"Được rồi, ăn xong thì gõ tiếp. Ta ngồi đây canh ngài."
Lục Cửu Xuyên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Hắn tiếp tục cầm Phán Quan Bút lên duyệt hồ sơ, nhưng tốc độ đã chậm lại rõ rệt.
Mùi trầm hương thanh mát trên người hắn hòa quyện với hương trà thoang thoảng bao trùm lấy không gian.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Tiếng ngòi b.út sột soạt trên giấy nợ và tiếng gõ phím cơ tản nhiệt vang lên nhịp nhàng như một bản nhạc ru ngủ.
Đầu óc ta bắt đầu nặng trĩu.
Cơn buồn ngủ ập đến như bão táp, hai mắt ta dính tịt lại với nhau.
Mới đầu ta còn cố gật gù giữ hình tượng, nhưng rồi trọng lực đã chiến thắng tất cả.
Bộp.
Đầu ta gục xuống, vô thức ngả nghiêng rồi tựa hẳn vào bờ vai rộng rãi, vững chãi của Lục Cửu Xuyên.
Bờ vai hắn hơi cứng đờ trong một giây.
Phán Quan Bút trên tay hắn dừng hẳn lại.
Hắn quay đầu sang, nhìn thiếu nữ đang nhắm tịt mắt, hơi thở đều đặn rúc sâu vào cổ mình như một con mèo nhỏ tìm hơi ấm.
Lục Cửu Xuyên thở dài một tiếng thật nhẹ.
Sự kiềm chế và hàng rào lạnh lẽo ngàn năm qua trong lòng hắn dường như đang tan chảy thành từng dòng nước ấm.
Ở cái chốn Âm Tào Ma Cung này, kẻ thì sợ hãi hắn, kẻ thì kính trọng hắn, chưa từng có ai dám mắng hắn, chăm sóc hắn và vô tư ngủ gật trên vai hắn như thế này.
Hắn khẽ buông b.út.
Bàn tay thon dài, tràn ngập sức mạnh cẩn thận nâng cằm ta lên, rồi điều chỉnh tư thế để ta tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn một cách thoải mái nhất.
Hắn kéo chiếc áo choàng lụa đen trên người xuống, nhẹ nhàng đắp lên cơ thể nhỏ bé của ta.
Luồng pháp lực thuần khiết từ người hắn âm thầm chảy vào hồn thể ta, xua tan đi cái lạnh giá chốn Hoàng Tuyền.
Lục Cửu Xuyên cúi đầu.
Khóe môi hắn khẽ chạm nhẹ vào mái tóc mềm mại của ta, để lại một nụ h ôn khẽ khàng như gió thoảng.
"Mèo nhỏ..."
Giọng hắn trầm đục, ẩn chứa sự thâm tình và khao khát chiếm hữu bị dồn nén đến mức u uất:
"Đã tự chui vào lòng ta rồi..."
"Sau này có muốn trốn... ta cũng quyết không thả ra đâu."
Trong giấc ngủ mơ màng, ta chỉ thấy một luồng hơi ấm áp bao bọc lấy mình, mùi trầm hương dễ chịu khiến ta vô thức rúc sâu thêm chút nữa vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi ấy...
09.
Địa Phủ tổ chức đại tiệc mừng công cuối tháng.
Lý do là vì phòng Phán Quan nhờ có sự xuất hiện của ta mà hiệu suất làm việc tăng vọt ba mươi phần trăm.
Số lượng oán hồn tồn đọng được giải quyết sạch sẽ, không một ai dám hoạnh hẹ hay viết đơn "phốt" lên trên.
Không khí ở Quảng trường Phong Đô nhộn nhịp khác hẳn ngày thường.
Mấy chiếc bàn tiệc gỗ trắc được xếp thành hàng dài, trên bàn bày đủ loại mỹ vị chốn Âm Giới.
Đèn l.ồ.ng đỏ treo cao, rọi sáng những khuôn mặt cười hớn hở của dàn âm sai.
Ngưu Đầu Mã Diện nâng ly chúc tụng nhau ầm ĩ.
Mạnh Bà hôm nay cũng xách tới một vò rượu lớn, hào hứng khoe:
"Đây là Mạnh Bà Tửu công thức mới ta mới chưng cất, bản dùng thử chưa lọc bớt nồng độ."
"Uống vào một ngụm, quên hết sự đời, phiền não tan biến!"
Ta vốn là đứa tò mò bẩm sinh.
Nghe thấy hai chữ "dùng thử", mắt ta sáng rực như hai bóng đèn pha.
Nhân lúc Lục Cửu Xuyên đang bận tiếp chuyện Diêm Vương gia ở phía bàn trên, ta lén lút chuồn tới bàn tiệc, rót liền một chén đầy ắp.
Nước rượu trong suốt, tỏa ra hương hoa Bỉ Ngạn thơm nức mũi.
Ta nhắm mắt, ngửa cổ húp trọn một ngụm lớn.
"Khụ khụ!"
Rượu vừa trôi qua cổ họng, một luồng hỏa khí nóng rực lập tức bùng nổ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đầu óc ta bắt đầu quay mòng mòng, hai má nóng bừng như lửa đốt.
Ôi mạ ơi!
Cái này đâu phải là rượu hạ hỏa, đây rõ ràng là "thuốc kích thích" phiên bản Âm Giới!
Tầm mắt ta nhòe đi, mọi thứ chung quanh bắt đầu chao đảo.
Nhưng trong cơn say khướt, đôi mắt ta vẫn bắt trọn được hình bóng gã đàn ông mặc quan phục thêu hạc đen tuyền đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Lục Cửu Xuyên.
Dung mạo ngọc thạch tuấn tú ấy, sống mũi cao thẳng ấy, đôi môi mỏng lạnh lẽo ấy...
Lúc này trong mắt ta lại trở nên quyến rũ đến mức không thể cưỡng lại.
Rượu vào lời ra, dũng khí trong ta bùng nổ gấp mười lần ngày thường.
Ta gạt phắt Ngưu Đầu đang ngăn lại, chân nọ đá chân kia, lảo đảo tiến thẳng về phía bàn của Phán Quan đại nhân.
Lục Cửu Xuyên đang trò chuyện, thấy ta mặt đỏ hây hây, ánh mắt đờ đẫn bước tới, lông mày hắn khẽ nhíu lại.
"Nhiên Nhiên, ngươi uống..."
Chưa để hắn nói hết câu.
Ta đã xông tới, hai tay bám c.h.ặ.t lấy vai hắn.
Trước sự há hốc mồm của toàn thể âm sai, quan lại Địa Phủ có mặt tại buổi tiệc...
Ta thản nhiên trèo thẳng lên đùi Lục Cửu Xuyên mà ngồi!
Cả không gian rơi vào sự tĩnh lặng ch ết ch.óc.
Tiếng đàn ca hò hát dứt phắt.
Ngưu Đầu đ.á.n.h rơi cả đùi gà xuống đất, Mã Diện xém chút nữa thì rớt luôn cái hàm ngựa.
Lục Cửu Xuyên cứng đờ toàn thân.
Cơ thể hắn nóng bừng, luồng sát khí thường ngày hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự ngơ ngác và bối rối chưa từng có.
"Nhiên Nhiên, buông ra, ngươi say rồi..." Giọng hắn khẽ run, hơi thở gấp gáp.
"Không buông!"
Ta bĩu môi, hai tay hư hỏng vươn lên, nhéo c.h.ặ.t lấy hai bên má tuấn tú của hắn mà kéo ra hai bên.
"Lục Cửu Xuyên! Ngài là cái đồ mặt lạnh như tiền!"
"Hôm nay bổn tiểu thư say rồi, ngài phải sửa Sổ Sinh T.ử cho ta!"
"Chỉnh cho ta giàu nứt đố đổ vách, cho ta năm gã chồng trẻ đẹp!"
Lục Cửu Xuyên dở khóc dở cười.
Hắn giơ tay định gạt hai cái tay nhỏ đang quậy phá trên mặt mình ra.