Bé quỷ tiến lên ôm lấy chân Lâm Ý Miên, chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngẩng đầu nhìn cô nàng. Nam quỷ cùng Hổ T.ử thì đứng phía sau, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Cùng sống dưới một mái nhà lâu như vậy, mọi người sớm đã coi nhau như người một nhà. Ngày thường nói nói cười cười, ăn uống vui vẻ biết bao. Lúc này thấy Lâm Ý Miên buồn bã, bọn họ cũng chẳng vui vẻ gì.
Bởi vì hôm nay bầu không khí trong nhà không được tốt, Khương Tảo quyết định tối nay sẽ ăn lẩu, biến mọi nỗi buồn bực thành sự thèm ăn.
Sau một bữa lẩu cay xé lưỡi vô cùng náo nhiệt, Khương Tảo liền đi tắm rửa rồi đi ngủ. Ngày mai cô còn phải dậy sớm đến trường của Lâm Thính một chuyến. Còn về chuyện của Lâm Ý Miên, phải giải quyết xong vụ này rồi mới tìm cơ hội xem có thể đến từ đường Lâm gia một chuyến hay không!
Sáng hôm sau, Khương Tảo lái chiếc "Đầu cá băm ớt" của mình đến trường Lâm Thính. Vừa đỗ xe xong, cô đã thấy Lâm Thính đang đứng ở cổng trường, dáo dác nhìn quanh.
“Ở đây này!” Nhìn thấy Khương Tảo, Lâm Thính dùng sức nhảy cẫng lên, vẫy tay rối rít, chỉ sợ cô không nhìn thấy mình.
“Hôm nay cả ngày tôi đều không có tiết, hay là chúng ta trực tiếp đến ký túc xá của tôi xem thử đi?”
Lâm Thính khoác tay Khương Tảo, làm ra vẻ như hai cô bạn thân thiết. Khương Tảo gật đầu tỏ vẻ không thành vấn đề, cũng rất sẵn lòng phối hợp.
Hai người bước vào ký túc xá của Lâm Thính. Căn phòng bốn người được dọn dẹp rất sạch sẽ, nhưng hiện tại không có ai ở trong.
Vừa bước vào cửa, Khương Tảo liền cảm nhận được chiếc giường gần cửa ra vào có chút không bình thường. Vì thế, cô chỉ vào chiếc giường đó hỏi:
“Chiếc giường này bình thường là ai ngủ vậy?”
Lâm Thính nhìn theo hướng tay Khương Tảo: “Là bạn học cấp ba của tôi, Trương Hiểu Hiểu.”
Bạn học cấp ba? Nhìn cách bài trí trong ký túc xá, quan hệ giữa Lâm Thính và cô bạn này có vẻ khá tốt, chỉ tiếc là biết người biết mặt không biết lòng.
“Sao vậy?”
Thấy Khương Tảo không nói lời nào, Lâm Thính vội vàng hỏi. Không lẽ có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ Hiểu Hiểu cũng bị nguyền rủa giống như mình?
“Khóa trái cửa lại đi! Tôi lục soát giường của cô ta một chút.”
Thứ đó rất có khả năng đã bị giấu trên giường. Nghe Khương Tảo nói vậy, Lâm Thính lập tức khóa trái cửa. Ngay sau đó, cô thấy Khương Tảo trèo lên giường Trương Hiểu Hiểu bắt đầu tìm kiếm.
Một lát sau, Khương Tảo rốt cuộc cũng tìm thấy. Thứ đó cư nhiên bị giấu tít bên trong nệm, cô phải dùng con d.a.o rọc giấy mang theo người rạch một đường mới lấy ra được.
“Nhìn xem đi!”
Khương Tảo đưa thứ vừa tìm được cho Lâm Thính. Nhận lấy hình nhân bằng rơm từ tay Khương Tảo, Lâm Thính sững sờ khi thấy trên người hình nhân viết tên của chính mình. Phía trên cái tên còn dán một lá bùa màu đen, trên lá bùa quấn vài sợi tóc.
Nhìn thấy tên mình, sắc mặt Lâm Thính nháy mắt trắng bệch, cơ thể cũng không kìm được mà run rẩy.
Cô không bao giờ ngờ tới, người mà cô luôn coi là bạn tốt, thậm chí vừa nãy còn đang lo lắng cho an nguy của người ta, lại chính là kẻ đứng sau lưng nguyền rủa mình.
Nhìn cái tên cùng những sợi tóc trên hình nhân, Lâm Thính càng nghĩ càng giận. Cô hận không thể lập tức lao đến trước mặt Trương Hiểu Hiểu, chất vấn xem tại sao cô ta lại làm như vậy!
“Bình tĩnh lại đi, đợi cô ta về rồi cô hẵng hỏi!”
Tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ của Lâm Thính, Khương Tảo trực tiếp khuyên cô ngồi lại ký túc xá chờ người.
Hai người ngồi trên giường Lâm Thính đợi Trương Hiểu Hiểu. Khoảng nửa tiếng sau, Trương Hiểu Hiểu cùng hai người bạn cùng phòng khác đẩy cửa bước vào.
Vừa vào cửa, cô ta liền nhìn thấy Khương Tảo và Lâm Thính đang ngồi trên giường.
“Thính Thính, ai đây nha? Bạn của cậu sao? Sao tớ chưa gặp bao giờ nhỉ?”
Lâm Thính nhìn nụ cười dịu dàng giả tạo của Trương Hiểu Hiểu, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, đến một câu cũng không buồn nói.
“Cậu sao vậy?” Trương Hiểu Hiểu thấy Lâm Thính không giống ngày thường, hễ thấy mình là kéo tay nói chuyện không ngừng, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Khương Tảo ở một bên đ.á.n.h giá Trương Hiểu Hiểu xong, hiểu rõ tâm trạng của Lâm Thính lúc này, liền trực tiếp lên tiếng thay:
“Tôi là bạn của Lâm Thính, mới từ nước ngoài về. Hôm nay đặc biệt đến tham quan trường học và ký túc xá của Thính Thính một chút.”
Bạn sao? Trương Hiểu Hiểu nhìn Khương Tảo, trong lòng đột nhiên dâng lên dự cảm bất an. Cô ta và Lâm Thính chơi với nhau từ hồi cấp ba đến tận bây giờ, chưa từng nghe nói Lâm Thính có người bạn nào họ Khương. Hơn nữa, thái độ của Lâm Thính hôm nay đối với cô ta rất kỳ lạ.
Hai người bạn cùng phòng khác nghe Khương Tảo là bạn từ nước ngoài về của Lâm Thính, sau khi chào hỏi vài câu liền quay ra làm việc riêng của mình.
Chỉ có Trương Hiểu Hiểu vẫn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm Khương Tảo và Lâm Thính.
“Thính Thính, cậu thấy không khỏe ở đâu sao? Sao lại không nói gì?” Trương Hiểu Hiểu lại cất giọng hỏi, ra vẻ quan tâm.
Nhìn bộ dạng giả mù sa mưa của Trương Hiểu Hiểu, Lâm Thính rốt cuộc không nhịn được nữa. Chính là cái bộ dạng này đã lừa gạt cô suốt bấy lâu nay!
“Cái này! Là tôi tìm thấy trên giường của cậu! Trương Hiểu Hiểu, tôi coi cậu là bạn, cậu coi tôi là cái gì? Tại sao cậu lại muốn hại tôi!”
Tiếng chất vấn đầy suy sụp của Lâm Thính khiến hai người bạn cùng phòng đang bận rộn đột nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Lâm Thính rồi lại nhìn Trương Hiểu Hiểu đang đứng ở cửa.
Còn Trương Hiểu Hiểu, khi nhìn thấy hình nhân trong tay Lâm Thính, trong lòng tức khắc hoảng loạn, nhưng trên mặt vẫn cố ra vẻ trấn định.