Tiểu cung nữ lần này đặc biệt hiểu chuyện, cô ta chạy vội đến nắm lấy tay ta, ân cần nói: "Có phải cô chưa ăn no không?"

Ta nhăn mặt gật đầu: "Đói."

"Vậy cô cứ ăn đi, để ta đi hầu hạ thay cho."

Chẳng đợi ta đồng ý, tiểu cung nữ đã vội vàng chạy đến trước mặt tên thái giám kia nói: "Cô ấy ngốc nghếch thế này, đi cũng không hầu hạ nổi đâu, hay là để nô tỳ đi, công công dẫn đường đi."

Tên thái giám không phải là người hầu cận thân thiết bên bạo quân nên dường như không rõ tính nết của ngài, hắn do dự nhìn ta một cái rồi nắm tay tiểu cung nữ chạy về phía Bồ Đề Cung.

Ta bị mùi cỏ tươi quyến rũ đến mức chảy cả nước miếng, thấy họ đi xa, liền lao đầu vào bụi cỏ.

9

Khi ta quay trở lại Bồ Đề Cung, tiểu cung nữ đang nằm trên ghế đá, toàn thân đầy m.á.u, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Ta đi đến định lau mồ hôi giúp cô ta, nhưng tiểu cung nữ hung hăng quay mặt đi, ánh mắt tràn đầy chán ghét.

"Không cần cô giả bộ làm người tốt, chính là cô cố tình hại ta, ta hận cô."

Ta nghiêng đầu không hiểu tại sao cô ta lại nói như vậy, liền chạy đi hỏi Lý thái giám.

Lý thái giám kể rằng, bạo quân đã nổi trận lôi đình, chỉ vì tiểu cung nữ kia khi mài mực lại dám ngồi vào lòng của ngài.

Lý thái giám còn bảo: "Từ nay về sau Thôn Thôn cô nương nên yên phận ở Bồ Đề Cung đi, Hoàng thượng không thích người khác hầu hạ đâu."

Ta "ồ" một tiếng, nhưng trong lòng có chút không vui.

Bạo quân sao mà hung dữ quá vậy, tiểu cung nữ chỉ vì muốn cho ta ăn thêm mấy miếng cỏ mà thôi, chàng hà cớ gì phải ra tay nặng như thế?

Tối đến, sau khi bạo quân tắm rửa xong xuôi, khoác lên mình bộ y phục mỏng, vừa bước chân dài lên giường đã bị ta tung một cước đạp văng xuống dưới.

Bạo quân nhìn ta với vẻ đầy khó hiểu.

"Thôn Thôn, nếu nàng nói với ta rằng đôi chân kia của nàng vừa rồi không nghe lời, ta sẽ tha thứ cho nàng."

Ta từ chối, ta chính là cố ý đấy.

"Chàng đ.á.n.h bị thương cung nữ của ta, ta không thích chàng nữa."

Ta bĩu môi nói.

Bạo quân tức đến bật cười, ngài đứng phắt dậy, chống nạnh, cúi nhìn ta từ trên cao.

"Mạn Thôn Thôn, nàng đang trách ta ư?"

Ta cứng đầu gật đầu.

"Chàng là bạo quân, chàng thích đ.á.n.h người! Chàng xấu xa!"

Bạo quân tức giận đến cực điểm, chàng sải bước đi về phía cửa, đến nơi lại nhớ ra mình chưa mặc t.ử tế, liền quay lại giật lấy long bào trên giá, vừa đi vừa mặc một cách dứt khoát.

Khi đi đến cửa, bạo quân chợt ngoái đầu lại.

"Đồ hoẵng ngốc, để xem không có cái gã bạo quân này che chở cho nàng, nàng xem nàng sống nổi trong cái cung này được mấy ngày!"

10

Bạo quân rời cung rồi.

Đi ngay trong đêm, nói là muốn đi săn ở phương Nam.

Thế nhưng trước khi đi, chàng vẫn làm được một việc t.ử tế -

Đó là điều Đàn Nô đến hầu hạ ta.

Ta rất thích Đàn Nô, trên người cô ấy lúc nào cũng thoang thoảng mùi cỏ tươi, ngửi thấy là bụng dạ ta thấy dễ chịu hẳn.

"Cô nương, nghe nói cô thích ăn bánh bao nhân cỏ tươi, giống hệt con hoẵng nhỏ mà nô tỳ từng chăm sóc lúc trước, nô tỳ đã làm mười cái cho cô, cô thử nếm xem?"

Nghe vậy, tinh thần ta phấn chấn hẳn, ăn liền một lúc, vừa ăn vừa ngây ngô cười với Đàn Nô.

Quả không hổ danh là Đàn Nô của ta, nhân cỏ tươi sống, kết hợp với lớp vỏ bánh trắng ngần, thật là thơm ngon làm sao.

Có lẽ vì luôn ở cạnh những con thú đơn thuần như chúng ta, Đàn Nô cũng là một người có tính cách rất giản đơn.

Ngoài việc nấu ăn cho ta, cô ấy chỉ quanh quẩn đi hứng sương sớm hoặc hái hoa về nấu nước tắm thơm tho cho ta, cả ngày bận rộn không ngừng, chẳng giống tiểu cung nữ kia cứ hở ra là cấu véo ta.

Buổi trưa đầu tiên khi bạo quân đi vắng, ta sung sướng nằm trên long giường của chàng, ngủ một giấc thật ngon lành.

Nhớ lại lời bạo quân nói trước lúc đi, ta liền nhổ một bãi nước miếng thật to lên long ỷ của chàng.

Thật tốt quá, chàng không ở đây, ta thấy thoải mái hơn hẳn.

Thế nhưng sự thoải mái ấy chỉ kéo dài chưa đầy một canh giờ.

Ta vừa chợp mắt được một lúc, đã bị người ta cấu véo vào da mặt mà tỉnh giấc vì đau.

"Đồ nô tài c.h.ế.t tiệt, còn dám ngủ trên long sàng của Vương thượng, người đâu, lôi ả ra ngoài cho bản cung!"

"

Tuy đây là tẩm cung của Bạo quân, nhưng vì chàng không có ở đây nên người trong cung cũng chẳng dám ngăn cản.

Ta nghiêng đầu nhìn người đàn bà đầu đội đầy châu ngọc trước mắt, nghĩ mãi không ra bà ta là ai.

Bèn thử thăm dò: "Tô phi nương nương?"

Người đàn bà kia dậm chân giận dữ, nhéo mặt xách ta đi ra ngoài, vứt thẳng xuống dưới nắng gắt rồi quát tháo:

"Cái con tiện tì đui mù này dám nói bậy, bản cung là Quý phi! Là Quý phi được sủng ái nhất hậu cung đây!"

"Ấn nó xuống, quỳ đủ một canh giờ cho ta. Nó mà dám nhúc nhích hay nghiêng người một chút, thì cứ lấy đinh đóng vào lòng bàn chân nó cho bản cung!"

Ồ, hóa ra là Quý phi à.

Cha bà ta chính là Trương thừa tướng, người luôn làm Bạo quân nổi giận.

Không chọc nổi, không chọc nổi, đến Bạo quân còn chẳng làm gì được cha bà ta, mình cứ ngoan ngoãn quỳ thôi, dù sao mình cũng lười động đậy.

Nắng gắt trên đầu, hơi nóng xung quanh khiến ta ngày càng buồn ngủ.

Chương 4 - Bạo Quân Và Mạn Thôn Thôn Ngốc Nghếch - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia