằng giọng trầm thanh mát:
"Nhiên Nhiên, ngoan ngoãn ở lại điện gõ hồ sơ."
"Đừng có đi lung tung, nhất là khu vực mười tám tầng địa ngục."
Ta gật đầu rụi rụi, mặt làm vẻ ngoan hiền như con mèo nhỏ:
"Vâng! Ngài cứ đi đi, bổn tiểu thư uy tín số một!"
Nhưng vừa thấy bóng lưng cao lớn của hắn khuất sau rèm gấm, ta liền "bật chế độ" quậy phá.
Gõ bàn phím mãi cũng chán, ta quyết định xách ly trà sữa Âm Giới full topping đi "thị sát" địa bàn.
Đi ngang qua lối vào Tầng thứ bảy, Đao Sơn Địa Ngục, không khí xung quanh đột nhiên lạnh ngắt.
Gió âm rít gào hú hú.
Từ trong làn sương đen mờ ảo, ba gã quỷ dữ cao lớn, mặt mũi bặm trợn, răng nanh lởm chởm đột ngột nhảy xổ ra chặn đường ta!
"Khè khè! Ở đâu ra một linh hồn nhỏ bé ngơ ngác thế này?"
"Trông mềm mại ngon lành phết, cho mấy huynh đệ ta xin chút hồn lực nhé!"
Gã quỷ cầm đầu cười khặc khặc, giơ bàn tay toàn móng vuốt nhọn quắt ra dọa nạt.
Nếu là cô gái mười chín tuổi bình thường ở nhân gian, chắc đã sụi lơ n.g.ự.c đập chân run mà khóc thét rồi.
Nhưng bổn tiểu thư đây là ai?
Ta thản nhiên hút một ngụm trà sữa rộc rộc, nhai trân châu sần sật, ánh mắt khinh bỉ bĩu môi nhìn ba gã quỷ.
"Này ba ông chú!"
Ta hất cằm, giọng điệu đanh đá vang lên giữa không gian u uất:
"Mặt mũi đã xấu x.úc p.hạ.m người nhìn rồi thì bớt làm mấy cái trò dọa ma lỗi thời này giùm cái!"
"Có biết bổn tiểu thư là ai không mà đòi xin hồn lực?"
Gã quỷ cầm đầu ngơ ngác một nhịp:
"Ngươi... ngươi không sợ ta sao?"
"Sợ cái đầu ông chú ấy!"