Tông Hạc khiêm tốn thụ giáo.

“Ngài nói phải.”

…Sau đó tiếp tục xoay quanh ta.

Hắn lau thương giúp ta, hâm rượu cho ta.

Ban đêm canh ngoài cửa, ban ngày theo ta tuần sơn.

Chỉ hận không thể thật sự tự buộc cho mình một sợi xích ch.ó.

Nhưng cứ nhất quyết không dám đòi danh phận.

Phụ thân nhìn hồi lâu, cuối cùng không nhịn nổi nữa.

Ông tự mình xuống núi, dẫn về mấy nam t.ử trẻ tuổi.

Đừng nói, phụ thân rốt cuộc từng làm đế sư, mắt nhìn người thật sự không tệ.

Ai nấy dung mạo xuất chúng, mặt như ngọc, thân hình cao ráo thanh tú.

Đặc biệt là vị công t.ử áo trắng kia, tiên khí phiêu phiêu, ôn nhuận đoan phương.

Phụ thân thong thả uống trà.

“Bây giờ con là đại đương gia, bên cạnh cũng nên có vài người biết nóng biết lạnh.”

“Những người này đều là ta chọn cho con làm phòng sau.”

Tông Hạc đang chẻ củi.

Nghe vậy, một rìu bổ nứt cả bệ đá.

Ta nhịn cười.

“Ngươi thấy thế nào?”

Sắc mặt Tông Hạc xanh mét.

Ngoài miệng lại còn cố tỏ vẻ rộng lượng.

“Rất tốt.”

Hắn nhìn công t.ử áo trắng, bĩu môi nói.

“Đặc biệt là người kia.”

“Trước đây đại đương gia thích nhất kiểu công t.ử ôn nhuận.”

Ta gật đầu.

“Quả thật rất tuấn tú.”

Tông Hạc siết c.h.ặ.t cán rìu.

Ta cố ý nói.

“Đã tới cả rồi, thu hết đi.”

Rắc một tiếng, cán rìu gãy đôi.

Tông Hạc ném rìu xuống, xoay người bỏ đi.

Bóng lưng trông vô cùng tiêu sái.

Chỉ là tay chân lại cùng bên cùng lúc.

Đêm đó, Tông Hạc trèo cửa sổ vào phòng ta.

Vành mắt hắn đỏ lên.

“Nàng thật sự muốn nhận bọn họ sao?”

Ta dựa trên giường, cố ý nói.

“Thêm mấy người cũng chẳng sao.”

Môi Tông Hạc mím đến trắng bệch.

Rất lâu sau, hắn bỗng nắm lấy tay ta.

“Có sao.”

“Thêm ai cũng có sao.”

Ta cười.

“Ngươi chẳng phải từng nói bằng lòng làm tiểu sao?”

“Ta hối hận rồi.”

Giọng hắn run lên.

“Ta bằng lòng làm ch.ó cho nàng.”

“Nhưng ta vẫn muốn làm lớn… được không?”

Ta không nói gì.

Tông Hạc sốt ruột đến đuôi mắt càng đỏ.

“Ít nhất cho ta có danh phận trước, rồi nàng mới cho bọn họ vào trại, được không?”

Ta mím môi cười.

“Trước đây nhìn không ra ngươi có chí tiến thủ như vậy.”

Ta dừng một chút, rồi chợt thu nụ cười.

“Nhưng ta vẫn chưa chuẩn bị xong để làm một nữ nhân.”

Ánh mắt ta theo bản năng nhìn về nơi xa.

Ký ức kiếp trước lại lóe về, những ngày ta nơm nớp lo sợ giả vờ ôn nhu đoan trang, cuối cùng chỉ đổi lấy một thân đầy m.á.u.

Đúng lúc ấy, hắn nhìn ta, từng chữ từng câu nói.

“Tiết Bảo Trác.”

“Nàng không cần giống bất kỳ ai.”

“Người ta thích vốn dĩ chính là nàng. Nàng làm đại đương gia cũng được, làm cừu nhỏ cũng được, ta chỉ thích con người nàng, chỉ vậy thôi.”

Tim ta bỗng mềm xuống, như bị kéo mạnh ra khỏi đoạn ký ức nhuốm m.á.u kia.

Trở về hiện tại.

Kiếp trước, Trịnh Ngọc Lăng yêu người vợ mà hắn muốn có.

Cho nên ta nhổ gai, c.h.ặ.t cành, ép bản thân sửa thành một chủ mẫu đoan trang.

Tông Hạc lại khác.

Hắn giống như ánh mặt trời.

Chiếu lên ta, không phải muốn ta lớn thành dáng vẻ của mặt trời.

Chỉ muốn ta tự đ.â.m cành nở hoa, lớn thành chính mình.

Ta túm cổ áo hắn.

“Không biết nói sớm à.”

Tông Hạc sững người.

“Còn mấy người kia thì sao?”

“Giữ lại.”

Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, nhưng vẫn cố cứng miệng nói không sao không sao, dù gì hắn cũng là chính phòng.

Ta lại không nhịn được bật cười.

“Giữ lại nấu cơm, tính sổ, dạy bọn trẻ đọc sách. Thế mới gọi là dùng người đúng việc.”

Tông Hạc nhìn ta thật lâu.

Bỗng bế bổng ta lên, vừa khóc vừa cười, vui như một con ch.ó điên.

Làm chim ch.óc đầy núi bay tán loạn vẫn chưa chịu thôi.

Mãi đến khi phụ thân ta xách cành liễu tới bắt hắn nhỏ tiếng, hắn mới vùi mặt vào n.g.ự.c ta, lại âm thầm khóc tiếp.

Haiz.

Uổng cho Tiết Bảo Trác ta ngang ngược một đời, cuối cùng lại cưới phải một phu quân mít ướt.

Chúng ta thành thân ở Thanh Phong trại.

Mời núi xanh làm chứng, gió trong làm mai.

Bài vị cha mẹ nuôi được đặt ở vị trí cao nhất.

Trước mộ mẹ sói cũng đặt nguyên một con gà rừng.

Ta mặc hồng y, bên hông vẫn đeo trường đao.

Tông Hạc nhìn đến sáng cả mắt.

Phụ thân vốn định trách ta không hợp quy củ.

Mẫu thân lén véo ông một cái, ông lập tức đổi lời.

“Rất tốt.”

Sau khi bái đường, cuối cùng Tông Hạc cũng được như nguyện dọn vào phòng ta.

Ngày tháng sau hôn sự càng thêm tự tại.

Xuân có trăm hoa, thu có trăng, hạ có gió mát, đông có tuyết.

Ta vẫn cưỡi ngựa uống rượu, xách thương xuống núi.

Trong núi không biết năm tháng, rét hết chẳng hay xuân.

Một năm nọ vào mùa xuân, mẫu thân phơi t.h.u.ố.c trong sân.

Phụ thân ngồi dưới gốc cây dạy bọn trẻ đọc sách.

Tông Hạc bóc sơn tra cho ta, bóc một quả lại lén ăn mất nửa quả.

Ta đá hắn.

Hắn cười né đi.

Bài vị cha mẹ nuôi được thờ trong nhà, hương khói không dứt.

Trước mộ mẹ sói năm nào cũng có thịt mới.

Ta đứng trên cổng trại, nhìn núi xanh vẫn như xưa, mây trôi không tiếng động.

Bỗng cảm thấy những khổ đau của kiếp trước giống như một trận mưa thật dài.

Sau khi mưa tạnh, ta không lớn thành dáng vẻ mà bất kỳ ai muốn.

Ta chỉ trở lại làm Tiết Bảo Trác.

Năm ta mang thai, trong núi có một vị lão hòa thượng tới.

Ông mặc tăng y đã giặt đến bạc màu, trong tay nâng một ngọn đèn sen chưa châm lửa.

Mẫu thân vừa nhìn thấy ông, sắc mặt lập tức thay đổi.

Phụ thân cũng chậm rãi đứng dậy.

Trong cơn hoảng hốt, trước mắt ta bỗng lóe qua vô số ký ức chưa từng thấy.

Là chuyện sau khi ta c.h.ế.t ở kiếp trước.

Sau khi Tông Hạc báo thù cho ta, hắn ôm t.h.i t.h.ể ta trở về Thanh Phong trại.

Hắn không chịu hạ táng.

Chỉ ôm bài vị của ta, đi hết ngôi chùa này đến ngôi chùa khác.

Gặp Phật liền quỳ, gặp thần liền cầu.

Đầu gối mài nát.

Máu thấm đẫm quần áo.

Hắn vẫn chỉ cầu một câu.

“Xin cho nàng sống lại một đời, chỉ cầu nàng đừng vì bất kỳ ai mà làm khổ chính mình nữa.”

Sau đó, trong cơn mơ hồ, bóng dáng phụ thân mẫu thân cũng xuất hiện sau lưng hắn.

Họ tán hết gia tài.

Thắp hương cúng đèn, sửa cầu làm đường, đem tất cả việc thiện có thể làm trong quãng đời còn lại đều làm hết.

Lão hòa thượng từng hỏi họ.

“Nếu nàng sống lại một đời, vẫn không chịu nhận hai người thì sao?”

Mẫu thân khóc nói.

“Không nhận cũng được, chỉ cần Bảo Trác còn sống là được.”

Phụ thân cụp mắt, im lặng không nói.

Về sau t.h.i t.h.ể ta bắt đầu mục rữa, bốc mùi, Tông Hạc nghĩ ta ngày thường thích đẹp nhất, chắc chắn không thể chịu nổi việc mình cứ phơi ra ngoài như vậy.

Vì thế hắn chôn ta bên cạnh mộ cha mẹ nuôi, rồi ở đó canh rất lâu.

Mãi đến một đêm tuyết rơi.

Hắn ôm bia mộ của ta, nhắm mắt lại.

Phụ thân mẫu thân liền tiếp tục cầu thay hắn, cầu đến tóc xanh hóa tuyết, cầu đến khi họ cũng đi hết một đời.

Lão hòa thượng rũ mắt nhìn ta.

“Người đời cầu thần, phần nhiều cầu phú quý, nhân duyên, trường sinh.”

“Họ lại chẳng cầu gì cho mình.”

“Chỉ cầu con sống.”

“Cùng một việc, cầu một ngày là si.”

“Cầu hết một đời, liền thành nguyện.”

“Nguyện quá nặng, Hoàng Tuyền cũng không đè nổi.”

Ông đặt đèn sen vào lòng bàn tay ta.

Bấc đèn vốn đã tắt.

Bỗng sáng lên.

Trong ánh lửa.

Ta như nhìn thấy đêm tuyết ấy, Tông Hạc ôm bia mộ lạnh băng, khẽ gọi ta.

Hết tiếng này đến tiếng khác.

“Đại đương gia, ta đưa nàng về nhà rồi.”

Trước mắt ta nhòe đi.

Tông Hạc lại đầy mặt mờ mịt.

“Phu nhân, sao nàng khóc?”

Hắn không có ký ức kiếp trước.

Nhưng hồn phách của hắn vẫn nhớ phải tới tìm ta.

Nhớ đi theo ta, đuổi thế nào cũng không chịu đi.

Lão hòa thượng bật cười.

“Kẻ si cầu quá lâu, thần Phật cũng sợ phiền.”

Nói xong.

Ông xoay người xuống núi.

Sương núi tràn qua bậc đá.

Chớp mắt lần nữa, bóng người đã không còn.

Ta nắm đèn sen.

Bỗng nhào vào lòng Tông Hạc.

Hắn hoảng đến luống cuống tay chân.

“Bảo Trác?”

Ta vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, buồn buồn nói.

“Ngươi đúng là… đồ ngốc.”

Tông Hạc nghe không hiểu.

Nhưng vẫn nhận ra n.g.ự.c áo đã ướt một mảng, liền giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy ta.

“Được được được.”

“Phu nhân nhà ta thiên hạ đệ nhất, tốt nhất trên đời. Nhưng chuyện đồ ngốc thì đừng nói mãi nhé, lỡ con ta cũng giống ta ngốc như vậy, nhạc phụ chắc lại đuổi theo đ.á.n.h ta mất!”

Ta bật cười trong nước mắt.

Lại thấy phụ thân xách cành liễu lần nữa xông tới.

“Cháu gái! Cháu gái! Đừng nói đến mức làm mất cháu gái của ta!”

Thì ra ta có thể sống lại một đời, không phải vì hận ý ngập trời.

Mà là vì yêu.

HẾT

8 - Bảo Trác - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia