Tôi quay sang nhìn đồng chí cảnh sát bên cạnh: "Đồng chí cảnh sát, phiền các anh kiểm tra camera ở cửa phòng khách sạn. Giờ nào người nào vào, giờ nào người nào ra, đừng bỏ sót một ai."
Lời còn chưa dứt, cửa phòng phẫu thuật được đẩy từ bên trong ra.
Chu Trầm được đẩy ra ngoài. Thuốc tê chưa hoàn toàn tan hết, mặt mày xám xịt, môi nứt nẻ.
Anh ta nghiêng đầu, ánh mắt lờ đờ quét một vòng trong đám người, cuối cùng dừng lại trên mặt mẹ chồng: "Mẹ... chuyện này là sao?"
Mẹ chồng vừa định lao vào, tôi bước một bước chắn trước mặt bà:
"Chu Trầm, là ai làm anh ra nông nỗi này? Anh nói mau, có cảnh sát ở đây làm chủ cho anh."
Chu Trầm ngẩn ngơ nhìn tôi, đồng t.ử còn chưa hoàn toàn tập trung.
Tôi không cho anh ta thời gian phản ứng, tiếp tục ép hỏi: "Đêm nay anh ở cùng ai?"
Quả nhiên, tôi vẫn đ.á.n.h giá thấp tình yêu đích thực của đàn ông.
6
Anh ta nghiêng đầu nhìn đồng chí cảnh sát: "Xin lỗi làm phiền các anh rồi, trong phòng... chỉ có một mình tôi thôi, không có ai khác cả."
Tôi đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn gã đàn ông trên giường.
Đến nước này rồi, anh ta vẫn còn đang bảo vệ con tiện nhân đó.
"Vậy vết thương này rốt cuộc làm sao mà bị?"
Đồng chí cảnh sát truy vấn.
"Thì... tự mình bất cẩn, va phải. Cụ thể va thế nào tôi không nhớ rõ, lúc đó đau quá."
Đồng chí cảnh sát nhìn hai người chúng tôi một cái, cuối cùng đưa biên bản xuất cảnh cho tôi, bảo tôi ký tên.
Sự việc kết thúc một cách ch.óng vánh như vậy.
Không triệu tập Lâm Vi, không trích xuất camera, Chu Trầm một mực khẳng định là do mình tự làm, phía cảnh sát cũng không thể dựa vào đó để điều tra tội cố ý gây thương tích.
Hành lang yên tĩnh lại.
Mẹ chồng lập tức khôi phục cái giọng điệu đương nhiên vốn có: "Năm giờ rồi, Giang Dao, mày về nhà mua con gà, hầm cho Chu Trầm ít canh gà. Xong làm cho tao và bố mày mấy cái bánh bao canh, trước bảy giờ phải đưa đến."
Tôi đảo mắt, quay người bỏ đi.
Còn bắt tôi hầm canh gà cho gã cặn bã này?
Nằm mơ đi.
Về đến nhà, việc đầu tiên là tắt điện thoại, tôi chui vào chăn ngủ một giấc.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, con gái đang nằm trên giường nhỏ tự chơi ngón chân.
Tôi thay bộ quần áo sạch sẽ cho con bé, bế sang nhà một người mẹ bỉm sữa quen thuộc trong cùng khu chung cư, nhờ cô ấy trông giúp nửa ngày.
Sau đó, tôi lục từ đáy tủ ra chiếc chìa khóa xe dự phòng của Chu Trầm.
Bắt xe đến bãi đậu xe của khách sạn bình dân đó, tìm thấy xe của Chu Trầm.
Tôi không vội mở cửa xe, mà lấy điện thoại ra bật chế độ quay phim, đi vào phòng bảo vệ đưa một bao t.h.u.ố.c lá.
"Chào bác, xe cháu hôm qua đỗ ở đây bị xước, bác cho cháu xem lại camera được không? Tầm mười giờ đêm qua ạ."
Bác bảo vệ nhíu mày nhìn tôi: "Khu vực nào?"
"Khu B, hàng phía trong ấy ạ."
Bác ấy di chuyển chuột, màn hình chuyển sang hình ảnh camera của khu B.
Tôi đứng sau lưng bác ấy, nhìn chằm chằm màn hình, xem bác ấy kéo ngược hình ảnh lại từng chút một.
Mười giờ mười bảy phút, chiếc SUV màu đen từ từ lùi vào ô đỗ.
Cửa lái mở trước, Chu Trầm nói gì đó với người bên trong, rồi quay người đi về phía sảnh khách sạn.
Lại khoảng mười phút sau, Lâm Vi mới từ ghế phụ bước xuống, khóa xe.
"Được rồi, không cần xem nữa, cháu biết ai làm xước rồi ạ."
Tôi vỗ vai bác bảo vệ: "Cảm ơn bác."
Ra khỏi phòng bảo vệ, tôi lấy chìa khóa dự phòng, mở khóa xe của Chu Trầm.
Mở cửa ghế phụ, lục lọi trong hộc chứa đồ, giữa một đống giấy tờ lộn xộn, tôi lôi ra một chiếc thẻ ra vào công ty.
Sau đó, tôi thẳng tiến đến văn phòng luật sư.
"Tôi muốn ly hôn, đồng thời xin áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản."
Ra khỏi văn phòng luật sư, tôi đỗ thẳng xe vào bãi đậu xe của công ty Chu Trầm.
Thẻ ra vào chạm vào máy cảm ứng "tít" một tiếng, cổng chắn mở ra.
Tôi bê một cái ghế, ngồi xuống phía sau lưng một người.
"Cô gái, cô không giữ chữ tín đâu đấy."
Tấm lưng Lâm Vi cứng đờ lại, cà phê trong tay b.ắ.n cả ra ngoài.
"Suỵt, đừng làm phiền người khác làm việc, chúng ta ra ngoài nói chuyện."
…
Tại cầu thang bộ.
Cửa chống cháy đóng sập lại phía sau, trong cầu thang vắng lặng như tờ.
Lâm Vi co rúm trong góc tường, giọng run rẩy: "Chị Dao Dao, chị hiểu lầm rồi... Em không làm gì cả, tối qua em không đến, người đó thật sự không phải em..."
Tôi mất kiên nhẫn lấy tay ngoáy tai, nhìn dáng vẻ khóc lóc như mưa của cô ta, bỗng nhiên có chút muốn cười.
"Vậy, người phụ nữ ngồi ở ghế phụ trên xe Chu Trầm tối qua là ma à?"
Tôi giơ điện thoại lên, trên màn hình là hình ảnh chụp lại từ video giám sát ở phòng bảo vệ.
Mốc thời gian, biển số xe, bóng dáng mặc chiếc áo gió màu trắng kem ở ghế phụ, rõ mồn một.
Miệng Lâm Vi há hốc, những lời lẽ định dùng để ngụy biện nghẹn lại trong cổ họng, không thốt ra nổi một chữ nào.
7
Sau đó, tôi lại mở đoạn ghi màn hình trong điện thoại, dí sát vào mặt cô ta.
"Vốn dĩ tôi đã nói sẽ tha cho cô, nhưng cô cứ thích đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t, tôi cũng thật sự hết cách."