Em gái đi dạo cùng tôi sau khi ăn xong khoảng nửa tiếng.
Sau đó lại vội vội vàng vàng bắt tàu cao tốc về nhà gặp bố mẹ.
Giang Nhược sán lại gần tôi, vẻ mặt đầy chân thành.
"Dư Thư, tôi đã nhận thức sâu sắc được lỗi lầm mình gây ra mấy ngày trước rồi, tôi muốn mời cậu và bạn trai cậu đi ăn một bữa cơm được không? Coi như là để tạ tội."
"Cậu xem lúc nào thì thuận tiện nha."
Cô ta tự nói tự làm, móc điện thoại ra: "Tôi lập một cái nhóm nhé, cậu kéo bạn trai cậu vào đi, có gì tôi sẽ thông báo thời gian và địa điểm ăn uống ở trong đó."
Hai cô bạn cùng phòng cũng ở ngay bên cạnh.
"Tụi mình còn chưa được diện kiến bạn trai của Dư Thư nữa đấy."
"Tụi mình đi cùng có tiện không? Tụi mình có thể Campuchia tiền ăn mà."
Giang Nhược thấy có người hưởng ứng, lập tức tràn đầy tự tin: "Được chứ, được chứ."
Tôi thì không thấy được tí nào.
Tôi nói: "Không được."
Chuyện này quá mức kỳ quặc rồi.
Cô ta đưa điện thoại sát lại gần tôi: "Thì cứ vào nhóm trước đi đã mà, sau này lúc nào cậu rảnh thì tụi mình hẹn nhau đi ăn sau."
Tôi ngước mắt lên: "Đã bảo là không được rồi."
"Tôi không thiếu bữa cơm này của cậu, cậu biết sai mà sửa là tốt rồi."
"Dư Thư..."
"Đã bảo không được là không được!"
Cô ta hậm hực rụt tay về, lầm bầm: "Không thêm thì thôi, thái độ kiểu gì vậy chứ?"
Cái giọng điệu này, xem ra mới đúng là bản chất của cô ta rồi.
Tôi biết ngay là Giang Nhược chẳng ôm ý tốt gì mà.
Từ lúc tôi ra khỏi cổng trường là cô ta đã bám đuôi theo sau suốt chặng đường.
Ngay khi tôi vừa về đến khách sạn, cánh cửa phòng vừa mở ra, cô ta đột nhiên nhảy xổ ra, chắn ngang giữa tôi và Kỳ Kiêu.
"Anh bạn đẹp trai ơi, anh bị cắm sừng rồi!"
Cô ta kích động nhìn Kỳ Kiêu.
"Điều kiện của anh tốt như thế này, tôi thật sự không đành lòng nhìn anh bị Dư Thư lừa dối. Vốn dĩ tôi định nhắm một mắt mở một mắt cho qua chuyện rồi, không ngờ cô ta lại quá đáng đến thế, ở bên anh mà vẫn ngang nhiên qua lại với người đàn ông khác, đây này, anh tự xem đi."
Cô ta giơ điện thoại lên, đắc ý vênh váo quơ quơ trước mặt tôi.
"Không ngờ tới đúng không, tôi đã khôi phục lại bức ảnh này từ trong mục vừa xóa gần đây đấy."
Tôi bị mấy lời nói nhảm nhí của cô ta làm cho nghệch mặt ra.
Nhìn kỹ lại một cái.
"..."
Đó là bức ảnh tôi đang đút cho em gái tôi ăn cơm.
Cô ta tiếp tục nói: "Nhân phẩm của cô ta thật sự chẳng ra làm sao cả, trước đây lúc tôi gọi điện thoại cho bạn trai, cô ta cứ muốn chen ngang vào thôi, có khi bản chất của cô ta vốn là kẻ chuyên đi giật bồ người khác rồi."
"Tôi ghét nhất là mấy cái loại tiểu tam chen chân vào chuyện tình cảm của người khác như thế này đấy, chỉ biết thừa nước đục thả câu, tranh thủ đập chậu cướp hoa, nhân phẩm cực kỳ tồi tệ luôn!"
Mấy chuyện khác thì chưa bàn tới.
Nhưng cái mớ lý thuyết tiểu tam này lại trực tiếp chọc trúng chỗ hiểm của Kỳ Kiêu, sắc mặt anh lập tức trở nên vô cùng khó coi, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.
Giang Nhược tưởng rằng anh đã tin lời cô ta nói, lại càng ra sức nói thêm vào.
"Mong là sau này mấy kẻ làm tiểu tam đều bị người ta xử đẹp hết đi, đúng là tai họa của xã hội mà. Xen vào tình cảm của người khác thì sớm muộn gì cũng bị người ta chơi chán rồi bỏ rơi thôi."
Kỳ Kiêu không tài nào nghe tiếp được nữa.
Anh rất cần tìm kiếm sự đồng tình từ tôi: "Vợ ơi, em cũng nghĩ như vậy sao?"
Tôi vội vàng vuốt lông trấn an anh: "Không có, không có đâu mà."
Giang Nhược: ?
Thực ra, hồi mới đầu quen biết Kỳ Kiêu, anh ấy đúng là có chút nổi loạn thật.
Lần đầu tiên gặp nhau là vào bữa tiệc sinh nhật của anh người yêu cũ của tôi.
Một đám người hùa nhau chơi trò thật hay thách, anh người yêu cũ của tôi chơi rất thoáng, chẳng nói chẳng rằng đã uống rượu giao bôi với một cô gái khác.
Đến lượt Kỳ Kiêu, anh bốc trúng lượt phải hôn người khác giới đầu tiên ngồi bên tay trái của mình.
Chính là tôi.
Anh đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, tự phạt uống liền ba ly rượu.
Uống xong liền đứng dậy nhận xét về cả đám người ở đó: "Tầm thường."
"Mấy cái trò rẻ tiền này lần sau đừng có gọi tôi."
Ánh mắt anh khẽ lướt qua người tôi, hơi khựng lại một chút.
Anh lịch sự đưa cho tôi một tờ khăn giấy, rồi sau đó hiên ngang quay người bỏ đi.
Về sau thỉnh thoảng tiếp xúc ngày càng nhiều hơn, anh liền thay đổi, cam tâm tình nguyện vì tình yêu mà làm kẻ thứ ba chen chân vào.
Lại còn vô cùng biết cách nắm thóp sở thích của tôi nữa chứ.
…
Tôi phải dỗ dành người yêu ngoan ngoãn xong xuôi rồi mới rảnh tay quay sang nói với Giang Nhược: "Trước khi cậu muốn vu oan cho người khác thì có thể làm chút khảo sát trước được không, đây là người nhà của tôi, có quan hệ huyết thống đàng hoàng, là..."
Giang Nhược phản ứng rất nhanh, đầu óc như bị chập mạch mà cướp lời:
"Anh trai hay em trai ruột cũng không được! Bây giờ môi trường xã hội loạn lạc như thế, vạn nhất hai người là..."
Tôi: "Em gái ruột."
"Bách hợp lại càng không được..."
Cô ta càng nói càng thiếu tự tin.
Ánh mắt đảo láo liên, nhất định phải hắt cho bằng được gáo nước bẩn này mới chịu.
Tôi chịu đựng hết nổi rồi.
Kỳ Kiêu đã trực tiếp gọi điện báo cảnh sát.
Vẫn là tự hòa giải riêng với nhau.
Vẫn là Bùi Thanh Kỳ đến để bảo lãnh cho cô ta.