Khi Thẩm Trầm đưa tôi đến địa lao gặp Tam hoàng t.ử và Nghê Thường Vãn, tôi đã biết Nghê Thường Vãn đang giả điên giả dại.
Hôm đó, nàng ta ngoài mặt thì đột nhiên tấn công tôi, nhưng thực tế lại nhét một mảnh giấy vào giày tôi.
Nàng ta bảo tôi liên lạc với nội gián của Tam hoàng t.ử còn ở trong cung. Người đó có thể giúp tôi thoát khỏi Thẩm Trầm, cùng Tạ Lăng Vân thuận lợi ở bên nhau.
Tôi lập tức hiểu ra.
Bè đảng của Tam hoàng t.ử vẫn còn ẩn náu trong cung, hơn nữa vẫn giữ liên lạc với hắn.
Nếu không, Tam hoàng t.ử cũng sẽ không thể biết được chuyện giữa tôi và Thẩm Trầm.
Quan trọng hơn, Tam hoàng t.ử vẫn cần sự giúp đỡ của tôi.
Thẩm Trầm đã hoàn toàn nắm quyền kiểm soát hoàng cung.
Cho dù trong cung vẫn còn người của Tam hoàng t.ử, bọn chúng cũng không thể thuận lợi cứu hắn ra.
Tam hoàng t.ử rơi vào thế bí, liền nghĩ đến tôi.
Tôi và hắn có chung một kẻ địch.
Hắn có đến tám phần chắc chắn tôi sẽ đồng ý hợp tác.
Hắn liều mình đ.á.n.h cược một phen.
Và hắn đã cược thắng.
Sau đó, tôi và người của Tam hoàng t.ử cùng lập ra một kế hoạch hành thích Thẩm Trầm.
Từ sau lần Thẩm Trầm bị ám sát khi xuất cung hai năm trước, hắn rất ít khi rời khỏi cung.
Cho dù xuất cung, bên cạnh hắn cũng có Cấm quân hộ vệ.
Đừng nói người, ngay cả một con ruồi cũng khó lòng bay vào.
Trừ khi nơi Thẩm Trầm muốn đến đủ hẻo lánh, chúng tôi chuẩn bị kế hoạch từ trước vài tháng, đồng thời bản thân Thẩm Trầm cũng phải buông lỏng cảnh giác.
Vì vậy, tôi cố tình tung tin rằng mình m.a.n.g t.h.a.i con của Tạ Lăng Vân, kích thích Thẩm Trầm cưới tôi.
Ngày hành thích được định vào ngày thứ hai sau đại hôn của tôi và Thẩm Trầm, cũng chính là ngày hắn đi tế tổ.
Thái Miếu nằm trên một ngọn núi ở ngoại ô, trên đường đi sẽ phải qua một thung lũng.
Nơi đó địa thế hiểm trở, thích hợp nhất để mai phục hành thích.
Trước khi Thẩm Trầm đi tế tổ, tôi đặc biệt đeo cho hắn một chiếc túi hương.
Chiếc túi hương này có tác dụng an thần.
Ở trong không gian chật hẹp của xe ngựa, ngửi lâu sẽ khiến phản ứng của người ta chậm chạp hơn đôi chút.
Trong lúc gặp phải thích khách, điều này sẽ trở thành yếu tố chí mạng.
Thẩm Trầm biết võ.
Khi thích khách đến ám sát, phản ứng đầu tiên của hắn chắc chắn không phải chạy trốn, mà là nghênh chiến.
Bởi tác dụng của túi hương, động tác giao đấu của hắn không còn sắc bén như trước.
Rất nhanh, hắn đã bị thích khách đ.á.n.h trúng chỗ hiểm, chỉ còn cách cái c.h.ế.t trong gang tấc.
Tam hoàng t.ử nói:
— Bây giờ Thẩm Trầm đang hôn mê, hắn không thể quản ngươi. Ngươi và Tạ Lăng Vân có thể cao chạy xa bay rồi.
Tôi nhướng mày:
— Ồ? Chẳng lẽ ngươi không biết người của ngươi, Lưu tướng quân, đã lấy danh nghĩa “thanh quân trắc” đ.á.n.h vào kinh thành rồi sao?
Trong kế hoạch giữa tôi và Tam hoàng t.ử, sau khi Thẩm Trầm xảy ra chuyện, tôi sẽ cứu Tạ Lăng Vân ra rồi cùng hắn cao chạy xa bay.
Còn Tam hoàng t.ử sẽ được như ý, thuận lợi đăng cơ.
Chỉ là tôi không tin Tam hoàng t.ử.
Đặt hy vọng lên người khác là một hành động ngu xuẩn.
Tôi thích tự mình nắm c.h.ặ.t quân cờ trong tay hơn.
Huống hồ, Tam hoàng t.ử rơi vào tình cảnh ngày hôm nay, một phần rất lớn cũng là nhờ tôi.
Nếu tôi là Tam hoàng t.ử, sau khi một lần nữa đứng trên cao, việc đầu tiên tôi làm chính là tìm tôi tính sổ.
Ngay trước khi người của Tam hoàng t.ử ẩn náu trong cung đến cứu hắn, tôi đã sai thân tín của Tạ Lăng Vân trói Tam hoàng t.ử và Nghê Thường Vãn lại, nhốt vào lãnh cung này.
Tam hoàng t.ử giải thích:
— Lưu tướng quân chẳng qua chỉ cần một cái cớ danh chính ngôn thuận để xuất binh, hắn sẽ không hại ngươi.
— Ngươi thấy ta giống kẻ ngốc lắm sao?
Thấy không thể qua mặt tôi, Tam hoàng t.ử dứt khoát không giả vờ nữa:
— Khương Ninh, ngươi vẫn thông minh như trước. Ngươi bắt ta nhưng không g.i.ế.c ta, nhất định là có điều muốn cầu. Nói đi, ngươi muốn gì? Đợi Lưu tướng quân đ.á.n.h vào kinh thành, muốn ta trả tự do cho ngươi sao? Hay là ngươi muốn một đời vinh hoa phú quý?
— Ta đều không cần.
— Vậy ngươi muốn gì?
— Ta muốn các ngươi c.h.ế.t.
Lời vừa dứt, tôi đ.â.m con d.a.o găm vào n.g.ự.c Tam hoàng t.ử và Nghê Thường Vãn.
Máu nóng của Tam hoàng t.ử b.ắ.n đầy mặt tôi, khiến vẻ mặt tôi càng thêm lạnh lẽo.
— Ngươi…
Tam hoàng t.ử không thể tin nổi nhìn lỗ m.á.u trên n.g.ự.c:
— Ngươi… nếu ngay từ đầu đã không định để ta sống, tại sao lại nhốt ta ở đây lâu như vậy?
— Bởi vì ta đã cược thắng. Bây giờ ngươi không còn tác dụng nữa.
Tôi nhìn hắn từ trên cao xuống.
Quả nhiên, chuyện báo thù vẫn nên tự tay mình làm thì hơn.
Tam hoàng t.ử và Nghê Thường Vãn hận tôi thấu xương, tôi đối với bọn chúng cũng vậy.
Nếu năm đó không phải bọn chúng đứng sau phá hoại, tôi đã sớm hoàn thành nhiệm vụ, trở về thế giới thuộc về mình.
Mối thù lớn đã được báo, tâm trạng tôi vô cùng vui sướng.
Tam hoàng t.ử vẫn còn hoang mang:
— Cái gì gọi là ngươi đã cược thắng… Cái gì gọi là bây giờ ta không còn tác dụng?
Tôi chậm rãi giải thích.
Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng tin lời hứa của Tam hoàng t.ử.
Sau khi kế hoạch hành thích Thẩm Trầm thành công, tôi đã chuẩn bị hai phương án.
Phương án thứ nhất, cũng là phương án tồi tệ nhất.
Tôi bắt cóc Tam hoàng t.ử.
Đợi người của Tam hoàng t.ử hoàn toàn kiểm soát nơi này, tôi sẽ ép người của Thẩm Trầm khai ra tung tích Tạ Lăng Vân, sau đó cùng Tạ Lăng Vân cao chạy xa bay.
Phương án đầu tiên này có rủi ro cực lớn.
Cho dù tôi và Tạ Lăng Vân rời xa kinh thành, Tam hoàng t.ử cũng sẽ không ngừng truy sát chúng tôi.
Phương án thứ hai là khiến Thẩm Trầm tin rằng tôi toàn tâm toàn ý yêu hắn, dựa dẫm vào hắn, vĩnh viễn sẽ không phản bội hắn.
Để hắn chủ động thả Tạ Lăng Vân ra nghênh chiến.
Cuối cùng, mọi chuyện đã phát triển đúng theo điều tôi mong muốn.
Vậy thì Tam hoàng t.ử đương nhiên không còn lý do để sống.
Tôi không phải Thẩm Trầm.
So với việc giữ đối thủ bên cạnh để hành hạ, tôi thích để bọn chúng c.h.ế.t hơn.
Chỉ có người c.h.ế.t mới không thể tiếp tục khuấy đảo cuộc sống của tôi.