Bày Quán Xem Bói: Huyền Học Đại Lão Thượng Tuyến !

Chương 252: Hắc Ảnh Bên Giường, Chân Ngôn Phù Xuất Hiện

Lúc này, Khương Tảo đang quan sát ở cửa phòng ngủ đột nhiên thấy một luồng hắc khí từ ngoài cửa sổ bay vào, sau đó dừng lại ở cuối giường rồi từ từ ngưng tụ thành một bóng người.

Bóng đen vốn đang đứng ở cuối giường lặng lẽ nhìn Tô Oánh Oánh, đột nhiên như cảm giác được điều gì, nó quay đầu nhìn về phía cửa, ánh mắt chạm thẳng vào Khương Tảo.

Nhìn đôi mắt màu m.á.u giống hệt như Tô Oánh Oánh miêu tả, Khương Tảo chỉ nhướng mày rồi thản nhiên bước vào phòng ngủ.

Nếu đã bị phát hiện thì cũng không cần phải che giấu nữa, chi bằng cứ trực tiếp đứng trước mặt nó, xem rốt cuộc nó muốn làm gì.

Bóng người đứng ở cuối giường thấy Khương Tảo không hề che giấu mà còn chẳng chút sợ hãi bước vào thì có thoáng kinh ngạc.

Mãi đến khi Khương Tảo đi tới trước mặt nó, bóng đen nhìn thấy lá bùa trong tay cô mới nhận ra cô gái trước mắt thực ra là một Thiên sư.

Quỷ bình thường khi thấy Thiên sư, phản ứng đầu tiên đều là quay người bỏ chạy, nó cũng không ngoại lệ. Nhưng ngay khi nó vừa định quay đầu trốn qua đường cửa sổ thì đột nhiên phát hiện mình không thể cử động được.

Nhìn thấu sự giãy giụa của nữ quỷ, Khương Tảo bèn đi đến đầu giường đ.á.n.h thức Tô Oánh Oánh vẫn còn đang trong mộng, sau đó mới quay đầu nhìn nữ quỷ, giải đáp thắc mắc của nó.

“Đừng giãy giụa vô ích. Kể từ lúc ngươi bước vào căn phòng này, mọi hành động của ngươi đã không còn do ngươi tự quyết định nữa rồi.

Hơn nữa, trò này không phải ngươi thích nhất sao? Giờ thì tự mình cảm nhận đi, để khỏi phải rảnh rỗi đi tìm người vô tội trêu đùa.”

Sau khi đ.á.n.h thức Tô Oánh Oánh, Khương Tảo gật đầu với Vạn Đạo Trưởng đang đứng ở cửa. Ông hiểu ý, lập tức đóng cửa lại rồi bật đèn phòng lên.

Tô Oánh Oánh vừa tỉnh lại từ trong mộng, bị ánh đèn đột ngột chiếu vào làm cô phải nheo mắt. Đột nhiên nhớ ra điều gì, cô vội vàng ngồi dậy nhìn về phía Khương Tảo.

“Đại sư, sao rồi ạ?”

Khương Tảo hất cằm về phía cuối giường, ra hiệu cho cô nhìn sang bên đó.

Theo chỉ dẫn của Khương Tảo, Tô Oánh Oánh chuyển mắt về phía cuối giường, liền thấy nữ quỷ vốn là một bóng đen lúc này đã hiện ra hình dáng ban đầu.

Nhìn thấy gương mặt vừa mới xuất hiện trong mơ giờ đang đứng sừng sững ở cuối giường mình, Tô Oánh Oánh sợ đến mức nhảy phắt khỏi giường, trốn sau lưng Khương Tảo.

“Đừng sợ, nó không làm hại được cô đâu!”

Quả đúng là như vậy, bởi lúc này nữ quỷ chỉ có thể dùng ánh mắt hung hăng trừng Khương Tảo và Tô Oánh Oánh sau lưng cô, nhưng thân thể lại không thể nhúc nhích.

“Nói đi! Cớ gì lại hại cô ấy?”

Nói? Chẳng có gì để nói cả! Nó khó khăn lắm mới tìm được người đang trốn sau lưng Khương Tảo, tìm mọi cách muốn biến đối phương trở nên giống mình, nó chưa từng nghĩ đến việc sẽ nói chuyện t.ử tế.

Nhận ra nữ quỷ không hợp tác, nghĩ đến việc phải thức đêm, Khương Tảo cũng mất kiên nhẫn. Cô trực tiếp ném một lá Chân Ngôn Phù dán lên miệng nữ quỷ. Lá bùa vừa chạm vào miệng nó liền nhanh ch.óng biến mất, như thể đã hòa vào trong miệng nó.

Đây là lá bùa mà mấy hôm trước Khương Tảo rảnh rỗi ở nhà vẽ ra, đối phó với loại ngoan cố không chịu hợp tác, chỉ biết làm lãng phí thời gian của cô là hữu hiệu nhất.

Quả nhiên, có lá bùa gia trì, nữ quỷ cảm thấy miệng mình không còn nghe theo sự điều khiển, trực tiếp nói ra tất cả những gì Khương Tảo muốn biết.

Thì ra nữ quỷ này trước kia học cùng trường với Tô Oánh Oánh, nhưng vì không cùng khóa nên Tô Oánh Oánh không có ấn tượng gì về nó.

Ngược lại, nó thì đã nghe danh Tô Oánh Oánh từ khi còn ở trường, một học tỷ hơn mình một khóa vừa xinh đẹp lại học giỏi.

Ban đầu nó cũng chỉ tò mò về Tô Oánh Oánh như những bạn học khác. Nhưng sau đó, nó thích một học trưởng trong đội thể d.ụ.c của trường.

Lúc đầu, nó bị bạn cùng bàn kéo đi xem một trận bóng, sau đó nhìn thấy dáng vẻ đẹp trai và nụ cười phóng khoáng của người ấy trên sân, nó liền xác định mình đã nhất kiến chung tình với người học trưởng còn chưa biết tên đó.

Mãi sau này, khi nó vất vả hỏi được tên của học trưởng, nó lại thấy anh đi cùng với Tô Oánh Oánh. Nó thấy chàng trai vốn phóng khoáng trên sân bóng, giờ đây đứng cạnh Tô Oánh Oánh lại có vẻ ngượng ngùng, e thẹn.

Những ngày sau đó, nó vừa chú ý đến từng hành động của học trưởng và Tô Oánh Oánh, vừa âm thầm thích anh trong lòng.

Cho đến một buổi tối, nó xuống siêu thị của trường mua đồ thì đột nhiên thấy học trưởng đang ngồi một mình bên sân bóng.

Khoảnh khắc đó, nó không kìm được lòng mình, giả vờ là người đến đây đi dạo rồi bắt chuyện thành công với học trưởng.

Nó nhận ra lúc đó học trưởng đang không vui, thậm chí là rất buồn. Có lẽ vì vậy mà tối hôm đó, học trưởng đã tâm sự rất nhiều với một người xa lạ như nó.

Tuy anh không nói rõ, nhưng nó vẫn luôn chú ý đến anh nên tự nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói.

Thì ra hôm đó, học trưởng cuối cùng đã không kìm nén được tình cảm của mình mà tỏ tình với Tô Oánh Oánh, kết quả là bị từ chối.