“Ba ngày châm cứu, mát-xa, cũng như dùng thu-ốc, viêm mũi của Smith đã thuyên giảm hơn một nửa, mũi thông suốt, đau đầu biến mất, cả người tỉnh táo sáng suốt, đối với Ngu Lê toàn là sự sùng bái!”

Mà một vị người nước ngoài khác tên là William, ông ta đau khớp đầu gối quanh năm, Ngu Lê tặng ông ta một ít cao dán, dán lên chưa đầy nửa tiếng, cơn đau đã thuyên giảm, hiệu quả tốt hơn uống thu-ốc giảm đau nhiều!

Hai người rất hứng thú với Đông y, Ngu Lê liền dẫn họ đi, giới thiệu rất nhiều kiến thức liên quan tới Đông y.

Để họ được mở mang tầm mắt, đủ loại châm cứu, mát-xa, giác hơi, cũng như các loại thảo d.ư.ợ.c Đông y.

Phùng Tuấn Trạch cũng luôn đi theo bên cạnh.

Ông ta không ngờ, nhân tài trong nước hiện tại đã ưu tú tới mức độ này!

William và Smith vốn chỉ định ở lại ba ngày, kết quả ở tận một tuần.

Dưới sự giới thiệu của Ngu Lê, hai người còn đi tham quan một số danh lam thắng cảnh của Kinh Đô, bởi vì có phần giới thiệu của Ngu Lê về văn hóa, hai người cảm thán không thôi, cảm thấy chưa đủ ý!

Trước khi đi còn bắt tay với Ngu Lê, trên mặt đều là sự không nỡ:

“Cô Ngu Lê, mong chờ lần sau chúng ta gặp lại!

Hy vọng đất nước chúng tôi có nhiều người hơn có thể trải nghiệm văn hóa Đông y kỳ diệu của các cô!"

Hai người lúc tới mỗi người một ba lô, lúc đi đều xách đầy ắp đặc sản.

Trong đó có một túi lớn đều là đồ Ngu Lê tặng họ.

Cao dán, chế phẩm thu-ốc Đông y, thu-ốc bổ, cũng như một số sách liên quan tới Đông y vân vân.

Việc này trở thành một mẩu tin khiến bách tính gần đây đều vô cùng hứng thú.

Nhìn thấy bạn bè nước ngoài đều thích Đông y như vậy, mọi người cũng đều sẵn lòng thử nghiệm Đông y hơn.

Phùng Tuấn Trạch tiễn bạn bè nước ngoài đi xong, quay về liền tìm Bạch Nhị Nhị (Bạch Nhị Nhị - Bạch Tuyết).

“Trách không được Lý Khải xảy ra chuyện, Ngu Lê này quả thực có chút bản lĩnh trên người."

Bạch Nhị Nhị ôm tay đứng trước cửa sổ, trong tay kẹp một điếu thu-ốc, lúc quay đầu lại khóe môi mang một nụ cười mỉa mai.

“Nếu không anh tưởng, nhà máy d.ư.ợ.c Thiên Hòa sao có thể phá sản.

Tại sao Linh Linh lại ch-ết?

Cô cô lại xảy ra chuyện.

Là tôi coi thường cô ta rồi."

Phùng Tuấn Trạch nhíu mày:

“Bây giờ phải làm sao?"

Bạch Nhị Nhị ấn đầu thu-ốc lá vào gạt tàn.

Trong mắt đều là sát ý:

“Tôi vừa gọi điện thoại cho Sato, Lý Khải đã sắp phế rồi, nhà máy d.ư.ợ.c sư bộ không chen chân vào được, những bằng chứng Tạ Lệnh Nghi lấy được năm đó không biết rốt cuộc là cái gì.

Căn cứ thí nghiệm liên tiếp bị xóa sổ hai cái, chỉ sợ không giấu nổi.

Những năm này, chúng ta dùng người nước Hoa làm thí nghiệm cơ thể, giành được không ít thành tựu y học, những thí nghiệm này tuyệt đối không được dừng.

Sato nói, cặp cha con nhà họ Phó một người cũng không được để lại!

Nhất định phải sớm ngày đưa bài thu-ốc cổ điển thực sự tới tay Sato, trở thành thứ của nước Anh Đào, bài thu-ốc ở lại nước Hoa nhất định phải sửa đổi một chút.

Anh gửi một khoản tiền cho Lý Khải, để hắn phát huy giá trị cuối cùng, một thời gian nữa quay về Kinh Đô nhất định phải xóa sổ trường Đông y đại học Kinh Đô."

Cô ta ôm tay đi tới đi lui, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Phùng Tuấn Trạch:

“Những vật thí nghiệm kia lúc đầu đều do cô cô tự tay lựa chọn, cô cô đã không còn giá trị lợi dụng, tìm cơ hội giải quyết bà ta đi.

Còn nữa, danh sách này anh cầm lấy, những người bên trên, từng người một tìm cách xử lý.

Nhất định phải khiến nhà của tất cả bọn họ gà bay ch.ó sủa, như vậy đợi đến khi Tây Nam khai chiến, Sato bọn họ mới có thể càng dễ bề xâm nhập."

Phùng Tuấn Trạch nhận lấy danh sách:

“Nhị Nhị, đợi xử lý xong những thứ này chúng ta cùng nhau ra nước ngoài nhé?

Tôi thật sự chán ngấy cái nơi lạc hậu này rồi."

Bạch Nhị Nhị ngồi trên đùi anh, móc lấy cổ anh:

“Tất nhiên rồi, anh quên tên thật của tôi sao?

Suzuki Rui (Linh Mộc Nhị), ông nội tôi từng g-iết hơn mười vạn người nước Hoa, cuối cùng ch-ết dưới họng s-úng của Tư lệnh Phó, con đường phục thù của tôi kết thúc, lập tức sẽ rời khỏi cái nơi quỷ quái này."

Cô ta ghé sát tai Phùng Tuấn Trạch:

“Đặc biệt là cặp song sinh cháu trai cháu gái của Tư lệnh Phó, là vật mẫu thí nghiệm cơ thể tốt nhất, anh nói xem?"

Trong mắt hai người đều là những nụ cười âm u猖狂 (cuồng vọng).

Giống như một đôi ác quỷ!

Kể từ sau khi tiếp đón hai người nước ngoài, Ngu Lê thận trọng nghĩ tới một vấn đề.

Đông y chúng ta phải đối mặt không chỉ là tuyên truyền trong nước.

Còn phải đề phòng sự thèm khát của nước ngoài!

Không tra tài liệu không biết, tra rồi mới biết sẽ khiến người ta kinh hãi tới mức nào!

Từ hơn mười năm trước bắt đầu, nước Anh Đào đã bắt đầu nghiên cứu Đông y.

Họ nghiên cứu xong biết được hiệu quả chữa bệnh của Đông y vô cùng tốt, hơn nữa sẽ không sinh ra tác dụng phụ xấu nào, đã đang nghĩ mọi cách để có được các loại bài thu-ốc kinh điển của Đông y.

Bởi vì rất nhiều bài thu-ốc Đông y trong nước chưa bước ra thế giới, một số quốc gia khác liền trộm bài thu-ốc Đông y, giành trước đăng ký bằng sáng chế.

Tính đến nay, đã có hơn hai trăm bài thu-ốc bị trộm mất, đăng ký tại Cục sáng chế thế giới.

Trong đó không chỉ có nước Anh Đào, còn có nước M, nước Bông, Đức Pháp đều có, thu-ốc nào là Ngưu Hoàng Thanh Tâm Hoàn, chế phẩm lá ngân hạnh vân vân.

Quan trọng nhất là, một số quốc gia cầm bài thu-ốc thảo d.ư.ợ.c nước Hoa, dùng kỹ nghệ hiện đại chế tạo ra thu-ốc có hiệu quả rất tốt sau đó lại dùng giá tiền cao bán thu-ốc cho người nước Hoa!

Đây quả thực chính là trộm đồ của chúng ta, rồi lại tới kiếm tiền của chúng ta!

Ngu Lê xem xong những tài liệu này, trong lòng lâu không thể bình tĩnh, thức đêm cầm b-út viết một bài báo.

《Bảo vệ Đông y》.

Cô đem nguồn gốc của Đông y, sự phát triển những năm gần đây, cũng như những bài thu-ốc bị nước ngoài trộm mất, và những phương pháp điều trị Đông y có thể dùng trong cuộc sống hàng ngày, đều viết ra.

Viết rồi viết, Ngu Lê phát hiện một bài báo căn bản không đủ để viết ra những suy nghĩ của cô trong lòng về Đông y, cho nên không kiềm chế được mà viết hết trang này tới trang khác.

Đem những phương pháp điều trị Đông y trong cuộc sống hàng ngày đối với một số bệnh thường gặp đều viết vào, kêu gọi toàn dân tự học Đông y cơ bản!

Đợi viết xong mới phát hiện, cô lại viết đầy một cuốn sổ tay!

Giáo sư Bành nhìn thấy xong, chấn động tới mức lâu không thể nói nên lời!

Cuối cùng trong mắt ông đầy sự cảm động:

“Ngu Lê, con là người chân thành nhất, kiên trì nhất trong toàn bộ ngành Đông y mà thầy từng gặp, thầy tự thấy không bằng!

Cuốn sách này, chắc chắn sẽ tạo ra ảnh hưởng vô cùng trọng yếu tới Đông y!"

Rất nhanh, dưới sự giúp đỡ của Giáo sư Bành, cuốn sách của Ngu Lê đã được xuất bản.

Ban đầu là tự bỏ tiền xuất bản, bởi vì nhà xuất bản không chắc sẽ có doanh số.

Chương 387 - Bị Bạn Thân Cướp Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Mang Thai Song Sinh "nằm Thắng" - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia