"Nhưng anh dám bảo đảm là chỉ có duy nhất một lần đó thôi, hơn nữa anh có đeo mặt nạ, ngoại trừ em ra thì không một ai biết đó là anh cả."

"Không kịp thời giải thích rõ ràng với em là lỗi của anh."

"Nhưng mà..."

Anh tựa đầu vào lòng tôi, vẻ mặt đầy uất ức: "Đêm hôm đó anh đã uống rất nhiều rượu, kết quả là em với thằng em trai em cứ thế bỏ đi thẳng, chẳng thèm nói một câu đưa anh về. Lỡ như anh gặp nguy hiểm gì thì phải làm sao?"

Tôi vội ngắt lời anh: "Anh là một người đàn ông rành rành ra đấy thì nguy hiểm cái nỗi gì? Với lại đàn em của anh chẳng phải đều ở đó hết sao?"

Anh chu mỏ ra nũng nịu: "Đàn ông con trai thì không biết gặp nguy hiểm à? Anh vừa đẹp trai thế này, phụ nữ thích anh nhiều như thế. Lỡ như họ bỏ t.h.u.ố.c anh thì sao?"

"Đến lúc đó anh có kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không thưa, chẳng phải là phải nằm im cho người ta xẻ thịt lột da à?"

Tôi nhìn bộ dạng của anh mà vừa buồn cười vừa cạn lời: "Được rồi, em xin lỗi, được chưa hả sếp?"

Anh vẫn không chịu buông tha, mè nheo: "Thế thì em hôn anh một cái đi."

Tôi lại bắt đầu do dự.

Phó Cẩn Ngôn gần như sụp đổ: "Anh tệ đến mức làm em chướng mắt thế à?"

Tôi cúi đầu, lý nhí: "Không phải, em chỉ cảm thấy có khi anh đối với em chỉ là nhất thời hứng thú thôi."

Anh thở dài một tiếng, nâng đầu tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.

"Từ cái hồi em đến phỏng vấn là anh đã thích em rồi, một năm trời rồi đó, có cái kiểu 'nhất thời hứng thú' nào mà kéo dài tận ngần ấy thời gian không?"

Hả?

"Hồi đó không phải em còn cãi nhau với anh một trận lôi đình sao?"

"Đúng vậy, để đòi bằng được mức lương mong muốn mà em tranh luận với anh đến mức mặt mũi đỏ gay lên. Còn dám mắng sau lưng anh là mặt mũi đẹp đẽ thế kia mà phí của, hóa ra lại là cái đồ lòng dạ đen tối."

Tôi hơi ngượng ngùng: "Lúc đó em cứ tưởng anh sẽ đ.á.n.h trượt em chứ."

Anh vân vê vành tai tôi, giọng trầm xuống thấp hẳn: "Anh không giữ em lại bên mình, thì làm sao để em nhìn cho rõ xem lòng dạ của anh rốt cuộc có đen tối hay không chứ."

Anh vùi đầu vào lòng tôi: "Tri Ý, anh thích em lâu lắm rồi, chúng ta ở bên nhau có được không?"

Tim tôi đập thình thịch dữ dội.

Lần đầu tiên đối diện với tình cảm dành cho anh, tôi đỏ mặt gật gật đầu: "Vâng."

"Thế tụi mình cùng đăng bài công khai lên trang cá nhân đi."

Cái gì cơ?

Tôi vội vàng xua tay: "Không được, nhanh quá."

Phó Cẩn Ngôn lập tức xị mặt xuống, giật phăng lấy điện thoại của tôi, mặc kệ tôi có đồng ý hay không mà ngang ngược tự tay thao tác bấm đăng luôn.

Sau khi tan làm, Phó Cẩn Ngôn đi thẳng về nhà tôi.

Anh cứ lẽo đẽo bám đuôi theo sau, đuổi thế nào cũng không chịu đi.

Tôi bất lực nói: "Tụi mình tiến triển nhanh quá rồi, em cần thời gian để tiêu hóa đã."

Ánh mắt anh tối sầm lại nhìn tôi: "Anh có mang theo bộ đồ khoét n.g.ự.c sâu lần trước em mua cho anh nè, tối nay anh mặc cho em xem nhé."

Tôi lập tức câm nín, không thốt nên lời.

Đến tối, Phó Cẩn Ngôn đã tắm rửa sạch sẽ từ sớm.

Anh đứng ngay trước mặt tôi, vành tai đỏ ửng lên rồi thay bộ đồ đó vào.

Khuôn n.g.ự.c săn chắc, vạm vỡ của anh bị che mất một nửa, cứ ẩn ẩn hiện hiện, quyến rũ không sao tả xiết.

Tôi không kìm được đưa tay lên sờ nhẹ một cái, vừa săn lại vừa mềm mại.

Cơ thể dưới lòng bàn tay tôi khẽ run lên.

Nhiệt độ cơ thể nóng hổi như dòng điện chạy qua, truyền đến từng ngõ ngách trong người tôi.

Đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng.

Tôi dùng lực một phát, x.é to.ạc chút vải thưa thớt ít ỏi kia xuống.

Người đối diện run lên bần bật.

Anh rên rỉ một tiếng trầm đục, rồi cùng tôi ngã nhào xuống giường.

Đầu ngón tay anh lướt qua từng tấc da thịt trên người tôi, giọng nói khàn đặc bên tai khẽ thì thầm: "Tri Ý, anh không nhịn nổi nữa rồi."

Tôi rất muốn lên tiếng từ chối, nhưng đôi môi lại chẳng thể nào mở ra được.

Đến khi chúng tôi ngủ dậy thì trời đã sang trưa.

Phó Cẩn Ngôn đã tự tay nấu xong bữa cơm ngon lành, đang ngồi bên bàn ăn đợi tôi.

Anh mặc bộ đồ ở nhà, tạp dề thắt ngang hông, vài lọn tóc rũ xuống trước trán nhưng vẫn không sao che giấu nổi vẻ đẹp trai cực phẩm của mình.

Khoảnh khắc này, trong đầu tôi bỗng lóe lên suy nghĩ: Mà thôi, kể cả anh ta có làm trai bao thật thì đã sao chứ? Vừa đỡ tốn tiền b.a.o n.u.ô.i lại vừa biết hầu hạ mình chu đáo thế này cơ mà.

Sao hồi trước mình lại có thể cổ hủ, khắt khe đến thế nhỉ.

Phó Cẩn Ngôn nguy hiểm nheo nheo đôi mắt nhìn tôi: "Hạ Tri Ý, em lại đang nghĩ ngợi lung tung cái gì đấy hả?"

Tôi vội vàng toe toét miệng cười nịnh bợ: "Đâu có đâu sếp, em chỉ đang bị sắc đẹp của anh hớp hồn thôi mà.”

Người đàn ông đối diện rốt cuộc không nhịn được mà nhếch môi, nụ cười trên gương mặt anh cứ thế rộng mở.

Trông y hệt như một bức tranh tuyệt mỹ.

Có điều từ bây giờ trở đi, bức tranh xinh đẹp này đã hoàn toàn thuộc về quyền sở hữu độc quyền của một mình tôi rồi.

_HOÀN_