Giống bị lợi dụng nhưng cũng giống được bảo vệ.

Giống bị tính toán nhưng cũng giống có người sắp cho mình một con đường chắc chắn.

Tôi muốn giận nhưng lại không biết mình có lập trường gì để giận.

Dường như bà nhìn ra suy nghĩ của tôi, lại nói:

“Tri Hạ, mẹ không coi con là quân cờ.”

“Mẹ để con nhìn thấy những thứ ấy vì sớm muộn con cũng phải thấy.”

“Nhìn rõ sớm một chút đối với con không phải chuyện xấu.”

Bà nhìn vào mắt tôi:

“Còn chuyện con đang mang thai, mẹ sẽ không thay con quyết định.”

“Con nghĩ xong rồi hãy nói với mẹ con muốn làm thế nào.”

Tôi không trả lời ngay.

Trong phòng rất yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ mưa ngừng một lúc rồi lại lất phất rơi.

Tô Nguyệt Hoa ngồi thêm một lúc cũng không ở lâu.

Bà đứng dậy:

“Mẹ về trước.”

“Có chuyện gọi cho mẹ.”

Tôi tiễn bà xuống dưới.

Mẹ tôi đứng ở cửa nhìn xe Tô Nguyệt Hoa đi xa, quay sang hỏi:

“Mẹ chồng con nói gì? Nhìn sắc mặt không được tốt.”

“Không có gì.”

“Nói vài chuyện trong nhà.”

Mẹ tôi nhìn tôi một cái, không hỏi thêm:

“Sắc mặt con cũng không tốt, tự chú ý sức khỏe.”

Bà quay người vào bếp, bên trong vang lên tiếng bát đũa.

Tôi đứng ở cửa nhìn đường phố mờ trong màn mưa.

Một suy nghĩ trong lòng dần rõ ràng.

Bất kể đi hay ở, tôi đều nên nói rõ chuyện m.a.n.g t.h.a.i với Cố Diễn trước.

Tôi không cần anh thay tôi quyết định.

Nhưng anh có quyền biết.

Tối hôm đó, tôi gọi cho Cố Diễn.

Chuông mới reo một tiếng anh đã bắt máy, giọng có chút căng thẳng:

“Tri Hạ?”

“Ngày mai anh có rảnh không? Chúng ta gặp nhau.”

Anh im lặng một chút.

“Có.”

“Em về nhà hay hẹn bên ngoài?”

“Bên ngoài.”

“Quán cà phê ở khu phố cũ.”

Tôi nói.

“Được.”

Anh dừng một chút.

“Có chuyện gì cần nói trực tiếp sao?”

“Ừ. Gặp rồi nói.”

Anh không hỏi thêm, chỉ nói “được” rồi cúp.

Tôi cầm điện thoại ngồi bên giường.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa dần ngừng.

Đèn đường xa xa kéo thành một vệt sáng dài trên mặt đường ướt.

Chiều hôm sau, tôi đến quán cà phê sớm.

Chỗ cạnh cửa sổ vẫn như cũ.

Sofa da hơi mòn.

Trên bàn có một bình hoa sứ trắng, cắm hai ba cành cúc nhỏ.

Tôi ngồi ở góc trong, gọi một cốc nước ấm.

Chờ khoảng mười phút, Cố Diễn đẩy cửa bước vào.

Anh mặc áo len cổ cao màu đen, áo khoác vắt trên cánh tay.

Tóc hơi dài, nhìn gầy hơn tuần trước.

Thấy tôi, anh như thở phào, nhanh bước tới, ngồi đối diện.

“Đợi lâu chưa?”

“Chưa.”

Tôi đẩy cốc nước về phía anh.

“Uống chút nước.”

Anh nhận nhưng không uống, chỉ đặt xuống bên cạnh rồi nhìn tôi:

“Mấy ngày nay em nghỉ ngơi thế nào?”

“Vẫn giận anh sao?”

“Em gọi anh ra vì muốn nói một chuyện.”

Tôi không vòng vo.

Tôi lấy phiếu xét nghiệm trong túi ra, trải trên bàn rồi nhẹ nhàng đẩy sang.

Anh cúi đầu nhìn.

Ban đầu chưa phản ứng.

Đến khi đọc rõ mấy chữ kia, sắc mặt lập tức thay đổi.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, môi động đậy nhưng giống như không tìm được tiếng nói.

“Em có thai.”

“Em nhận kết quả từ thứ Sáu tuần trước.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Đứa trẻ này em vẫn chưa quyết định có giữ hay không.”

Ánh mắt Cố Diễn dừng trên tờ báo cáo.

Rất lâu sau mới hỏi:

“Em… định thế nào?”

“Em muốn nghe suy nghĩ của anh trước.”

Tôi nói.

Anh im lặng một lúc.

Ngón tay vô thức vạch hai lần trên bàn rồi mới nói:

“Anh muốn giữ đứa trẻ.”

Anh ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi.

“Tri Hạ, anh biết thời gian này anh đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với em.”

“Em không tin anh cũng bình thường.”

“Nhưng đứa trẻ này…”

Anh dừng một chút, giọng hơi khàn.

“Nếu em chịu giữ, anh sẽ làm một người bố tốt.”

“Lần này anh sẽ không để mọi chuyện đi sai thêm nữa.”

“Anh sẽ dứt khoát hoàn toàn với Lăng Vi.”

“Đứa trẻ trong bụng cô ấy, trước khi cô ấy sinh anh sẽ ký xong thỏa thuận nuôi dưỡng và tiền cấp dưỡng.”

“Khoản cần đưa sẽ không thiếu một xu.”

“Nhưng về sau anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”

“Nếu em không muốn giữ, anh cũng tôn trọng em.”

Tôi nghe xong nhưng không lập tức nói.

Quán cà phê đang phát một bản piano nhẹ, giống nhạc trong phim cũ.

Tôi cúi nhìn tờ báo cáo trong tay.

Mép giấy đã hơi cong.

Một lúc sau tôi hỏi:

“Cố Diễn, khi anh nói những lời này với em, anh thật sự tin em vẫn có thể tha thứ cho anh sao?”

Anh sững lại, không trả lời.

“Sau khi anh đã làm những chuyện đó, anh lấy gì khiến em tin sau này anh thật sự sẽ không tái phạm?”

Tôi hỏi rất nhẹ nhưng nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh nói lần này sẽ không xảy ra chuyện nữa.”

“Lần trước anh cũng từng nghĩ như vậy sao?”

Anh không biện minh.

Cúi đầu, giọng hơi khàn:

“Anh biết mình không có tư cách cầu xin em tha thứ.”

“Nhưng anh nghiêm túc, Tri Hạ.”

“Lần này anh không muốn mất em nữa.”

Anh dừng lại.

“Em bảo anh làm gì anh cũng chịu.”

Tôi không tiếp lời.

Cốc nước của anh từ đầu đến cuối chưa uống.

Tôi cũng không nói thêm.

Chúng tôi ngồi đó, giữa hai người là tờ báo cáo và một khoảng trống khó gọi tên, giống như cách nhau cả một con sông.

Rất lâu sau tôi mới nói:

“Em vẫn chưa nghĩ xong.”

“Anh cho em yên tĩnh thêm mấy ngày.”

Anh gật đầu, không níu kéo.

Đứng dậy thanh toán.

Khi đi tới cửa, anh quay lại nhìn tôi:

“Tri Hạ, bất kể em đã nghĩ xong hay chưa, anh đều sẽ chờ.”

Tôi không trả lời.

Anh đẩy cửa đi ra.

Gió từ khe cửa tràn vào, làm mấy bông cúc trên bàn khẽ rung.

Tôi ngồi đó, cất tờ báo cáo vào túi trong.

Một lớp hơi nước mỏng đọng trên kính.

Tôi dùng ngón tay vẽ một vòng tròn rồi lại xóa đi.

Tối hôm ấy khi về nhà mẹ đẻ, vừa vào cửa mẹ tôi đã nói:

“Chiều nay mẹ chồng con lại tới.”

“Bà ấy mang cho con một bình canh, nói hâm nóng rồi uống.”

Bà chỉ chiếc bình giữ nhiệt trên bếp.

“Cũng thật là, chạy xa vậy chỉ để đưa một bình canh.”

Tôi vào bếp, mở nắp.

Canh vẫn còn ấm.

Là gà mái già hầm, trên mặt nổi một lớp dầu mỏng.

Trên thành bình dán một tờ giấy ghi chú, chữ của Tô Nguyệt Hoa:

“Uống chút canh, đừng nghĩ nhiều. Ngày tháng còn dài.”

Tôi đậy nắp lại, đứng trong bếp, đột nhiên thấy hốc mắt hơi cay.

Khoảng thời gian này, những việc Tô Nguyệt Hoa làm cho tôi không có việc nào ầm ĩ lớn lao.

Nhưng mỗi việc đều khiến bà phải bỏ tâm sức.

Có lẽ bà thật sự coi tôi là người nhà, nên khi tất cả đều im lặng, bà mới đứng ra giúp tôi nhìn đường.

Chương 15 - Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình, Mẹ Chồng Giúp Tôi Lật Bài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia