“Chuyện của Bạch Linh Linh gây ra chấn động rất lớn, tuy rằng không được tuyên truyền công khai nhưng riêng tư thì hầu như ai cũng biết hết rồi.”
Bệnh viện từ trên xuống dưới như đối mặt với kẻ thù lớn, sau khi khẩn cấp báo cáo và đuổi cô ta đi, lại tiến hành đủ mọi loại khử trùng vì sợ sẽ bị lây nhiễm.
Quân đội biết chuyện sau đó cũng lập tức yêu cầu Mạnh Hoạch đi kiểm tra sức khỏe.
Không ngoài dự đoán, cả hai vợ chồng họ đều mắc căn bệnh đó.
Nhưng không nói rõ được là ai mắc trước.
Con của hai người cũng không thoát khỏi rồi.
Tóm lại cả hai đều phải lập tức rời khỏi quân đội.
Mạnh Hoạch không ngờ những lời Trung đoàn trưởng Lục cảnh cáo mình hồi đó lại ứng nghiệm nhanh đến thế!
Anh ta chỉ là ham sắc một chút, nhắm trúng cái mặt của Bạch Linh Linh, vậy mà phải trả giá bằng cả cuộc đời!
Nghĩ lại vốn dĩ bản thân mình và Bạch Linh Linh chẳng có chút can hệ nào.
Nếu không phải hồi đó Bạch Linh Linh thừa dịp anh ta bị thương nặng mà chủ động quyến rũ phát sinh quan hệ thì anh ta tuyệt đối không đi đến bước đường này!
Trong phút chốc, tất cả sự hứng thú đối với người phụ nữ Bạch Linh Linh này đều hóa thành lòng căm thù!
Nhưng Bạch Linh Linh sau khi biết mình chắc chắn mắc AIDS liền suy sụp hoàn toàn, lên cơn sốt cao.
Anh ta muốn trả thù cô ta cũng chẳng còn cách nào để hả giận nữa.
Đành dứt khoát vứt Bạch Linh Linh ở một ngã tư đường nào đó, còn mình thì dắt con về quê, nghĩ bụng tìm phương thu-ốc dân gian nào đó để chữa trị, có lẽ biết đâu mình và con vẫn còn cứu được!
Bạch Linh Linh sốt đến mức mê man, tinh thần bị đả kích nặng nề, những nốt hồng ban và các đốm màu trên mặt và tay càng thêm rõ rệt, trên người còn tỏa ra một mùi cá ch-ết thối hoắc...
Cho dù có ai muốn cứu cô ta thì khi tiến lại gần ngửi thấy cái mùi đó cũng chẳng dám xông lên nữa.
Cô ta nằm ở góc tường bên ngã tư đường suốt một tuần lễ.
Trong thời gian đó có người hảo tâm ném cho cô ta một cái bánh bao.
Nhưng cuối cùng Bạch Linh Linh vẫn không cầm cự được.
Cô ta chẳng khác nào một kẻ ăn mày, tay nắm c.h.ặ.t cái bánh bao, đến c.h.
ế.t cũng không được ăn no, khắp người mọc đầy mụn mủ, sống sờ sờ bị bỏ đói bỏ đau cho đến ch-ết.
Trước khi c.h.
ế.t người mà cô ta nghĩ tới vậy mà lại là Ngu Lê!
Phải rồi Ngu Lê, tại sao Ngu Lê lại cứu được nhiều người như thế?
Mà lại không chịu cứu cô ta?
Bao nhiêu người sắp c.h.
ế.t Ngu Lê đều có thể cứu được, sao lại không cứu sống được Bạch Linh Linh cô ta chứ?
Nước mắt xuôi theo khóe mắt chảy dài xuống, trong não bộ hiện lên những ngày tháng từng là thiên kim tiểu thư nhà họ Bạch kiêu sa và vẻ vang biết bao, cô ta hối hận khôn nguôi!
Nếu hồi đó không cố chấp muốn cướp lấy Lục Quan Sơn thì liệu kết cục có thành ra thế này không?
Người mà cô ta tưởng là thương mình nhất - cô ruột, đã hại t.h.ả.m cô ta rồi!
Bạch Linh Linh c.h.
ế.t trong sự không cam tâm và hối hận tột cùng!
Người mà cô ta hận nhất vậy mà lại là Bạch Hồng Miên.
Chuyện của Bạch Linh Linh Ngu Lê nghe xong chỉ thấy kinh tởm.
Cái vẻ kinh tởm đó phải hôn con trai con gái thật nhiều cái mới có thể vơi bớt đi được.
Trẻ sơ sinh thực sự là những sinh linh thuần khiết nhất, nhìn thấy chúng là thấy tràn ngập sự chữa lành.
Đặc biệt là Triều Triều và Mộ Mộ, dưới sự chăm sóc của Trần Ái Lan và Diệp Phương Phương, hai đứa trẻ lớn lên trắng trẻo mập mạp, vô cùng đáng yêu.
Cộng thêm vô số quần áo mà họ hàng bạn bè các bên mua tặng, kể từ khi sinh ra hai đứa trẻ hầu như chưa bao giờ mặc trùng bộ nào.
Trẻ con lớn nhanh, lúc mới sinh mặc size 52, chưa hết tháng đã phải đổi sang size 59 rồi.
Vì Ngu Lê sữa mẹ dồi dào lại giàu dinh dưỡng, hai đứa trẻ mới hơn một tháng đã trực tiếp mặc quần áo size 66 rồi.
Những bộ quần áo nhỏ mặc trong tháng mang theo cũng chẳng để làm gì, Ngu Lê liền đem tặng cho các chị em trong khu nhà.
Những bộ quần áo đó đều là hàng chất lượng cực tốt, hầu như chỉ mới mặc qua một lần, trông vẫn còn mới tinh.
Ai nhận được quần áo cũng đều vô cùng vui mừng.
Thấy Ngu Lê sắp đi rồi, mọi người cũng không nỡ, lúc rảnh rỗi lại tới sân nhà Ngu Lê trò chuyện, trêu đùa Triều Triều và Mộ Mộ.
Nói đi cũng phải nói lại là hai đứa trẻ này thực sự rất xinh đẹp!
Khu nhà tập thể bao nhiêu năm qua đây là lần đầu tiên có cặp song sinh chào đời, hơn nữa lại còn xinh xắn, trắng trẻo mập mạp như hai b-úp bê tuyết vậy!
Trẻ con xinh xắn thì ai mà chẳng thích cơ chứ?
Ngu Lê và Lục Quan Sơn đưa Triều Triều và Mộ Mộ tới sân tập và các địa điểm biểu tượng để chụp ảnh kỷ niệm, mấy chị em đang rảnh rỗi cũng kéo tới theo, mọi người cười cười nói nói cùng nhau chụp ảnh chung.
Trong khu nhà trẻ con cũng không ít, lần biệt ly này sau này chẳng biết bao giờ mới có dịp gặp lại, cho nên hễ có cơ hội là ai nấy đều sẵn lòng chụp ảnh chung.
Ngón tay của Văn Vũ đã giữ lại được, tuy rằng miệng không nói lời cảm ơn nhưng trong lòng vô cùng cảm kích Ngu Lê.
Anh ta dắt vợ mình là Tiết Khuynh Thành cùng tới chụp ảnh chung với gia đình Ngu Lê và Lục Quan Sơn.
Nghĩ đến việc kể từ khi quen biết Ngu Lê cuộc đời mình hoàn toàn được viết lại, chẳng khác nào từ địa ngục lên tới thiên đường, Tiết Khuynh Thành thực sự vô cùng không nỡ xa Ngu Lê.
Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vốn dĩ cảm xúc rất nhạy cảm, Văn Vũ bây giờ cái gì cũng chiều theo ý cô, thậm chí hai hôm trước cô bảo muốn ngửi mùi xăng, anh ta còn đặc biệt đưa cô đi ngửi mùi xăng nữa.
Thấy vợ có chút muốn khóc, Văn Vũ vội vàng an ủi cô:
“Sau này chúng ta cũng đi Bắc Kinh mà, yên tâm đi, vẫn còn gặp lại được."
Tâm trạng Tiết Khuynh Thành lúc này mới khá hơn một chút.
Hai vợ chồng họ bận rộn giúp Ngu Lê, Lục Quan Sơn cùng Triều Triều và Mộ Mộ chụp ảnh chung.
Bản thân hai vợ chồng họ đều là những người có diện mạo xuất chúng, một người cao lớn anh tuấn, một người mảnh mai dịu dàng, lúc này mỗi người bế một đứa con, bốn người họ chẳng khác nào một bức tranh phong cảnh, trông thật là hạnh phúc biết bao!
Phía xa dưới hàng cây râm mát, Hạ Ngọc Oánh đi cùng Ngô Quốc Hoa tới làm các thủ tục xuất ngũ.
Từ xa nhìn nhóm người này đang náo nhiệt chụp ảnh kỷ niệm, cô ta cũng không kìm được mà thấy động lòng.
Ngô Quốc Hoa hồi đó cùng nhập ngũ một năm với Lục Quan Sơn.
Nơi này cũng có tuổi thanh xuân của anh ta.
Nhưng mà... tất cả những ký ức tốt đẹp của anh ta đều đã bị hủy hoại hoàn toàn trong năm nay!
Nếu bây giờ anh ta bước tới thì chỉ có thể trở thành một trò cười, chẳng có ai sẵn lòng chụp ảnh kỷ niệm cùng anh ta cả.
Cho dù có miễn cưỡng chụp ảnh rồi thì sau này e là đều bị người khác chỉ vào anh ta trong ảnh mà làm trò cười, làm chuyện phiếm thôi.
Hạ Ngọc Oánh hào hứng nói:
“Quốc Hoa, chúng ta cũng đi chụp ảnh đi!
Đó chắc chắn là máy ảnh của bộ đội rồi, người khác chụp được thì tại sao chúng ta lại không chụp được?
Bây giờ không chụp thì sau này cũng chẳng còn cơ hội nữa đâu!"
Ngô Quốc Hoa giữ c.h.ặ.t cô ta lại:
“Thôi bỏ đi!
Cô không biết chúng ta tới đây để làm gì sao?
Phải khiêm tốn một chút!"
Nghĩ đến dự định của hai người, Hạ Ngọc Oánh chỉ đành ấm ức nhẫn nhịn cái ham muốn được đi chụp ảnh đó lại.