Trong những ngày chuẩn bị cho hôn lễ, tôi dựa vào lòng Trần Dịch An cùng anh xem phim.

Theo thói quen, anh đưa tay sờ vào túi áo, nhưng động tác chợt dừng lại, rồi đổi sang cầm lấy viên kẹo bạc hà đặt trên bàn.

“Sao anh không hút nữa?” Tôi thuận miệng hỏi.

Đầu ngón tay anh khựng lại trong thoáng chốc, sau đó anh cười nhẹ: “Không phải em từng nói không thích mùi t.h.u.ố.c lá sao?”

Tôi nghiêng mặt nhìn anh: “Trước kia em khuyên thế nào anh cũng chẳng nghe, sao tự nhiên bây giờ lại chịu bỏ?”

Anh tránh ánh mắt tôi, chậm rãi bóc vỏ kẹo: “Có người nói… hút t.h.u.ố.c dễ c.h.ế.t sớm.”

Tiếng giấy gói kẹo sột soạt rất khẽ trong tay anh.

“Ai nói vậy?” Tôi nhìn anh không chớp mắt.

Động tác của anh thoáng chững lại, rồi anh bật cười: “Còn ai nữa? Bác sĩ chứ ai.”

1

Ánh sáng từ màn hình ti vi chập chờn hắt lên mặt chúng tôi.

Trần Dịch An tiện tay đưa một viên kẹo đến môi tôi.

Vị kẹo tan ra nơi đầu lưỡi, lành lạnh đến mức khiến hốc mắt tôi nóng lên.

Ngón tay tôi vô thức siết lại. Lời thoại trong phim bỗng biến thành tiếng ồn hỗn loạn, tôi hoàn toàn không còn tâm trí lắng nghe.

Khi ngửi thấy trên người anh thoang thoảng một mùi cam ngọt xa lạ, tôi khẽ nhích người ra khỏi vòng tay anh.

“Anh đổi sữa tắm à?”

“Hả?”

Anh nhìn khoảng trống vừa xuất hiện trong vòng ôm của mình, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.

“Tiện tay mua lúc đi siêu thị.”

“Anh cũng biết tự mình đi siêu thị cơ à?”

Tôi bật cười, ánh mắt vẫn đặt trên mặt anh.

Trong mắt anh có một tia khựng lại, nhưng rất nhanh đã bị vẻ thoải mái che lấp:

“Gần công ty mới mở một siêu thị, buổi trưa bị đồng nghiệp kéo qua xem cho vui thôi.”

Lý do nghe có vẻ rất hợp lý, nhưng anh xưa nay đâu phải kiểu người dễ bị kéo đi “cho vui” như thế.

Tôi không nói thêm gì, lại ngoan ngoãn dựa vào n.g.ự.c anh.

Thế nhưng mùi hương lạ kia vẫn khiến lòng tôi không yên.

Những chi tiết từng bị bỏ qua dần dần nối lại thành một sợi dây, kéo tâm trí tôi nặng trĩu như bị nhấn chìm xuống đáy.

Một người ghét cam đến mức như Trần Dịch An, vậy mà lại mua kẹo bạc hà vị cam Cara Cara.

Lại còn đổi sữa tắm sang mùi cam chanh.

Mùi hương ấy rất tinh tế, tuyệt đối không giống loại bán đại trà trong siêu thị.

Tối hôm đó, khi tôi dùng điện thoại anh để đặt đồ ăn, nhà hàng được đề xuất đầu tiên có món nổi tiếng là sườn xào chua ngọt và cá quế Tùng Thử.

Nhưng giống như tôi, anh luôn ghét các món chua ngọt kiểu đó.

Chiếc cốc trong tay tôi hơi nghiêng, nước lạnh tràn qua kẽ tay.

Cái lạnh ấy không xua nổi nỗi hoảng hốt nhói buốt trong tim tôi.

Trần Dịch An đã thay lòng.

Anh thay lòng vì một cô gái có mùi cam chanh và thích ăn đồ chua ngọt.

Đêm ấy, anh ngủ lại nhà tôi.

Sau khi thân mật, anh nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

Mọi thứ vẫn giống như trước đây, thậm chí mùi trên người anh lại hòa lẫn với mùi của tôi.

Nhưng tôi vẫn không thể nào ngủ được.

Tôi nhìn chiếc điện thoại đang úp màn hình ở đầu giường. Rất lâu sau, tôi mới gom đủ dũng khí cầm lên mở khóa.

Mật khẩu vẫn là ngày kỷ niệm của chúng tôi.

Tôi lướt từng mục. Lịch sử cuộc gọi đa số là số liên quan đến công việc, WeChat chỉ dừng ở những đoạn trao đổi dự án với đồng nghiệp, album ngoài ảnh hội nghị thì chỉ có vài bức hoa anh đào hôm trước anh chụp khi đi công viên với tôi.

Lịch sử mua sắm, ứng dụng đặt đồ ăn, ứng dụng du lịch…

Tôi gần như lật tung mọi ngóc ngách, nhưng vẫn không tìm được bất kỳ dấu vết nào.

Thậm chí có một khoảnh khắc, tôi bắt đầu nghi ngờ có phải vì gần đến ngày cưới nên bản thân quá nhạy cảm hay không.

Cho đến khi tôi cầm chìa khóa xe của anh, rón rén xuống tầng.

Chiếc xe sạch sẽ, bên trong có mùi thơm rất dễ chịu.

Nhưng trên hệ thống định vị lại có hai địa chỉ xuất hiện lặp đi lặp lại.

Bệnh viện thành phố và một khu chung cư xa lạ.

Trên mặt kính phía trong ghế phụ còn in một dấu chân rất mờ.

Tôi nhìn chằm chằm dấu chân đó, trong đầu bỗng nổ tung thành vô số hình ảnh rời rạc.

Có lẽ họ đã chỉnh ghế phụ ngả xuống.

Có lẽ anh cũng giống như vừa rồi với tôi, vừa áp sát người ta, vừa cúi xuống c.ắ.n nhẹ bên tai cô ấy…

Trên mặt ghế da còn có vài vết xước nhỏ do móng tay để lại. Chúng giống như dấu chân kia, âm thầm mà trắng trợn khiêu khích tôi.

Ngón tay tôi siết lại đến trắng bệch.

Những cảnh tượng do chính mình tưởng tượng ra khiến tôi buồn nôn.

Tôi, người từng cho rằng cuộc đời mình luôn bằng phẳng, lần đầu tiên hiểu được cảm giác gọi là—

Trái tim hóa thành tro bụi.

Tôi quay lại nằm bên cạnh Trần Dịch An. Trong giấc ngủ, anh vô thức kéo tôi vào lòng.

“Bảo bối…”

Một tiếng lẩm bẩm rất khẽ ấy khiến nước mắt tôi lập tức rơi như mưa.

Ánh trăng ngoài cửa sổ tràn vào phòng, phủ lên bức ảnh chụp chung đặt cạnh đầu giường.

Trong ảnh, Trần Dịch An mặc đồng phục cấp ba, cười đến lộ chiếc răng khểnh. Trên tấm bản đồ phía sau, hai thành phố được khoanh tròn.

“Đợi anh, khoảng cách đường thẳng giữa chúng ta rồi sẽ càng lúc càng ngắn.”

Tôi thậm chí đã lên kế hoạch rằng trong lễ cưới, tôi sẽ thay váy cưới bằng đồng phục học sinh để dành cho anh một bất ngờ.

Tôi cũng từng tưởng tượng vô số lần, khi ấy anh sẽ xúc động đến đỏ mắt.

Nhưng bây giờ…

Tôi cứ lặp đi lặp lại hỏi chính mình: “Sao có thể chứ?”

Sao lại có thể là người đã cùng tôi từ đại học, cao học, ra nước ngoài, yêu xa mười năm mà chưa từng rời bỏ tôi?

Người ngày mưa luôn nghiêng ô che hết về phía tôi, đặt mọi mật khẩu thành ngày kỷ niệm của chúng tôi, đến trong mơ cũng gọi tên tôi.

Chương 1 - Bất Ngờ Ngày Cầu Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia