“Khương đại sư! Cứu mạng!”
Lời thoại quen thuộc, kịch bản quen thuộc. Khương Tảo nhìn cái bàn ăn trống trơn chưa kịp lên món, thở dài một hơi. Thôi thì trên đường mua cái bánh mì gặm tạm vậy!
“Gửi định vị đi, tôi bắt xe qua!”
“Tôi gửi ngay đây, đại sư cô mau tới nhé! Nhất định phải nhanh đấy!”
“Được.”
Cúp điện thoại, Khương Tảo bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn Vạn Sâm.
“Bên Tôn Dương Hạo xảy ra chuyện rồi, tôi phải đi trước. Cậu gọi Hà Lâm với Ngô Lỗi tới ăn cùng cho vui nhé. Tôi đi đây! Bye bye!”
Vạn Sâm còn chưa kịp ú ớ gì thì Khương Tảo đã vội vã phóng đi mất dạng. Hắn chỉ còn biết ngậm ngùi gọi phục vụ gói hết đồ ăn lại mang về.
Bên kia, Khương Tảo vừa ra khỏi nhà hàng liền bắt taxi phi thẳng đến nhà Tôn Dương Hạo.
Vừa đến nơi đã thấy Tôn Dương Hạo đứng chờ ở cổng. Vừa thấy cô xuống xe, cậu ta vội vàng tranh trả tiền taxi rồi lôi tuột cô chạy vào trong, cứ như chậm một giây là bố cậu ta thăng thiên mất.
“Không có thời gian đâu, vừa chạy vừa nói. Chuyện là bố tôi lần trước đi đấu giá mua được một cái gương, bảo là rất đẹp nên mang về. Nhưng từ lúc mua cái gương đó, bố tôi công ty cũng không đến, việc gì cũng không làm, cứ suốt ngày ngồi lì trước gương ngắm nghía.
Ban đầu chúng tôi tưởng ông ấy chỉ tò mò đồ cổ, vì ông ấy vốn mê mấy món này. Nhưng đáng sợ là hôm nay tôi vào đưa cơm, đột nhiên phát hiện ông ấy đang ngồi tô son điểm phấn trước gương! Đáng sợ quá đi mất!
Cho nên tôi mới vội gọi cho cô. Tôi cảm thấy cái gương đó cực kỳ tà môn, thậm chí bên trong có khi giấu cả một con quỷ, không chừng nó hại c.h.ế.t bố tôi mất!”
Gương cổ? Có quỷ? Không đợi Khương Tảo nghĩ nhiều, Tôn Dương Hạo đã kéo cô xộc thẳng vào phòng.
Quả nhiên đúng như lời Tôn Dương Hạo nói, vừa vào cửa liền thấy bố của cậu ta (Tôn tiên sinh) đang ngồi quay lưng về phía họ, tay cầm thỏi son tô lấy tô để.
“Bố! Bố đang làm cái gì thế hả?”
Tôn Dương Hạo lao tới, giật phăng thỏi son trong tay ông bố ném vào thùng rác.
Nhưng người bị giật son lại chẳng hề phản ứng gì, cứ như không nhìn thấy thằng con trai đang tức điên bên cạnh, thản nhiên cầm lấy cây chì kẻ mày lên định vẽ tiếp.
Tôn Dương Hạo vừa định giật nốt ném đi thì thấy Khương Tảo đứng cách đó không xa lắc đầu ra hiệu.
Cậu ta không hiểu, nhưng cũng nghe lời không lao vào nữa mà lùi lại chỗ Khương Tảo.
“Đại sư, tại sao……”
“Ra ngoài rồi nói.”
“Được.”
Hai người ra khỏi phòng, đứng ở hành lang. Tôn Dương Hạo sốt ruột đến mức muốn vò đầu bứt tai.
Nhìn bộ dạng đó, Khương Tảo thở dài: “Cậu đừng vội. Theo tôi quan sát thì bố cậu đã bị Nhiếp hồn.”
Nhiếp hồn? Tôn Dương Hạo nghe hai chữ này mà cảm giác trời sập xuống đầu. Từ lúc phát hiện bố mình bất thường, cậu ta đã kiếm cớ đưa mẹ và ông bà đi chỗ khác lánh nạn.
Nếu bố cậu ta thật sự... thì cái nhà này biết làm sao?
Thấy Tôn Dương Hạo mặt cắt không còn giọt m.á.u, Khương Tảo vỗ vai an ủi:
“Không sao đâu, tin tôi đi! Tôi sẽ trả lại cho cậu một ông bố nguyên vẹn như trước.”
“Thật sao? Bố tôi còn cứu được?”
“Ừ, tôi nói được là được!”
Nghe Khương Tảo khẳng định chắc nịch, Tôn Dương Hạo mới bình tĩnh lại đôi chút. Hắn mời Khương Tảo đến là để giải quyết vấn đề, cô đã nói được thì chắc chắn là được.
“Nhưng tôi phải về lấy đồ nghề đã, bùa chú các thứ tôi không mang theo. Cậu đi cùng tôi đi! Một chốc một lát bố cậu chưa sao đâu. Đương nhiên, chỗ này trừ ông ấy ra thì cấm không cho ai bén mảng tới.”
“Được!”
Để lấy đồ nhanh nhất có thể, Tôn Dương Hạo lái xe như bay, suýt nữa thì cất cánh.
Một đi một về chưa đến hai mươi phút, quả thực là tốc độ thần sầu.
Vừa xuống xe, Khương Tảo móc trong túi ra một lá bùa đưa cho Tôn Dương Hạo: “Cái này cậu giữ kỹ, đừng làm mất.”
“Được. À đúng rồi, bố tôi thật sự bị con quỷ trong gương bắt đi sao? Trong gương đó có quỷ thật à?”
Vừa nãy chỉ lo cứu bố, giờ hắn mới hoàn hồn hỏi về cái gương quái quỷ kia.
“Tôi chưa nhìn kỹ cái gương, nhưng tôi biết có loại gương ở trong các ngôi nhà cổ, nghe đồn có thể chiếu ra linh hồn con người. Từng có giai thoại kể rằng một chàng thư sinh tò mò soi gương vào ban đêm, thấy trong gương có con quỷ mặt mũi dữ tợn bò ra muốn mượn xác hoàn hồn. Cũng có thuyết nói gương đó là cánh cửa thông tới âm phủ, sẽ hút linh hồn người soi vào đó rồi ném xuống âm gian.”
Mượn xác hoàn hồn? Cổng địa ngục? Vậy bố hắn gặp phải cái nào? Chắc là cái đầu tiên rồi, nhìn điệu bộ ẻo lả tô son trát phấn kia thì đích thị là bị nữ quỷ nhập.
“Vậy cái nào là thật?” Tôn Dương Hạo dừng bước hỏi.
“Thực ra tôi cũng không dám chắc, nhưng tôi nghiêng về giả thuyết đầu tiên hơn. Cổng thông âm phủ đâu có dễ mở như vậy, không thể chỉ dựa vào một cái gương là xong.”
Chỉ cần không phải bị lôi xuống âm phủ là còn hy vọng. Dù sao Khương Tảo cũng đã bảo đảm sẽ cứu được.
Hai người quay lại phòng, thấy Tôn tiên sinh vẫn ngồi trước gương. Chẳng qua lúc này ông không tô son kẻ mày nữa mà đang cầm lược chải đầu.