01
Ngày yết bảng kỳ thi Hội, ta đã chuẩn bị sẵn bao tải, dẫn theo gia nhân đi bắt thanh mai trúc mã của mình.
Ta lặng lẽ mai phục đến giữa trưa, bịt miệng, trùm đầu người ta rồi mang về phủ, khoác hỉ phục, gõ chiêng đ.á.n.h trống.
Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi.
Cho đến khi bái đường xong, có người đơn thương độc mã xông vào, tức giận mắng ta mù mắt.
Áo xanh biếc, một gương mặt tuấn tú cũng tức đến xanh mét, rõ ràng chính là thanh mai trúc mã của ta, đồng thời cũng là đối tượng bắt rể lần này — Hàn Quan.
Câu cuối cùng “Đưa vào động phòng” của người chủ lễ bị ép nuốt ngược vào bụng, chỉ bật ra một tiếng “suỵt!” vang dội.
Mọi người đồng loạt nhìn sang Hàn Quan, rồi lại đồng loạt nhìn về phía tân lang đang đội khăn trùm đầu, bịt miệng.
Hiện trường rơi vào một khoảng im lặng đầy ngượng ngùng.
Hàn Quan hùng hổ nói:
“Kim Châu Châu, chuyện hôn nhân đại sự, nàng có thể đáng tin một chút được không?”
Hắn khựng lại, rồi nói tiếp:
“Đến bắt một người mà cũng có thể bắt nhầm.”
Ta nhìn chằm chằm bộ y phục trên người hắn:
“Trách ta?”
Khí thế của Hàn Quan lập tức xẹp xuống.
Sắc mặt hắn trắng bệch, giọng cũng mềm đi:
“Là ta không tốt, hôm nay ta mặc nhầm y phục.”
Hắn bước về phía tân lang:
“Huynh đài, Châu Châu là vị hôn thê của ta, rất xin lỗi vì hôm nay đã làm phiền…”
Hắn vén khăn trùm đầu của tân lang lên.
Người bên dưới có dung mạo tuấn tú như tiên, mày mắt thanh thoát, lại là một người quen cũ.
Hàn Quan kinh ngạc:
“Ôn Kinh Chập?!”
Ôn Kinh Chập rất lịch sự, nói:
“Không phiền. Bái đường cũng đã bái rồi, cứ thế đi. Hàn huynh đã đến thì uống chén rượu mừng đi.”
“Ôn Kinh Chập! Châu Châu là vị hôn thê của ta.” Hàn Quan tức giận nói, “Thê t.ử của bằng hữu không thể bắt nạt.”
Ôn Kinh Chập ra vẻ vô cùng đồng tình:
“Đúng vậy. Nhưng thân phận vị hôn thê của ngươi và thân phận thê t.ử của ta có xung đột gì sao?”
Hắn tự hỏi rồi tự trả lời:
“Không xung đột, nhưng có trước có sau. Ta chính là phu quân của nàng, ừm, được trói gô khiêng vào từ cửa chính đàng hoàng. Ngươi còn chưa qua cửa.”
“Xét về pháp lý cũng được, xét về thâm niên cũng được, ngươi đều phải gọi ta một tiếng huynh trưởng.”
Hắn hiếu thắng đến mức, mấy lời nhảm nhí ấy được nói ra với vẻ mặt nghiêm túc, vậy mà nghe lại cứ như chân lý, khiến ta hoàn toàn chẳng còn đất để phát huy.
Sắc mặt Hàn Quan càng xanh hơn.
Không ai nhìn thấy, Ôn Kinh Chập lặng lẽ chắp tay ra sau lưng, giơ hai ngón tay về phía ta.
Dưới ánh mắt của ta, lại biến thành bốn ngón.
Ta lập tức đau buồn rơi lệ, quay sang hét lớn với Hàn Quan:
“Huynh đã gửi lễ mừng chưa?”
02
Triều ta thịnh hành phong tục bắt rể, mỗi khi yết bảng chẳng khác nào một hiện trường bắt cóc người quy mô lớn.
Trước ngày yết bảng kỳ thi Hội, giá bao tải và dây thừng ở Lạc Kinh đều tăng vọt.
Các tiểu thư nhà quyền quý xắn tay áo, ngày ngày ngồi trong nhã gian trà lâu, săm soi đ.á.n.h giá những sĩ t.ử đi ngang qua, lựa béo chê gầy.
Qua từng khe cửa sổ, đều là những đôi mắt xanh rờn.
Thân phận, gia thế của đám học trò này đã sớm được truyền khắp các phủ, giờ chỉ còn xem dáng người và diện mạo thế nào.
“Vai người này hẹp quá, không được.”
Mẹ ta nhìn người cực kỳ cay độc.
“Hông cũng hẹp, vừa nhìn đã biết không dễ sinh nở.”
Ta: “?”
“Mẹ, chúng ta đang chọn rể, chứ đâu phải cưới vợ.”
Hông với chả hông, sinh với chả nở gì chứ.
Mẹ ta hờn trách liếc ta một cái:
“Nhà chúng ta chọn rể, đương nhiên phải tìm người có thể giúp con sớm mang thai.”
“Nếu chỉ được cái mã mà vô dụng, loại ‘thương bạc đầu’ ấy, Kim gia chúng ta cần làm gì?”
Ta vừa gảy bàn tính tính toán khoản thu nhập tháng này, vừa thuận miệng đối phó:
“Mẹ, chẳng phải con và Hàn Quan đã định hôn từ lâu rồi sao? Cho dù mẹ có chọn được người xuất sắc đến đâu, chúng ta cũng không thể bội ước mà.”
Biểu cảm của mẹ có chút mất tự nhiên, bà ấp úng:
“Nhỡ đâu Hàn Quan không đáng tin thì sao? Theo mẹ thấy, chúng ta vẫn phải chuẩn bị thêm một đường.”
Ngón tay đang gảy bàn tính của ta khựng lại.
Ta chuyển đề tài:
“Mẹ, lô bao tải phiên bản xa hoa nạm san hô đỏ đợt trước đã bán hết rồi, mẹ để mắt đến hàng hóa thêm chút nhé.”
Thật ra ta biết, ta và Hàn Quan có lẽ thật sự không thành được, chỉ là tạm thời ta vẫn chưa biết phải nói với mẹ thế nào.
Hai tháng trước, ta nhìn thấy tên Hàn Quan trong sổ sách ghi chép của Nhạn Phong Lâu.
Hắn bao một nhã gian. Theo lời chưởng quầy, hắn từng hẹn riêng một nữ t.ử che mặt, mặc toàn thân áo trắng ở đó.
Chưởng quầy còn mang vẻ mặt phức tạp nói với ta:
“Thiếu đông gia, nữ t.ử kia một tháng chỉ gặp Hàn công t.ử một lần. Nhưng một tháng nàng ta lại đến đây ba lần.”
“Hai lần còn lại, lần lượt là công t.ử họ Lưu ở thành Bắc và công t.ử họ Lý ở thành Nam.”
Ta im lặng.
Nói vậy thì tuy ta bị cắm sừng, nhưng đồng cỏ trên đầu Hàn Quan còn xanh tốt và mênh m.ô.n.g hơn ta nhiều nhỉ?
Không hiểu sao, điều này lại khiến tâm trạng ta thoải mái hơn đôi chút.
Ta quyết định đi gặp thử nữ t.ử kỳ lạ kia.