Người phụ nữ đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng với chồng tôi bước vào studio của tôi, ung dung chọn bản thiết kế phòng em bé.

Cô ta bắt bẻ từ sáng đến tận chiều, cuối cùng lại ưng đúng bản thiết kế mà tôi đã chuẩn bị cho đứa con tương lai của mình.

“Lấy mẫu này đi, không gian rộng rãi, sau này cô qua chăm sóc cũng tiện hơn.”

Đám bạn của chồng tôi đều đứng đó chờ xem tôi phát điên, còn tôi chỉ bình thản làm đúng quy trình công việc, nhập từng thông tin vào hồ sơ.

“Không phải chứ, bắt vợ chính đi chăm con của tiểu tam mà cô ấy vẫn nhịn được thật à?”

Nghe đám bạn xì xào cảm thán, chồng tôi chỉ điềm nhiên thu thẻ ngân hàng từ tay bọn họ.

“Được rồi, cá cược thua thì phải chịu, tôi còn phải mua túi cho Viên Viên nữa.”

“Không tiền, không địa vị, lại không sinh được con, chẳng lẽ cô ta còn dám nói không với người của tôi sao?”

Nói đến đây, anh ta còn cố tình nghiêng đầu liếc nhìn tôi.

“Để cô ta chăm sóc con trai tôi đã là nể mặt cô ta lắm rồi.”

Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười chuyên nghiệp, cẩn thận đóng gói bản thiết kế rồi đưa cho anh ta.

Anh ta trông rất hài lòng, đứng dậy bảo trợ lý đi thanh toán.

“À đúng rồi, đứa con đầu lòng của tôi nhất định phải có danh phận đàng hoàng.”

“Ngày mai cô đi làm thủ tục ly hôn đi, nhưng cô vẫn có thể tiếp tục ở lại nhà với thân phận bảo mẫu.”

Tôi bình tĩnh đáp một tiếng: “Được.”

Nhưng máy quẹt thẻ lại vang lên thông báo: “Số dư không đủ.”

Tôi đón lấy những ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, mỉm cười giải thích.

“Nếu ly hôn, theo phân chia tài sản, anh phải trả cho tôi ba trăm bảy mươi bảy triệu năm trăm tám mươi nghìn tệ.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Phó T.ử Hoài nhìn tôi chằm chằm, trong đáy mắt cuộn lên đủ loại cảm xúc khó đoán.

Chu Dục Thần bật cười đầy mỉa mai.

“Quả nhiên con gái nhà nghèo đúng là không bước nổi lên chỗ sang trọng, cũng không tự nhìn xem mình có số cầm được khoản tiền đó không.”

Sắc mặt Phó T.ử Hoài càng lúc càng lạnh, anh ta sải vài bước tiến về phía tôi.

Gót giày da ma sát trên nền nhà, phát ra từng tiếng rõ ràng đến ch.ói tai.

Anh ta đứng trước mặt tôi, từ trên cao cúi xuống nhìn bằng ánh mắt đầy áp lực.

“Tô Niệm, đừng giở mấy trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t với tôi.”

“Ngay cả tiền chữa bệnh cho mẹ cô cũng là tôi bỏ ra, cô lấy tư cách gì mà đòi chia tài sản?”

Tôi không tức giận, trên mặt vẫn treo nụ cười giả tạo đã luyện đến thuần thục.

“Đó là khoản năm đó anh tự nguyện cho tôi, nếu anh không chịu trả, con trai anh cả đời này vẫn chỉ là con riêng của tiểu tam thôi.”

Gân xanh trên trán anh ta giật mạnh.

Sau đó, anh ta nghiến răng nhìn quanh một vòng.

“Đập cái studio này cho tôi.”

Đám người phía sau lập tức cầm gậy xông tới.

Hơn mười mô hình sa bàn thành phẩm chỉ trong chớp mắt đã biến thành một bãi hỗn độn.

Từng bản thiết kế mà tôi dốc trọn năm năm tâm huyết tạo ra bị xé nát không thương tiếc.

Những mảnh giấy vụn bay lả tả giữa không trung như một trận tuyết bẩn thỉu.

Đèn trang trí bị đập vỡ, ghế sofa cũng bị đ.á.n.h gãy đôi.

Cửa kính nổ tung trong tiếng loảng xoảng, mảnh vụn rơi đầy xuống đất.

Phó T.ử Hoài nghiến răng trừng mắt nhìn tôi.

“Mấy năm nay tôi nuôi cô đến mức cánh cứng rồi đúng không?”

“Hôm nay tôi phải để cô nhớ cho rõ ai mới là chủ, còn ai chỉ là đồ ăn bám!”

Ánh mắt anh ta quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên chiếc két sắt trong góc.

Anh ta giật lấy một cây gậy sắt, hung hăng đập mạnh lên đó.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Đến khi dùng hết sức, cánh cửa két mới bị đập cong vênh.

Anh ta đá bật nó ra, miệng còn buông lời c.h.ử.i rủa cay nghiệt.

“Tôi muốn xem cô giấu bảo bối gì trong này! Đập hết cho tôi!”

Bên trong chỉ có một bản thiết kế đã ố vàng theo năm tháng.

Vào lúc nghèo khổ nhất, Phó T.ử Hoài từng hứa rằng nhất định sẽ để tôi được sống trong căn nhà trên bản vẽ này.

Tay anh ta bỗng buông lỏng, cây gậy sắt rơi xuống đất, vang lên một tiếng giòn tan.

Một vệ sĩ bật lửa bước tới.

Ngay khoảnh khắc ngọn lửa sắp chạm vào bản thiết kế, anh ta đột nhiên đá thẳng vào người đó một cú.

“Muốn c.h.ế.t à? Đốt lửa trong nhà sao?”

Giữa tiếng xin lỗi rối rít, anh ta nhanh ch.óng cất bản thiết kế trở lại két sắt.

Sau đó, anh ta gọi vệ sĩ dừng tay, rồi nhét cây gậy sắt vào tay tôi.

“Nếu không muốn bị hủy hoại sạch sẽ, thì ngoan ngoãn phối hợp một chút.”

“Quay một đoạn video, nói rằng vì cô không thể sinh con, lại ghen tị với đứa bé của Viên Viên, nên mới giận dỗi đập phá studio.”

Bàn tay mạnh mẽ của anh ta siết lấy cổ tay tôi, đau đến mức đầu ngón tay tôi gần như tê dại.

Trước ống kính, chân anh ta đang giẫm lên mô hình kiến trúc từng là giấc mơ lớn nhất của tôi.

Anh ta từng nói sẽ xây một tòa chung cư một trăm tầng ngay giữa trung tâm thành phố.

Chỉ những người có tình yêu chân thành mới được bước vào đó sinh sống.

Vậy mà bây giờ, hơn một nửa cư dân trong tòa nhà ấy lại là tình nhân bên ngoài và con riêng của người khác.

Còn lúc này, anh ta đứng giữa đống đổ nát, vừa muốn hủy sự nghiệp của tôi, vừa muốn nâng tiểu tam lên cao.

Tôi nhìn anh ta như nhìn một trò hề.

Ngay khi anh ta vừa buông tay, tôi vung gậy đập thẳng vào chân anh ta.

“Chúc đôi tiện nhân các người trời sinh một cặp, bên nhau đến bạc đầu.”

Một tiếng nứt giòn vang lên, Phó T.ử Hoài đau đến mức điện thoại văng khỏi tay.

Đám người lập tức ùa tới, vệ sĩ đè c.h.ặ.t tôi xuống sàn.