Tân Địch đang đứng trên thang cuốn tầng ba của trung tâm thương mại, rảnh rỗi phóng tầm mắt nhìn xuống phía dưới.

Tại khu sảnh chính tầng một đang diễn ra một sự kiện lớn. Dưới vòm bóng bay khổng lồ, mấy nhân viên phục vụ mặc vest đuôi tôm bưng khay champagne đi qua đi lại. Nhưng giữa biển người tấp nập ấy, có một người đàn ông nổi bật đến mức muốn ngó lơ cũng khó. Anh ta cao hơn hẳn những người xung quanh một cái đầu, bờ vai rộng, vòng eo hẹp, bộ comple màu xám đậm mặc trên người trông chẳng khác nào một bộ chiến giáp được may đo riêng để đi chinh phạt thế giới. Anh khẽ nghiêng người trò chuyện với trợ lý bên cạnh, thần sắc đạm mạc, ánh mắt bình thản như thể đang nhìn qua một lớp kính chống đạn.

Hoa Cẩn Châu.

Tân Địch nhẩm đi nhẩm lại cái tên này trong lòng, cảm giác bất lực chẳng khác nào đang giải một bài toán siêu hình vĩnh viễn không có đáp án.

Thang cuốn lên đến tầng bốn, cậu thu hồi ánh mắt, bước vào lớp học "Đào tạo lễ nghi dành cho giới thượng lưu". Phòng học được bao phủ bởi những bức tường gương kéo dài từ đầu này sang đầu kia, phản chiếu mười mấy con người cũng giống như cậu — có nam có nữ, ai nấy đều đang còng lưng nỗ lực bẻ gãy bản ngã để tự "nặn" mình thành một hình mẫu quý tộc sang chảnh.

"Tân Địch, dáng đi hôm nay của em vẫn bị vội quá." Chu lão sư cầm chiếc b.út laser, chấm đỏ trên mặt gương quét qua quét lại, "Phong thái của con nhà tài phiệt đi đường không phải là đi chậm, mà là 'không thèm để ý'. Em đang vội vã cái gì thế? Làm gì có ai chấm công đợi em đến chấm vân tay đâu."

Tân Địch ngoan ngoãn gật đầu, bày ra bộ dạng tiếp thu rồi đi lại một lần. Từ tấm gương này sang tấm gương kia, vừa vặn mười hai bước, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, thong thả, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.

"Tốt hơn nhiều rồi đấy." Chu lão sư vỗ tay tán thưởng, "Phải nhớ kỹ, em phải khiến người khác có cảm giác rằng thời gian của em là thứ rẻ rúng nhất. Người thực sự giàu có thì thời gian mới 'vô giá trị' như vậy, thứ có giá trị duy nhất của họ chính là tư bản xã giao kìa."

Tân Địch thầm nghĩ trong lòng: Vâng, thời gian của em đúng là rẻ rúng thật. Nhưng không phải vì cậu giàu nứt đố đổ vách, mà vì cậu chỉ là một hướng dẫn viên du lịch quèn, dẫn một đoàn khách chỉ kiếm được 300 tệ tiền lương ít ỏi, còn tiền hoa hồng mua sắm thì hoàn toàn phụ thuộc vào việc du khách có đột nhiên "thức tỉnh lương tâm" hay không. Mà ngặt nỗi, cái lương tâm của chính cậu lại quá c.ắ.n rứt để đi l.ừ.a đ.ả.o người ta. Tháng trước dẫn một đoàn khách cao tuổi, cả xe các cụ bà mua hết hai vạn tệ tiền ngọc thạch, cậu nhìn ra ngay là hàng giả nhưng trưởng đoàn lại lườm quýt bảo câm mồm. Kết quả là đêm đó về khách sạn, cậu đã khóc ròng cả đêm vì c.ắ.n rứt.

"Tân Địch, em lại thả hồn treo ngược cành cây đấy à?" Chu lão sư nhíu mày.

"Dạ không, em đang suy nghĩ làm sao để trông mình 'đắt giá' hơn ạ." Tân Địch nở nụ cười tiêu chuẩn.

Một Omega đứng cạnh khinh khỉnh liếc cậu một cái. Ánh mắt ấy thực ra không chứa ác ý gì quá ghê gớm, nó chỉ đơn thuần là sự cao ngạo từ trong bản năng sinh học của một c.h.ủ.n.g t.ộ.c thượng đẳng. Omega sinh ra đã mặc định là cao quý hơn Beta, cái giai cấp tuyến thể này xem ra còn cứng cựa và khó đổi hơn cả hộ khẩu thành phố.

Tân Địch cũng chẳng buồn chấp nhặt, cậu đã sớm qua cái tuổi nhạy cảm vì mấy chuyện này rồi.

Sau khi tan học, cậu vào nhà vệ sinh để chỉnh đốn lại trang phục. Hôm nay cậu mặc một chiếc sơ mi "phỏng chế" thương hiệu lớn — nói trắng ra là hàng fake cao cấp mua với giá 280 tệ. Tuy nhiên, từ chất vải đến đường kim mũi chỉ đều được gia công khá tinh xảo, nhìn xa vẫn đủ sức lòe thiên hạ.

Cậu đã tốn không ít thời gian trên mạng để học cách phân biệt hàng thật - hàng giả, rồi lại nghiên cứu cách làm sao để diện một bộ đồ nhái mà trông vẫn sang chảnh như hàng auth. Ủi phẳng phiu, tay áo tùy ý xắn lên vài nấc, cởi bỏ hai chiếc cúc trên cùng để lộ ra xương quai xanh tinh tế.

Xương quai xanh của cậu thuộc hàng "cực phẩm", và đây cũng là một trong số những ưu điểm hiếm hoi mà cậu tự tin trên cơ thể mình.

Tít tít.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn phân công lịch trình từ công ty du lịch: Ngày mai dẫn một đoàn khách cao cấp định chế (thiết kế riêng), ba ngày hai đêm, địa điểm: núi Thanh Thành. Danh sách du khách đã được gửi vào hòm thư.

"Cao cấp định chế" — cái danh xưng nghe thì sang chảnh nổ mũi, chứ thực chất là phục vụ cho mấy ông đại gia lười tự lên lịch trình, bỏ tiền ra mua sự thảnh thơi. Loại đoàn này là khó nhằn nhất, yêu cầu thì trên trời, tính khí lại thất thường, được mỗi cái là tiền tip siêu dày dặn.

Cậu mở hòm thư ra lướt qua danh sách khách mời, rồi đột ngột khựng lại ở một cái tên.

Hoa Cẩn Châu.

Cậu trố mắt nhìn ba chữ đó mất vài giây, trong đầu lập tức hiện lên bóng dáng diện bộ vest xám đậm ở sảnh trung tâm thương mại lúc nãy. Không thể nào, chắc là trùng hợp cùng tên thôi nhỉ? Cậu bán tín bán nghi kéo xuống xem phần ghi chú thông tin: Nam, 28 tuổi, Alpha, có hai nhân viên tháp tùng, yêu cầu toàn bộ lịch trình đi bằng lối đi VIP, không chấp nhận ghép đoàn.

Thôi xong, không phải trùng tên rồi, chính là vị đại thần ấy chứ ai.

Cậu khóa màn hình điện thoại, đứng lặng người dưới ánh đèn neon của nhà vệ sinh một lúc lâu. Người trong gương trông cũng xem là đoan chính, thanh tú, làn da trắng trẻo, nhưng tóm lại cũng chỉ dừng ở mức " ưa nhìn". Đặt vào một thành phố mà đi ba bước lại gặp một Omega tinh tế như hoa như ngọc, khuôn mặt của cậu chẳng khác nào một chai nước khoáng bình dân trên kệ siêu thị — giải khát được đấy, nhưng chẳng ai rảnh rỗi mà ngắm nghía quá hai giây.

Nhưng cậu lại muốn mình được chú ý.

Không phải là muốn gây ấn tượng với bất kỳ ai, mà cậu muốn lọt vào mắt xanh của cái tầng lớp thượng lưu ấy. Cậu muốn bước qua bức tường kính ngăn cách kia, chứ không muốn mỗi ngày đều phải đứng dưới thang cuốn để ngửa cổ ngước nhìn người khác nữa.

Sáng sớm hôm sau, Tân Địch vẫn diện chiếc áo sơ mi fake cao cấp hôm qua, bên ngoài khoác thêm chiếc áo măng tô bằng len dạ được săn lùng trên nền tảng đồ cũ. Chiếc áo này là hàng thật giá thật, độ mới 90%, giá gốc tận hai vạn tám nhưng cậu đã nhanh tay "chốt đơn" được với giá một ngàn hai trăm tệ. Cậu biết thừa những người như Hoa Cẩn Châu chỉ cần liếc mắt một cái là thấu tận gốc rễ lai lịch của bộ đồ, nhưng cậu cá là anh ta sẽ chẳng thèm để mắt tới.

Người giàu nhìn Beta có khác gì nhìn hàng cây bên đường đâu? Có ai đi rảnh rỗi tới mức đếm xem một cái cây ven đường có bao nhiêu chiếc lá chứ?

Thế nhưng, khi chiếc xe kinh doanh màu đen sang trọng dừng lại ở cửa đón khách và Hoa Cẩn Châu bước xuống, Tân Địch mới bàng hoàng nhận ra: Mọi màn chuẩn bị tâm lý hoành tráng tối qua của cậu đều biến thành mây khói.

Người đàn ông này không phải là một bức ảnh tĩnh trên tạp chí thời trang, anh ta là một thực thể sống bằng xương bằng thịt. Và cái cách anh ta tồn tại dường như cũng ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt với người phàm. Người bình thường sống là để tiêu thụ oxy, còn anh ta sống giống như đang định giá cho bầu không khí xung quanh vậy. Khoảnh khắc anh bước xuống xe, dường như đến cả ngọn gió ban mai cũng phải tự giác thổi chậm lại nửa nhịp.

Chương 1 - Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia