“Nếu lúc đó chỉ có Tây y ở bên cạnh, vì không có thiết bị, không ai biết kỹ thuật mở sọ, nên ông chắc chắn phải ch-ết!”
Hiệu trưởng không nói gì, nhưng riêng tư gọi Giáo sư Bành qua.
“Tôi rất cảm ơn ông đã cứu tôi, nhưng ông Bành à, thực sự không phải cá nhân tôi không ủng hộ ông phát triển Trung y, mà là xu thế tương lai Tây y sẽ thay thế Trung y, ông biết không?
Đây là do sự phát triển của xã hội quyết định.
Mặc dù ông cứu tôi, nhưng vẫn có rất nhiều người cho rằng đó là mèo mù vớ cá rán.
Tôi nói với ông một câu từ tận đáy lòng, ơn cứu mạng của ông, tôi tuyệt đối có thể giúp ông nửa đời sau vinh hoa phú quý.
Nhưng phát triển Trung y thì tôi thực sự không giúp được ông nhiều.
Ông có thể đề nghị với tôi những yêu cầu khác."
Giáo sư Bành im lặng một lúc.
“Đời này tôi không cần vinh hoa gì cả, tôi chỉ hy vọng những thứ tổ tiên để lại có thể có người biết trân trọng.
Đây là tâm nguyện cả đời của tôi, Hiệu trưởng ông cứ tự quyết định đi."
Cuối cùng, Hiệu trưởng cũng thở dài, biết không thể lay chuyển được Giáo sư Bành, vẫn sai người sắp xếp lại văn phòng, phòng thí nghiệm cho Học viện Trung y, ngoài ra còn cấp một khoản kinh phí nghiên cứu.
Đối với Giáo sư Bành mà nói, đây đã là một bất ngờ vô cùng lớn.
Ông rất mãn nguyện, lập tức mua một loạt dụng cụ mới cần thiết cho Trung y, cũng như d.ư.ợ.c liệu.
Ngu Lê tự bỏ tiền túi, giả làm người hảo tâm bên ngoài trường, cũng quyên góp một khoản kinh phí thí nghiệm cho Học viện Trung y.
Giáo sư Bành có được một sinh viên căn bản vững chắc như Ngu Lê, một sinh viên chăm chỉ, yêu học tập như Lâm Tiểu Tuệ, lại có thêm quỹ thí nghiệm, tâm trạng tốt đến mức cả người trẻ ra vài tuổi!
Vốn dĩ Giáo sư Bành giảng lý thuyết cho hai người họ, ngoài ra còn dẫn họ ra ngoài đến các phòng khám Trung y để mở mang tầm mắt.
Nhưng thực ra Ngu Lê làm bác sĩ Trung y lâu như vậy, biết trọng tâm hiện tại của mình ở đâu.
Một là cô phải đi theo Giáo sư Bành học tập một cách hệ thống tất cả kiến thức Trung y.
Hai là phải cứu vãn sức nặng của Trung y trong lòng mọi người!
Bước ra ngoài trường, người dân đông đúc là thế, nhưng thường sau khi khám một lần, họ liền quên mất Trung y.
Nhưng nếu tuyên truyền trong trường học thì sao?
Sinh viên nhận được lợi ích từ Trung y, người trẻ tuổi bắt đầu yêu Trung y từ tận đáy lòng, thì sức mạnh đó sẽ khác!
Ngu Lê nói ý tưởng của mình cho Giáo sư Bành và Lâm Tiểu Tuệ nghe.
Hai người tuy đồng ý nhưng chưa từng làm chuyện như vậy.
Lâm Tiểu Tuệ là không biết, Giáo sư Bành là trước đây chỉ có một mình, nếu ông ra vỉa hè khám bệnh cho người khác, chỉ bị vây xem cười nhạo thôi!
Bây giờ có sinh viên đi cùng mình, Giáo sư Bành lập tức đồng ý!
Ba người rất nhanh dựng một sạp hàng trong trường.
Chỉ kê đơn, không lấy tiền!
Bên phía Tây y nghe tin ai nấy đều coi đó là trò cười!
Đây không phải là rảnh rỗi quá không có việc gì làm sao?
Có khác gì xem bói vỉa hè đâu?
Nhưng cũng có một bộ phận tò mò, muốn lên chơi thử.
Giáo sư Bành đích thân bắt mạch, hầu như không cần vài phút, lập tức có thể đoán định tình trạng cơ thể!
“Cô thích ăn đồ sống lạnh, đặc biệt là kem, mùa hè nào cũng ngày nào cũng ăn phải không?
Điều này rất không tốt cho cơ thể, dẫn đến hàn khí xâm nhập, nên mới thường xuyên đau bụng.
Phải cai đồ lạnh, đồ băng, tôi kê cho cô đơn thu-ốc về uống."
“Cô không thích mang vớ phải không?
Lòng bàn chân sinh hàn, sẽ phản ứng lên toàn bộ cơ thể, ho quanh năm không khỏi, khó tiêu, không có cảm giác ngon miệng, đã thành bệnh kinh niên rồi.
Giữ ấm thật tốt, uống thu-ốc Trung y một tháng là khỏi."
“Anh uống rượu quá nhiều, muốn không sinh bệnh thì phải cai rượu."...
Những lời của Giáo sư Bành khiến người ta tâm phục khẩu phục!
Nhưng vẫn có một vài người cảm thấy những thứ này không tốt để định nghĩa, có lẽ là tìm người đóng giả (chim mồi)!
Vì vậy phải tăng thêm cường độ, mới có thể khiến người ta tin phục hơn, tạo ra hứng thú mãnh liệt hơn với Trung y!
Giáo sư Bành lớn tuổi rồi, chỉ muốn làm bác sĩ khám bệnh đàng hoàng, không nghĩ ra cách gì.
Nhưng Ngu Lê lại nghĩ ra một cách rất thú vị.
Cô dùng một tấm vải đen che mắt mình, không chỉ có thể dựa vào bắt mạch để biết đối phương là nam hay nữ, còn có thể biết bao nhiêu tuổi!
Sinh viên trong trường đều còn trẻ, đang là độ tuổi thích chơi, nghe tin chuyện này đều đua nhau chạy tới để phá đám!
Hôm nay có một nữ sinh vẻ mặt khinh thường ngồi trước mặt Ngu Lê, đưa tay ra.
Chính là sư tỷ họ Thôi, sinh viên năm ba chuyên ngành lâm sàng Tây y.
Cô quyết định dù Ngu Lê nói gì, mình cũng phủ nhận!
Phải dập tắt nhuệ khí của Ngu Lê, ai bảo Ngu Lê đắc tội với Viện trưởng Lý cơ chứ?
Nhưng không ngờ tới, Ngu Lê sờ sờ mạch của cô, giọng điệu bình tĩnh:
“Cô là một nữ sinh, năm nay 21 tuổi.
Tâm sự nhiều, cơ thể coi như là khỏe mạnh.
Nhưng..."
Sư tỷ họ Thôi lập tức hỏi:
“Nhưng gì?"
Chỉ cần Ngu Lê dám bắt bẻ cô một lỗi nhỏ, cô sẽ ném báo cáo khám sức khỏe vào mặt Ngu Lê, đập nát sạp hàng của Ngu Lê!
Bởi vì cô vừa khám sức khỏe xong, rất khỏe mạnh!
Ai biết được, lời của Ngu Lê khiến những người vây xem đều kinh ngạc!
“Nhưng cô đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, hiện tại chắc là khoảng hơn một tháng một tuần."
Một sư tỷ năm ba chưa có bạn trai, lại mang thai?
Lạ thật!
Đàn em đi theo sư tỷ họ Thôi buột miệng thốt lên:
“Cô đây là ngậm m-áu phun người!
Sư tỷ họ Thôi mỗi ngày đều theo Viện trưởng Lý làm thí nghiệm ở phòng thí nghiệm, căn bản không yêu đương, càng không kết hôn, sao có thể mang thai!
Các người vì tạo chiêu trò mà ăn nói bậy bạ, tôi đập nát sạp hàng của các người!"
Lâm Tiểu Tuệ lập tức trừng mắt:
“Cô dám!
Sạp hàng của chúng tôi vất vả dựng lên, nếu cô dám đập, tôi đập nát đầu cô!"
Thấy hai người sắp cãi nhau, sư tỷ họ Thôi nhìn chằm chằm Ngu Lê, nội tâm phẫn nộ, mắng:
“Giáo sư Bành dạy các cô như vậy sao?
Làm bác sĩ trước hết phải học làm người!"
Ngu Lê cảm thấy buồn cười:
“Mạch của cô chính là mang thai, không tin cô đợi nửa tháng nữa đi bệnh viện xét nghiệm m-áu, hoặc là thế này, thực ra bắt mạch xem m.a.n.g t.h.a.i không phải là chuyện quá khó, cô tìm một bác sĩ Trung y có kinh nghiệm phong phú, thực ra đều xem ra được.
Trước khi làm rõ sự thật, không thể giảng đạo lý đàng hoàng, vừa lên đã nh.ụ.c m.ạ nhân thân, đây chính là chuẩn mực làm người của cô sao?"