Tề Uyên Nhi kết hôn đã được bảy ngày.
Bảy ngày không ra khỏi phòng, không gặp mặt phu quân, không biết mặt mẹ chồng. Nếu không phải vì mỗi sáng đều có người mang cơm vào, nàng gần như tưởng mình đang ở trong ngục.
Phòng được bài trí tinh tế — màn the mỏng, bình hoa cắm chi anh đào vừa độ nở, khói hương nhẹ thoảng. Rõ ràng là người có tâm sắp đặt, nhưng không phải vì muốn nàng thoải mái — mà vì thể diện của phủ Lâm không thể để ai chê trách.
Tề Uyên Nhi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn vào gương.
Một khuôn mặt xa lạ nhìn lại — không phải vì nàng không quen với chính mình, mà vì người trong gương đang mang lớp phấn nhạt, tóc b.úi gọn, trâm ngọc cài ngay ngắn, đúng như một nàng dâu mới về nhà chồng nên trông như thế nào. Tề Uyên Nhi từ nhỏ đến lớn chưa từng trang điểm. Bảy ngày nay nàng làm quen dần với khuôn mặt đó, nhưng vẫn chưa hoàn toàn nhận ra đó là mình.
Nàng hà hơi lên mặt gương. Một vệt hơi nước mờ lan ra, che đi đôi mắt trong gương.
Tốt hơn rồi.
❖ ❖ ❖
A Tuyết — nha hoàn hồi môn — đang ngồi co ro trên chiếc ghế nhỏ gần cửa sổ, mắt lim dim ngủ gật. Con bé mười lăm tuổi, theo nàng từ nhỏ, quen ngủ ngoài trời quen hơn ngủ trong phòng kín, nên mấy ngày nay cứ như con mèo bị nhốt — lúc nào cũng tìm chỗ nắng ngồi thu lu.
Tề Uyên Nhi không đ.á.n.h thức nàng ta.
Nàng đứng dậy, bước đến cửa sổ, hé nhìn ra ngoài.
Phủ Lâm rộng hơn nàng tưởng. Từ ô cửa sổ nhỏ này, có thể thấy một góc sân với cây tùng già đứng giữa, tán xòe rộng che gần hết bầu trời trước mặt. Xa hơn một chút là mái ngói xếp lớp, cao thấp nhấp nhô, không biết bao nhiêu viện nối viện. Phủ đệ hạng nhất kinh thành quả không phải lời đồn thổi.
"Tiểu thư, người tỉnh rồi ạ?"
A Tuyết bật dậy, mắt còn chưa mở hẳn đã lo lắng nhìn nàng.
"Ngủ thêm đi." Tề Uyên Nhi không quay lại. "Hôm nay chắc cũng chẳng có gì."
"Nhưng mà..." A Tuyết ngập ngừng. "Mấy nha đầu ngoài hành lang sáng nay thì thầm gì đó, nô tỳ nghe không rõ, chỉ biết là có nhắc đến gia chủ."
Tề Uyên Nhi quay lại nhìn nàng ta. "Nghe rõ được câu nào không?"
"Hình như... gia chủ hôm nay sẽ về sớm."
Vậy ra đã đến lúc.
Tề Uyên Nhi đưa tay chỉnh lại trâm ngọc trên tóc, cử chỉ bình thản như đang sắp đi dạo vườn.
"Mang nước rửa mặt vào đây."
❖ ❖ ❖
Lâm Tĩnh về phủ vào giờ Thân, sớm hơn thường lệ ba khắc.
Quản gia Trần Phúc đón ở cổng, theo sau một bước, nhỏ giọng bẩm báo công việc trong phủ mấy ngày qua. Lâm Tĩnh nghe mà không dừng bước, tay cầm quyển tấu Chương còn chưa kịp đọc xong, mắt không nhìn lên.
"Tân nương có gì bất thường không?"
Trần Phúc khẽ cúi người: "Bẩm gia chủ, thiếu phu nhân mấy ngày nay đều ở trong phòng, không ra ngoài, không đòi hỏi gì, cũng không gây chuyện. Phó ma ma nói người rất... yên tĩnh."
"Yên tĩnh." Lâm Tĩnh lặp lại hai chữ đó, giọng không lên xuống.
"Dạ."
Hắn không nói gì thêm. Gấp quyển tấu Chương lại, đưa cho Trần Phúc, rẽ sang hướng thượng phòng.
Trần Phúc nhìn theo bóng gia chủ khuất sau góc hành lang, thầm thở phào. Mấy ngày nay trong phủ ai cũng nín thở, sợ nhất là gia chủ hỏi đến tân nương mà không biết trả lời thế nào. Giờ nghe chỉ hai chữ "yên tĩnh" mà gia chủ không có phản ứng gì, có lẽ tạm thời chưa đến mức rắc rối.
Lão ta không biết rằng đúng lúc đó, trong phòng cách đó không xa, Tề Uyên Nhi đang lặng lẽ đứng trước giá sách.
Đây là lần thứ ba nàng đứng ở đây.
Lần đầu là ngay sau khi được đưa vào phòng — nàng mượn cớ hỏi nha đầu xem phòng có sách không, rồi đứng trước giá sách này đúng một khắc đồng hồ. Lần thứ hai là hôm sau. Lần này là lần thứ ba.
Giá sách cao hơn đầu nàng hai cái đầu, xếp đầy thư tịch cũ mới. Không phải loại sách người ta bày cho có vẻ phong nhã — đây là sách được đọc thật sự, gáy cũ, trang có chỗ đã úa vàng. Vài cuốn còn thò ra một góc tờ giấy nhỏ làm dấu trang.
Tề Uyên Nhi không cần đọc sách.
Nàng đang tìm thứ khác.
Ngón tay lướt nhẹ dọc theo hàng sách, chạm vào từng gáy, như người đang tìm cuốn muốn đọc. Cử chỉ thong thả, không để ý — nhưng mắt nàng đang quan sát từng chi tiết nhỏ trên giá sách với độ tập trung mà nếu có người nhìn kỹ sẽ thấy không phù hợp với vẻ ngoài thư thái kia.
Không có gì.
Nàng rút tay về, quay người lại, và gần như đụng thẳng vào n.g.ự.c một người đàn ông đang đứng ở cửa.
❖ ❖ ❖
Tề Uyên Nhi lùi một bước.
Người đứng ở cửa không phải nha đầu, không phải ma ma — là một người đàn ông mặc thường phục màu lam thẫm, dáng cao, vai rộng, đứng tựa nhẹ vào khung cửa theo cách của người quen với không gian này. Tuổi chừng ba mươi, ngũ quan nghiêm chỉnh mà không lạnh — không phải cái lạnh xa cách, mà là cái lạnh của người quen kiểm soát biểu cảm đến mức nó đã thành tự nhiên.
Đôi mắt anh ta đang nhìn nàng.
Không nhìn theo kiểu đ.á.n.h giá từ đầu đến chân như mấy trưởng lão họ Lâm mà nàng thoáng thấy hôm lễ đón dâu — nhìn theo kiểu của người đang quan sát điều gì đó cụ thể, và đã quan sát được rồi.
Tề Uyên Nhi điềm tĩnh hành lễ:
"Thiếp tham kiến gia chủ."
Lâm Tĩnh không đáp lễ ngay. Hắn bước vào phòng, mắt lướt qua giá sách một lượt, rồi mới nhìn lại nàng:
"Phu nhân thích đọc sách?"
"Tiêu khiển thôi ạ." Tề Uyên Nhi mỉm cười nhạt. "Mấy ngày không ra ngoài, trong phòng chỉ có sách là bầu bạn."
"Cuốn nào?"
Nàng không chần chừ, quay lại giá sách, rút ra một cuốn gần tầm tay nhất:
"Cuốn này — gia chủ có quen không? Thiếp đọc đến trang thứ mười hai thì không hiểu một đoạn, định bụng hỏi người có học vấn hơn."
Lâm Tĩnh nhìn cuốn sách nàng đang cầm. Đó là một cuốn chú giải kinh tế, loại sách mà phụ nữ thông thường trong phủ kể cả đọc cũng không chọn đọc.
Hắn không nói gì, chỉ bước đến, đưa tay nhận cuốn sách.
Ngón tay hai người chạm nhau trong thoáng chốc.
Tề Uyên Nhi không rụt tay — nàng chỉ nhìn hắn theo kiểu của người đang chờ được giải đáp thắc mắc.
Lâm Tĩnh lật đến trang mười hai, đọc lướt qua. Đây là đoạn bàn về cách phân bổ thuế vụ vùng biên — không phải đoạn khó, nhưng nếu không có nền tảng nhất định thì quả thật không dễ hiểu.
"Phu nhân đọc loại sách này?"
"Gia chủ chê thiếp không nên đọc sao?" Tề Uyên Nhi nghiêng đầu, giọng không có chút phòng thủ.
"Không." Hắn gấp sách lại, đưa trả. "Chỉ là bất ngờ."
Một khoảng lặng ngắn. Bên ngoài cửa sổ, gió thổi qua tán tùng, tiếng lá xào xạc một hồi rồi im.
Lâm Tĩnh nhìn nàng thêm một lúc, rồi nói:
"Tối nay dùng bữa cùng mẫu thân. Phu nhân chuẩn bị đi."
Nàng cúi đầu:
"Dạ, thiếp biết rồi."
Hắn quay người rời đi. Đến cửa thì dừng lại, không quay đầu:
"Trang mười hai đoạn đó — ý nghĩa là phân quyền thu thuế không nên tập trung vào một tay. Phu nhân nếu muốn hiểu thêm, tối rảnh có thể hỏi ta."
Rồi đi mất.
❖ ❖ ❖
A Tuyết từ trong buồng thò đầu ra, mắt tròn xoe:
"Tiểu thư, gia chủ vừa..."
"Ừ."
"Người trông... không đáng sợ lắm."
Tề Uyên Nhi nhìn vào cuốn sách còn đang cầm trong tay.
"Đáng sợ hơn em nghĩ đó." Nàng nói khẽ, đặt sách xuống bàn. "Đi chuẩn bị y phục cho ta."
A Tuyết không hiểu câu đó có nghĩa gì, nhưng biết đây không phải lúc hỏi thêm, liền vâng lời rút vào buồng trong.
Tề Uyên Nhi đứng một mình trong phòng.
Lâm Tĩnh vừa bước vào không báo trước. Đứng ở cửa đủ lâu để quan sát nàng trước khi lên tiếng. Và câu đầu tiên hắn hỏi không phải "phu nhân có quen không" hay "mấy ngày nay có khỏe không" — mà là hỏi về cuốn sách.
Người này không đơn giản.
Nàng đã biết điều đó từ trước khi bước vào phủ Lâm. Nhưng biết và thật sự đối mặt là hai chuyện khác nhau.
Tề Uyên Nhi đưa tay lên, nhẹ nhàng tháo cây trâm ngọc ra, cài lại cho ngay ngắn hơn.
Bảy ngày qua nàng ngồi trong phòng không phải vì bị cấm — mà vì đang quan sát, đang chờ, đang tính. Phủ Lâm rộng lớn, người đông, mỗi viện mỗi ngõ ngách đều có mắt có tai. Muốn tìm thứ cần tìm trong chốn này, không thể vội.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Phu quân đã về. Cuộc sống thật sự trong phủ Lâm bắt đầu từ hôm nay.
Và nàng — Tề Uyên Nhi , người duy nhất còn sống của họ Tề, người mang theo nửa tập mật thư giấu kín trong người — cũng bắt đầu từ hôm nay.
Nàng nhìn vào gương lần nữa.
Người trong gương mỉm cười — lần này là nụ cười thật, không phải nụ cười nàng luyện tập để dùng trước mặt người ngoài.
Người trong tranh, dù đẹp đến đâu, cũng chỉ là tranh.
Còn nàng thì khác.
Chọn Chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
====================