01
Bùi T.ử Yến hoảng hốt lùi lại hai bước, kinh hoàng nhìn sang. Tô Thính Tuyết bị động tác của ta làm cho giật mình, vội vàng bước lên phía trước.
“Phu t.ử, phải chăng Bùi công t.ử có chỗ nào không thỏa đáng?”
Ta kéo Tô Thính Tuyết ra sau lưng, ngăn cách ánh nhìn hư hỏng và dơ bẩn của Bùi T.ử Yến.
“Chỗ không thỏa đáng nhiều lắm!”
Ta nhìn chằm chằm kẻ ngoài cửa sổ, giọng nói lạnh lùng gắt gỏng.
“Tô gia đại viện không phải là nơi loại mèo hoang ch.ó dại nào cũng có thể bước vào. Bùi công t.ử mượn cớ chép sách cho lão gia, ngày ngày cứ lảng vảng quanh nơi ở của quyến thuộc bên trong nội viện, rốt cuộc là có mưu đồ gì?”
Sắc mặt Bùi T.ử Yến thoáng hiện lên vẻ bẽ bàng, nhưng ngay sau đó lại bày ra bộ dạng thanh cao như thể bị sỉ nh/ục.
“Thẩm phu t.ử cẩn ngôn, tiểu sinh chẳng qua thấy hải đường trong viện này nở rộ, nhất thời nảy ra thi hứng nên ngâm nga hai câu, tuyệt đối không có ý khinh bạc Tô tiểu thư.”
Hắn còn muốn mở miệng biện bạch, nhưng ta đã thẳng tay đóng sập cửa sổ lại ngay trước mặt hắn.
Ta quay đầu nhìn Tô Thính Tuyết. Cô nương này hiện tại mới mười sáu tuổi, chính là cái tuổi dễ bị những thư sinh nghèo kiết x/ác bên ngoài l/ừa g/ạt.
Cái gì mà phong hoa tuyết nguyệt, cái gì mà cử án tề mi, tất cả đều là lời dối trá của những kẻ nghèo hèn muốn bám váy nữ nhân để bước lên mây xanh mà thôi.
Lo lắng tiểu thư đi vào vết xe đổ, ta liền hỏi: “Thính Tuyết, con thấy bài thơ vừa rồi của hắn viết thế nào?”
Tô Thính Tuyết do dự một lát, thật thà đáp: “Bằng trắc cũng tạm được, chỉ là giữa các từ ngữ chứa đầy oán khí của kẻ hoài tài bất ngộ.”
Ta cười lạnh một tiếng.
“Đến con còn nghe ra hắn đang oán thán, trong đầu hắn đầy rẫy mưu mô mượn tài lực của Tô gia để trèo cao, con chớ có bị cái vỏ bọc thanh cao nghèo nàn của hắn l/ừa g/ạt.”
Tô Thính Tuyết gật đầu thật mạnh.
“Lời phu t.ử dạy bảo, Thính Tuyết đã ghi nhớ.”
Ta dắt tay con bé đi thẳng về phía chính viện của Tô lão gia và Tô phu nhân, có những chuyện tuyệt đối không thể trì hoãn.
Trong chính viện, Tô lão gia đang cầm bàn tính đối chiếu sổ sách tháng trước, còn Tô phu nhân thì đang xem xét các xấp lụa là mới nhập về.
Thấy chúng ta sắc mặt bất thiện bước vào, hai người lập tức buông vật dụng trong tay xuống.
“Thanh Khách, có chuyện gì thế này? Ai đã chọc giận Thính Tuyết của chúng ta vậy?”
Ta trở tay đóng c.h.ặ.t cửa phòng, thần sắc nghiêm nghị.
“Lão gia, phu nhân, Tô gia sắp đại họa lớn rồi!”
Tô lão gia đứng phắt lên.
Ta không hề vòng vo, trực tiếp nói bản thân phát giác có điều bất thường nên đã âm thầm bám theo Bùi T.ử Yến.
Kết quả là nghe thấy hắn trò chuyện với kẻ khác, mưu tính ch/iếm đ/oạt gia sản của Tô gia, thậm chí tương lai còn định ra tay tàn đ/ộc lúc Thính Tuyết sinh nở.
Trong căn phòng rơi vào một khoảng im lặng chet ch.óc.
Tô phu nhân mặt cắt không còn giọt m/áu, siết c.h.ặ.t lấy tay Tô Thính Tuyết. Tô lão gia dù sao cũng là người lăn lộn thương hải nhiều năm, nhanh ch.óng bình tĩnh trở lại.
“Thẩm phu t.ử, những lời này của ngài thật quá đỗi hoang đường. Tên Bùi T.ử Yến kia chẳng qua chỉ là một thư sinh sa sút, liệu có tâm địa và thủ đoạn độc ác đến nhường ấy sao?”
Ta ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào những chữ đen lại bắt đầu cuộn tròn giữa hư không.
【Nữ phu t.ử này đ/iên rồi sao, lại dám cản trở cốt truyện của Long Ngạo Thiên?】
【Vô ích thôi, cha mẹ Tô gia nhất định nghĩ ả ta đang nói nhăng nói cuội.】
【Nam chính ngay đêm nay sẽ tới miếu Thành Hoàng bỏ hoang ở phía tây thành, đào lấy cây nhân sâm trăm tuổi dưới chân bức tượng Phật. Đó chính là đạo cụ mấu chốt để hắn tiếp cận Tri phủ đại nhân. Đợi đến khi hắn có Tri phủ chống lưng thì Tô gia tính là cái thá gì!】
Ta thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng vào Tô lão gia.
“Lão gia nếu không tin, đêm nay vào giờ Tý hãy phái vài hộ viện đắc lực đến miếu Thành Hoàng phía tây thành.”
“Đêm nay Bùi T.ử Yến sẽ tới đó đào nhân sâm trăm tuổi dưới chân tượng Phật. Khi theo dõi hắn, ta thấy hắn mấy lần lảng vảng quanh miếu Thành Hoàng, lại còn lén lút dò hỏi về những món đồ cũ trong miếu. Một thư sinh nghèo đột nhiên hứng thú với ngôi miếu nát, tất có điều mờ ám.”
“Là thật hay giả, đêm nay sẽ rõ thôi!”
Ánh mắt Tô lão gia lập tức trở nên sắc lẹm, lập tức quyết định.
“Được, nếu thật sự có chuyện này, Tô gia ta tuyệt đối không tha cho kẻ có dã tâm lang sói như vậy!”
02
Ngay đêm hôm đó, các hộ viện của Tô phủ lặng lẽ xuất môn.
Chúng ta ở tiền sảnh đợi ròng rã suốt hai canh giờ. Gần đến giờ Dần, thủ lĩnh hộ viện ôm một chiếc hộp gỗ bám đầy bùn đất sải bước tiến vào sảnh đường.
Hắn quỳ một gối xuống đất, dâng chiếc hộp lên.
“Lão gia, hoàn toàn đúng như lời Thẩm phu t.ử đã nói. Tên Bùi T.ử Yến kia quả thực nửa đêm đã đến miếu Thành Hoàng đào bới. Chúng ta thừa lúc hắn không phòng bị, trực tiếp đoạt lấy món đồ, đ.á.n.h ngất hắn rồi ném ra ngoài thành.”
Tô lão gia đưa tay mở hộp gỗ ra, một củ nhân sâm trăm tuổi thượng hạng đang nằm gọn bên trong.
Tay Tô phu nhân đập mạnh xuống bàn, tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
“Cái thứ súc sinh này! Tô gia ta ngày thường thấy hắn đáng thương, cho hắn thêm vài phần tiền nhuận b.út chép sách, hắn lại dám ngầm tính kế đoạt mạng nữ nhi của ta!”
Tô Thính Tuyết nhìn củ nhân sâm kia, hảo cảm cuối cùng đối với người đọc sách trong lòng liền tan thành mây khói, thay vào đó là sự ghê tởm tận xương tủy.
Tô lão gia lập tức muốn sai người tới quan phủ đ.á.n.h trống kêu oan.
“Ta phải đi lột da thằng nhãi đó!”
Ta đưa tay ngăn ông lại.
“Lão gia bớt giận, hắn dẫu sao cũng là một tú tài có công danh. Không có chứng cứ xác thực, quan phủ sẽ không định tội hắn, ngược lại còn nói Tô gia chúng ta cậy thế h.i.ế.p người.”
“Đối phó với loại người này, g.i.ế.c hắn đi trái lại là thành toàn cho danh tiếng của hắn. Chúng ta phải hủy hoại căn cơ của hắn, khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t.”
Tô lão gia hít một hơi thật sâu, nhìn sang ta.
“Thanh Khách, ngài xưa nay vốn mưu trí hơn người, ngài định làm thế nào?”
Ta xoay người nhìn Tô Thính Tuyết, ánh mắt trở nên sắc sảo.
“Bùi T.ử Yến dám tính kế Tô gia như vậy, chẳng qua là vì lão gia và phu nhân chỉ có duy nhất Thính Tuyết là nữ nhi. Hắn cho rằng nữ t.ử không thể thừa kế gia nghiệp, nên mới nảy sinh ác tâm.”
“Mất đi một Bùi T.ử Yến, sẽ lại có Lục T.ử Yến, Triệu T.ử Yến. Kế sách vẹn toàn hiện tại là phải để Thính Tuyết tự lập, trở thành người nắm quyền của Tô gia.”
“Từ ngày mai, hãy dừng toàn bộ các lớp học cầm kỳ thi họa của Thính Tuyết. Ta sẽ dạy con bé xem sổ sách, dạy con bé luật lệ Đại Minh, dạy con bé lòng người hiểm ác, để con bé trở thành người chưởng quản thực sự của Tô gia.”
Tô phu nhân lập tức lên tiếng ủng hộ.