“Được, không thành vấn đề. Tôi hiện tại đưa cô qua đó?”
“Được.”
Hai người tính toán, phát hiện quán cà phê này cách chỗ thuê nhà tương đối gần, cho nên liền đi xem chỗ thuê trước.
Khương Tảo nhìn tiểu khu trước mắt, đột nhiên có chút dở khóc dở cười, đây không phải là tiểu khu cô đang ở sao?
“Làm sao vậy? Đại sư?”
“Ngạch…… Tôi cũng ở chỗ này.”
“Thật sao! Vậy sao trước kia tôi chưa từng gặp cô nhỉ.”
“À, tôi đi xa một chuyến, cho nên lúc cô chuyển tới đây tôi đã ở nơi khác, cho nên không gặp được, hơn nữa tôi cũng không ở tòa nhà này.”
Hai người vừa trò chuyện vừa vào thang máy, vào phòng xong Julie liền bảo Khương Tảo cứ tùy ý xem xét.
Khương Tảo cầm la bàn đi một vòng quanh tất cả các phòng, phát hiện không có bất luận vấn đề gì, hơn nữa âm khí trong phòng cộng lại cũng không nặng bằng trên người Julie.
“Thế nào?”
Nhìn thấy Khương Tảo thu la bàn lại, Julie chạy nhanh tiến lên hỏi.
“Không nhìn ra được có vấn đề gì, đi nhà tân hôn của cô xem thử đi!”
“Được.”
Hai người ra khỏi tiểu khu, lái xe đi tới nhà tân hôn, căn nhà này so với căn hộ thuê vừa rồi lớn hơn, trang hoàng cũng tinh xảo hơn, nhìn ra được Julie đã bỏ vốn gốc vào căn nhà tân hôn này.
Khương Tảo đầu tiên nhìn một vòng phòng khách, không có vấn đề gì, lại đi phòng bếp, phòng vệ sinh, phòng ngủ cũng chưa phát hiện cái gì, cuối cùng chính là phòng để quần áo.
Vừa vào phòng để quần áo, la bàn trên tay liền điên cuồng xoay không ngừng, Khương Tảo nhíu mày nhìn la bàn trong tay, xem ra cái thứ kia đang ở trong phòng này.
Julie đi theo bên cạnh cũng đã nhìn ra, vừa rồi ở mấy phòng khác la bàn đều không có động tĩnh, vừa vào đây liền điên cuồng chuyển động, nghĩ đến việc mình trừ bỏ phòng ngủ và phòng khách thì nơi ở lâu nhất chính là phòng để quần áo, sắc mặt tức khắc trắng bệch.
Khương Tảo cầm la bàn đi thẳng về phía tủ quần áo, sau đó mở cửa tủ ra, liền nhìn thấy kim la bàn chỉ thẳng vào chiếc váy cưới được treo ở vị trí cao nhất.
Nhìn dáng vẻ cái thứ kia hẳn là bám vào chiếc váy cưới này, Khương Tảo quay đầu nhìn về phía Julie, thực hiển nhiên Julie cũng biết vấn đề nằm ở chiếc váy cưới kia, tức khắc sợ tới mức dựa vào tường, tay run rẩy.
Khương Tảo thở dài, thu hồi la bàn đỡ Julie ra phòng khách ngồi xuống.
“Chiếc… chiếc váy cưới kia là chồng tôi tặng, anh ấy nói là anh ấy cố tình tìm bạn thiết kế riêng. Anh ấy nói anh ấy thực yêu tôi, muốn cho tôi có một hôn lễ cả đời khó quên, còn nói váy cưới là giấc mộng đẹp nhất trong cuộc đời người phụ nữ……”
Nói đến phía sau Julie rốt cuộc nhịn không được khóc ra, cô sợ những gì mình nghĩ đến là sự thật, cô cũng sợ người mình yêu nhất lại chính là người hại mình.
“Đại sư, cô nói xem có phải anh ấy cũng không biết tình hay không?”
Julie khóc lóc nhìn về phía Khương Tảo, trong lòng ôm một tia hy vọng mong manh.
“Kỳ thật cái này nói không tốt, rốt cuộc váy cưới qua tay quá nhiều người, nếu cô thật sự muốn biết, tôi có thể gọi thứ kia ra hỏi một chút.”
Nói xong từ trong túi lấy ra hai lá bùa, một lá đưa cho Julie bảo cô cầm kỹ, chính mình tắc cầm lá bùa còn lại đi vào phòng để quần áo.
Julie lau khô nước mắt cũng đi theo vào, tuy rằng sợ hãi nhưng cô muốn chính mắt nhìn thấy, chính tai nghe được.
Vào phòng để quần áo, Khương Tảo cầm kiếm gỗ đào cùng lá bùa, ném lá bùa lên không trung niệm chú, lá bùa liền như mọc mắt bay thẳng về phía chiếc váy cưới sau đó dán lên trên.
Chiếc váy cưới vốn đang màu trắng, từ chân váy lên đến trên đột nhiên trở nên đỏ như m.á.u, cực kỳ giống một chiếc váy bị nhuộm đỏ bởi t.h.u.ố.c nhuộm.
Julie nhìn thấy chiếc váy cưới đột nhiên biến đỏ, sợ tới mức che miệng lại, sợ chính mình hét lên làm hỏng việc của Khương Tảo.
Chiếc váy cưới biến đỏ này chính là chiếc cô từng nhìn thấy trong gương, cho nên cái thứ kia là mặc chiếc váy cưới này? Chẳng lẽ chồng mua cho mình là đồ second-hand? Hay là cởi ra từ trên người người c.h.ế.t?
Chờ váy cưới biến đỏ xong, Khương Tảo đôi tay bấm quyết niệm chú, phòng để quần áo vốn đang yên tĩnh đột nhiên nổi lên một trận âm phong, thổi cánh cửa tủ đập bạch bạch.
Mà chiếc váy cưới đỏ như m.á.u treo trong tủ đột nhiên biến mất không thấy, nhìn lại thì thấy nó đang đứng trước bàn trang điểm, giống như có người đang mặc nó, an tĩnh đứng ở đó.
Theo âm phong ngừng lại, thứ kia mới hiện hình, là một cô gái tóc dài, mắt to, khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn tuổi hẳn là tầm 25-26.
Julie lúc này mới rốt cuộc thấy rõ mặt nó, lần trước nhìn thấy chỉ có tóc không có mặt, lần này nhìn xong đột nhiên cảm thấy nó khi còn sống nhất định là một cô gái xinh đẹp rạng rỡ, nhưng vì cái gì sau khi c.h.ế.t lại muốn quấn lấy mình, thậm chí còn muốn lấy mạng mình?
Nữ quỷ vốn đang an tĩnh đứng đó, đột nhiên nhìn thấy Julie ở cửa, lập tức biến sắc mặt, biểu tình dữ tợn, móng tay nhanh ch.óng dài ra lao về phía cửa.
Nhìn ra sát ý của nữ quỷ đối với mình, Julie sợ tới mức chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ ngồi xuống đất, há to miệng nhưng tiếng thét ch.ói tai cũng không phát ra được.
Khương Tảo dịch một bước chắn trước mặt Julie, lấy kiếm gỗ đào chắn lại, nữ quỷ trực tiếp bị đ.á.n.h bật trở lại chỗ cũ, chỉ có thể tràn ngập hận ý nhìn về phía Julie, rồi lại kiêng kỵ Khương Tảo nên không dám hành động lần nữa.
Hai bên giằng co không ai mở miệng, cuối cùng vẫn là Julie bình phục tâm tình, run rẩy mở miệng.