Không thể không nói ông chủ này thật sự rất biết cách kiếm tiền, thảo nào quanh đây chỉ có mỗi nhà ông ta là mở được quán Nông Gia Nhạc.
“Được, vậy tôi đỗ ở đó, lát quay lại sẽ trả tiền.”
“Thành giao!”
Lần này trên mặt ông chủ mới nở nụ cười. Khương Tảo buồn cười lắc đầu.
Đỗ xe xong xuôi, Khương Tảo đeo balo đi về phía con ngõ nhỏ mà ông chủ vừa chỉ.
Đi vào trong mới biết đường trong ngõ được lát bằng loại gạch kiểu cũ. Có lẽ vì đã lâu năm nên đi trong ngõ này có cảm giác hơi lành lạnh.
Nhà cửa hai bên ngõ đa phần đều đóng kín cửa, chỉ có lác đác vài nhà mở cửa nhưng cũng không thấy bóng người nào.
Ban ngày ban mặt thế này, chẳng lẽ mọi người đều ở trong nhà ngủ hết rồi sao? Đừng nói là người lớn, ngay cả một đứa trẻ con cũng không thấy.
Đi được một nửa, rốt cuộc cũng thấy một hộ gia đình mở cửa. Nữ chủ nhân của ngôi nhà đang ngồi đan khăn len ở ngay ngưỡng cửa.
Thấy Khương Tảo, bà ấy ngẩng đầu tò mò nhìn cô vài lần, cuối cùng không nhịn được bèn lên tiếng hỏi.
“Cô gái tới tìm ai thế?”
Cũng không trách dì ấy lại hỏi như vậy. Rốt cuộc sống trong con ngõ nhỏ này, mọi người đều biết mặt nhau, thậm chí nhà ai nuôi thêm một con ch.ó thì cả ngõ đều nắm rõ.
Cho nên đột nhiên xuất hiện một gương mặt lạ, phản ứng đầu tiên đương nhiên là đoán cô đến tìm người.
Khương Tảo dừng lại trước cửa nhà dì ấy, lễ phép mỉm cười rồi đưa tay chỉ về phía sâu nhất trong ngõ.
“Cháu tới tìm Đinh Đại ạ.”
“Đinh Đại? Ở đây làm gì có ai tên là Đinh Đại đâu!”
Không có sao? Khương Tảo sửng sốt, đột nhiên nhớ tới ông chủ quán Nông Gia Nhạc lúc nãy, hình như ông ta gọi Đinh Đại là kẻ điên. Nhưng Khương Tảo sẽ không gọi bằng cái danh xưng đó, rốt cuộc đối với cô như vậy là hơi thiếu tôn trọng.
“Chính là người sống ở căn nhà đất tận cùng bên trong ngõ ấy ạ.”
“À! Cái thằng điên đó hả! Cháu tìm nó làm gì? Là họ hàng xa à? Nhưng dì nhớ là chưa từng nghe nói thằng điên đó có họ hàng thân thích gì đâu nha!”
Lại là kẻ điên? Chẳng lẽ người ở đây đều gọi Đinh Đại như vậy? Nhưng tại sao bọn họ lại cho rằng Đinh Đại là người điên? Theo như tài liệu ghi chép, Đinh Đại đâu có tiền sử mắc bệnh tâm thần!
“Cô gái à, dì nói cho cháu biết! Thằng điên đó đầu óc có vấn đề, thỉnh thoảng còn đ.á.n.h người nữa đấy! Nếu cháu thực sự là họ hàng xa của nó, tốt nhất là gọi người lớn trong nhà tới cùng. Cháu là con gái chân yếu tay mềm, chưa chắc đã tránh kịp lúc nó phát điên đâu!”
“Dì ơi, cháu muốn hỏi một chút, tại sao mọi người đều gọi Đinh Đại là kẻ điên vậy ạ? Anh ta bị bệnh tâm thần sao?”
Nhìn ra được dì này là người tốt bụng, tuy hơi nhiều chuyện một chút nhưng không có ý xấu, vì thế Khương Tảo liền tranh thủ hỏi thêm để nắm bắt tình hình.
“Nó ấy à! Từ nhỏ đã có vẻ thần hồn nát thần tính rồi, lớn lên vẫn y như vậy. Chắc cũng vì thế nên mới bị bố mẹ ruột vứt bỏ đấy!
Rốt cuộc nếu là một đứa con trai bình thường, ở cái thời đại đó ai mà nỡ vứt bỏ chứ! Sau này nó được Đinh lão thái, cũng chính là chủ nhân của căn nhà đất kia nhặt về. Bà lão đó cũng thật đáng thương, hồi trẻ chồng mất sớm, vất vả lắm mới một mình nuôi con khôn lớn, ai ngờ đứa con lại đổ bệnh qua đời.
Cuối cùng gia đình ba người chỉ còn lại một mình bà ấy. Mãi cho đến khi nhặt được thằng điên đó trên núi, Đinh lão thái mới có người bầu bạn. Hồi nó còn nhỏ, hàng xóm láng giềng bọn dì đã thấy đứa bé này có gì đó không bình thường rồi, nhưng Đinh lão thái không bận tâm, cứ khăng khăng nói đứa trẻ không sao cả.
Mãi cho đến khi đứa bé đó mười mấy tuổi, nó càng ngày càng trở nên kỳ quái. Người lớn bọn dì đôi khi nhìn thấy nó còn thấy rợn người, huống hồ là đám trẻ con cùng trang lứa. Cho nên nó lúc nào cũng lủi thủi một mình.
Vì Đinh lão thái tuổi đã cao, không có khả năng kiếm tiền, chỉ đành dựa vào việc nhặt ve chai để miễn cưỡng nuôi đứa trẻ đó khôn lớn. Chuyện cho nó đi học biết chữ thì càng không dám mơ tới. Nói trắng ra, một già một trẻ có miếng ăn bỏ bụng đã là may mắn lắm rồi.
Đôi khi hàng xóm láng giềng quanh đây thấy tội nghiệp quá, thỉnh thoảng cũng mang cho ít rau, ít thịt. Mãi cho đến mấy năm trước, khi Đinh lão thái qua đời, thằng bé đó liền ngày càng điên dại.
Nó thường xuyên chạy lên ngọn núi đối diện. Có những đêm, bọn dì còn nghe thấy tiếng nó cười lớn vọng lại từ trên núi, đáng sợ lắm!
Hơn nữa Đinh lão thái cũng được chôn trên ngọn núi đó, nghĩ lại mà thấy rợn tóc gáy. Có lần, nhà hàng xóm sát vách nhà nó đi xa về muộn, lúc về đến nơi đã là nửa đêm. Vừa mới mở cổng ra thì nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau.
Người đàn ông nhà đó cũng to gan, không nghĩ ngợi gì liền quay đầu lại nhìn. Nghe ông ấy kể, lúc đó ông ấy thấy thằng điên kia tay cầm ba nén nhang đang cháy, trên người mặc bộ đồ tang, cứ thế đi theo ngay phía sau. Đã vậy, trên mặt thằng điên đó còn nở một nụ cười quỷ dị.
Vì chuyện này mà rất nhiều hộ gia đình trong ngõ đã phải dọn đi nơi khác lánh nạn một thời gian dài. Thậm chí có những nhà nhát gan mà lại có điều kiện, họ trực tiếp mua nhà trên thành phố luôn, tóm lại là không có ý định quay về đây nữa.
Sau đó, mấy người đàn ông to gan trong ngõ mới bàn bạc với nhau, chọn một đêm nào đó cùng lén đi theo sau thằng điên kia, xem rốt cuộc nó lên ngọn núi đối diện để làm cái quái gì.
Đám người đó quả thực đã đi theo, nhưng cụ thể nhìn thấy gì thì không ai dám hé răng nửa lời. Hơn nữa, nghe động tĩnh đêm đó thì đám người kia ai nấy đều vắt chân lên cổ mà chạy thục mạng về nhà. Nghe mấy bà vợ kể lại, lúc về đến nhà, lưng áo ông nào ông nấy đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hỏi thấy cái gì thì chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, sau đó hình như còn có mấy người đổ bệnh nữa. Dù sao từ đó về sau, mọi người hễ thấy thằng điên đó là đều đi đường vòng. Cũng vì nó mà mọi người đã kéo nhau lên đồn công an và ủy ban thị trấn để trình báo, nói rằng vì thằng điên này mà cả xóm đều sống trong sợ hãi.”