Tôi đi ngay tới công ty của Chu Trầm, lấy giấy xác nhận thu nhập của anh ta.
Lại đến cục thuế, in ra bản ghi chép nộp thuế cá nhân của anh ta trong ba năm gần nhất.
Đặt hai bản đối chiếu, giấy xác nhận thu nhập ghi lương năm sau thuế là 22 vạn, nhưng số liệu ở cục thuế cho thấy thu nhập chịu thuế thực tế năm ngoái của anh ta là 48 vạn. Chênh lệch hẳn 26 vạn.
Ba năm, tổng cộng 78 vạn.
"Số tiền chênh lệch này đi đâu rồi?" Tôi ngước nhìn luật sư.
Đối phương lắc đầu: "Hoặc là công ty phát một phần thu nhập không qua sổ sách kế toán công khai, hoặc là anh ta có những nguồn thu nhập khác không kê khai. Dù là trường hợp nào, anh ta cũng không giải trình rõ được. Chỉ cần không giải trình được, tòa án sẽ suy đoán số tiền này đã bị anh ta tiêu xài hoặc tẩu tán. Khi phân chia tài sản ly hôn, sẽ phải khấu trừ từ phần của anh ta."
Quê nhà của Lâm Vi cuối cùng cũng nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Tôi thật sự không lừa cô ta.
Tôi nhất định có thể nghe ngóng được địa chỉ quê nhà của cô ta.
Ngày giấy triệu tập đến, loa phát thanh của thôn gọi tên Lâm Vi ra lấy giấy của tòa án.
Mẹ cô ta lên cơn cao huyết áp ngay tại chỗ, phải đưa lên bệnh viện thị trấn nằm bảy ngày.
Rất nhanh sau đó, cô ta lấy số lạ gọi cho tôi.
Sau khi cúp máy, cô ta gửi một tin nhắn:
[Chị Dao Dao, em sai rồi, em thật sự biết sai rồi. Cầu xin chị cho em một cơ hội, em sẽ trả lại hết số tiền còn lại cho chị, chị đừng kiện em nữa được không? Bố mẹ em sắp phát điên rồi, cầu xin chị.]
Tôi nhìn tin nhắn hai giây, úp màn hình điện thoại xuống, không trả lời bất cứ điều gì.
Tiện nhân vĩnh viễn vẫn là tiện nhân.
Tự làm tự chịu.
Những gì diễn ra sau đó tan vỡ như một tòa lâu đài cát trước cơn sóng lớn.
10
Do chứng cứ trong tay tôi đầy đủ, tên chồng cặn bã kia không chỉ ngoại tình mà còn cố tình tẩu tán tài sản chung, nên tòa án phán quyết chia căn nhà sau hôn nhân theo tỷ lệ 3/7.
Còn khoản tiền 78 vạn bị tẩu tán kia được khấu trừ toàn bộ từ phần 30% của anh ta.
Sau khi khấu trừ, căn nhà thuộc về tôi.
Anh ta không được một xu.
Ngày bản án có hiệu lực, Chu Trầm ngã ngửa ra sau, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Bùi Na, vợ cũ của Dương Vỹ, cũng nhờ vào bằng chứng chuyển khoản tôi cung cấp mà đào được số tiền hắn ta giấu đi.
Hơn một triệu tệ, cô ấy đã thành công lấy lại 70%.
Tôi cầm bản án, ngay trong ngày đi làm thủ tục sang tên.
Sau đó, tôi bán căn nhà với giá thấp hơn thị trường mười vạn tệ cho một cặp vợ chồng trẻ.
Ngày tiền về tài khoản, tôi đưa con gái chuyển đến một thành phố khác.
Sau khi Chu Trầm tỉnh lại, việc đầu tiên anh ta làm là tìm Lâm Vi.
Anh ta gọi điện thì bị tắt máy.
Nhắn tin WeChat thì dấu chấm than đỏ hiện lên.
Sau đó anh ta nghe ngóng được Lâm Vi về quê, thế là mua vé đuổi theo.
Lâm Vi nhìn thấy một Chu Trầm điên dại như vậy, thực sự đã hoảng sợ.
Cô ta chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào có thể đuổi theo xa đến tận nghìn dặm như thế.
Hơn nữa, "cái của nợ" kia của anh ta đã phế rồi. Nửa đời sau phải sống thế nào, cô ta không dám nghĩ tới.
Dù sao Chu Trầm cũng đã thua sạch nhà cửa và tiền bạc, chỉ còn lại mỗi mình cô ta làm "cọc cứu mạng".
Xem kìa, tình yêu đích thực đúng là có thể dời non lấp biển.
Câu chuyện cảm động làm sao.
Còn tôi, đã đổi thành phố, đổi số điện thoại, đổi cuộc sống.
Tôi viết đoạn tình yêu cảm động đến tận xương tủy này vào tiểu thuyết, và đã xuất bản thành công.
Sau này nghe nói, sau khi biết "cái của nợ" kia của Chu Trầm hoàn toàn vô dụng, tính tình anh ta ngày càng nóng nảy.
Ban đầu chỉ là đập phá đồ đạc, sau đó bắt đầu động tay động chân.
Lâm Vi từng bỏ trốn hai lần, nhưng lần nào cũng bị anh ta bắt về.
Anh ta chẳng còn gì cả, chỉ còn lại mình cô ta, nên canh chừng cô ta như một con ch.ó điên.
Có vài lần cô ta báo cảnh sát, các đồng chí cảnh sát đến cũng chỉ biết hòa giải: "Chuyện gia đình, các người tự thỏa thuận với nhau."
Cuối cùng, một ngày nọ, Lâm Vi bị bắt quả tang trên giường.
Khi Chu Trầm xông vào, nhìn thấy cô ta trong vòng tay kẻ khác, anh ta hoàn toàn điên loạn.
Anh ta kéo Lâm Vi từ trên giường xuống, túm tóc cô ta đập vào tường, từng cú đạp giẫm lên bụng cô ta, đạp đến mức cô ta không thể khóc thành tiếng nữa mới thôi.
Gã đàn ông tên Vương cởi trần bỏ chạy, không dám ngoái đầu lại.
Lâm Vi nằm viện năm ngày, gãy hai cái xương sườn, khóe mắt khâu bốn mũi.
Sau khi xuất viện, cô ta như biến thành một người khác.
Không cãi không làm loạn, mua thức ăn về, vào bếp nấu vài món Chu Trầm thích.
Khi dọn lên bàn, cô ta quỳ xuống dưới chân Chu Trầm: "Chồng ơi em sai rồi, em không dám nữa đâu."
Chu Trầm nhổ bãi đờm vào mặt cô ta, rồi cầm đũa lên ăn ngấu nghiến.
Sau bữa cơm đó, Chu Trầm không bao giờ tỉnh lại nữa.
Khi nghe Tiểu Vũ kể những chuyện này, tôi đang nấu mì cho con gái trong căn bếp ở ngôi nhà mới.
Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, khẽ thở dài.
Hóa ra, trên đời này, yêu hay không yêu, thực ra chẳng quan trọng đến thế.
Tôi từng tưởng rằng hôn nhân là bến đỗ của người phụ nữ.
Sau này mới biết, chỉ có bản thân mới là bến đỗ tốt nhất.
(Hoàn)