Rảnh Rỗi Không Có Việc Gì, Chơi Đùa Cũng Tốt.
Lục Chước Căng ngước mắt nhìn Bác sĩ Kiều, ý cười mang theo sự trào phúng: “Ta rõ ràng có thể cướp đoạt, vì sao phải theo đuổi? Ta chỉ muốn ngủ với cô ấy mà thôi, ngủ nhiều vài lần rồi cũng chán. Cô cảm thấy ta sẽ nghiêm túc sao?”
“Ta có cách khiến cô ấy phải chủ động đứng trước mặt ta, chủ động cởi đồ, chủ động cầu xin ta ngủ với cô ấy.”
Muốn tùy ý chiếm hữu cô, muốn đem linh hồn thuần trắng của cô vấy bẩn. Đem làn da tuyết trắng của cô véo đến bầm tím, lưu lại dấu vết của chính mình.
Bác sĩ Kiều: “Có lẽ…”
Lục Chước Căng ngắt lời: “Sẽ không.”
“Ta chỉ là có d.ụ.c vọng sinh lý với cô ấy mà thôi.”
Bác sĩ Kiều muốn nói rằng, sự thu hút mang tính sinh lý sẽ càng khiến con người ta không thể buông bỏ, muốn ngừng mà không được. Nhưng nhìn sắc mặt âm trầm của Lục Chước Căng, cô không dám nói ra, cứ để tự hắn chậm rãi thể hội đi. Rốt cuộc, sự hòa hợp về thể xác còn khó tìm hơn cả sự hòa hợp về tính cách.
Buổi tư vấn 50 phút kết thúc, Lục Chước Căng rời đi.
Hắn vừa đi khỏi, cô gái ở quầy lễ tân phòng khám liền chảy nước miếng nhìn theo bóng lưng vai rộng eo thon của hắn: “Người này cũng quá đẹp trai rồi đi?”
“Lại còn là kiểu đẹp trai bùng nổ sức hút giới tính nữa chứ, vóc dáng tuyệt đỉnh…”
Bác sĩ Kiều cười như không cười: “Nhìn qua bệnh án của anh ta, cô chỉ có nước xách dép mà chạy thôi.”
Cô gái lễ tân cười hì hì: “Tôi chỉ thưởng thức, ngắm từ xa thôi. Không ai lại đi tìm đối tượng ở phòng khám chuyên gia của bệnh viện tâm thần cả, cái đó gọi là tìm bạn chung phòng bệnh.”
“Bác sĩ Kiều, chị lại dùng cánh cửa kia để lừa bệnh nhân của chị à?”
Bác sĩ Kiều cười nhún vai: “Cái này gọi là lời nói dối thiện ý, chiêu thức không cần nhiều, hữu dụng là được.”
Cô gái lễ tân cười: “Trơ mắt nhìn chị dùng cùng một chiêu mà hàng phục vô số bệnh nhân khó nhằn, thật tuyệt.”
“Ai có thể ngờ được văn phòng của chị ngoài cánh cửa sau kia, còn có một cánh cửa thoát hiểm tàng hình nữa chứ.”
“Chị khóa cánh cửa sau lại, bệnh nhân sẽ nhanh ch.óng cho rằng chị tin tưởng anh ta, không sợ anh ta, cũng không sợ căn bệnh của anh ta. Trên thực tế, nếu thật sự có nguy hiểm, chị vẫn có thể chạy thoát qua cánh cửa tàng hình. Chị tự thấy mình cũng thật cao tay.”
Bác sĩ Kiều gập ngón tay lại, gõ nhẹ lên đầu cô lễ tân, nghịch ngợm đáng yêu: “Không được tiết lộ bí mật của tôi đâu đấy.”
“Trị liệu tuy quan trọng, nhưng bảo vệ bản thân càng quan trọng hơn, không cần thiết vì đổi lấy sự tín nhiệm mà đ.á.n.h cược cả mạng sống của mình.”
“Không biết bảo vệ bản thân, là hành vi ngu ngốc.”
Cô gái lễ tân cười, đưa tay làm động tác kéo khóa miệng mình lại, giơ ngón cái tán thưởng.
Bác sĩ Kiều trở lại phòng khám, cởi áo blouse trắng ra, xõa mái tóc dài uốn lọn màu hạt dẻ, nháy mắt trở nên gợi cảm quyến rũ. Cô gọi điện thoại, giọng nói vững vàng: “Anh ta bắt đầu tin tưởng tôi rồi. Yêu cầu của ngài, cho tôi thêm chút thời gian, tôi sẽ làm được. Yên tâm.”
Lục Chước Căng bước ra từ bệnh viện, ánh chiều tà ôn nhu, ánh sáng màu cam vàng chiếu lên bậc thềm. Hắn từng bước đi xuống, đạp lên nơi có ánh sáng.
Hắn nhìn cái bóng của chính mình, tín nhiệm… một từ thật xa xỉ.
Trong đầu xẹt qua câu hỏi của Bác sĩ Kiều: Anh sợ hãi bị tổn thương đến vậy sao?
Thần sắc Lục Chước Căng trầm xuống.
Điện thoại của hắn vang lên, là Lục Cao Sơn tìm hắn.
Ông nội của Lục Chước Căng là Lục Minh Thâm, trên danh nghĩa có hai người con trai, con cả Lục Dương, con út Lục Huy. Con trai của Lục Dương tên là Lục Cao Sơn, chính là cha của Lục Duệ Khiêm. Lục Huy là cha của Lục Chước Căng, cùng mẹ hắn là Vân Cẩm đã qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi. Khi đó hắn 14 tuổi, sau đó sinh ra ảo giác dẫn đến chứng táo cuồng cùng các hành vi bạo lực, bị đưa ra nước ngoài.
Lục Chước Căng đứng dưới bậc thềm, ánh chiều tà hắt ra vầng sáng hồng nhạt nhu hòa, hắn bấm nghe.
Lục Cao Sơn: “Chước Căng, tối nay nhà chúng ta có gia yến, cháu đến ăn cơm cùng nhé?”
Lục Chước Căng lười nhác: “Không đi.”
Lười phải diễn trò tình thân. Mười mấy năm không gặp, làm gì có tình thân nào.
Huống hồ các thế lực bên trong Lục gia sớm đã sóng ngầm cuộn trào, đấu đá gay gắt lẫn nhau, đều muốn tranh thủ lôi kéo hắn. Vì muốn sớm nắm được thông tin cốt lõi về cuộc cải cách tập đoàn, và hơn hết là để cướp đoạt tài nguyên, chia được phần canh lớn nhất.
Lục Cao Sơn: “Hôm nay nhà chúng ta có chuyện vui. Duệ Khiêm dẫn bạn gái về ra mắt, cháu cũng qua giúp chúng ta xem mắt một chút, nhân lúc mọi chuyện chưa định đoạt, giúp chúng ta đ.á.n.h giá xem sao.”
Trong lòng Lục Chước Căng khẽ động, ồ? Trước mắt hắn hiện lên đôi mắt khóc thút thít của thỏ con trắng muốt, chớp chớp, có thể chạm đến tận đáy lòng người khác, tiếng khóc khiến người ta bốc hỏa.
Hắn nheo mắt lại: “Được thôi.”
Dù sao rảnh rỗi không có việc gì, chơi đùa một chút cũng tốt.
Vài ngày không ức h.i.ế.p cô, thật sự có chút nhớ… muốn hôn…
Nhà hàng Thạch Mỹ · Quan Lan Tư Yến thuộc Tập đoàn Lục thị.
Cả khu vườn xanh ngắt, tựa vào lan can có thể nhìn thấy mặt nước gợn sóng mênh m.ô.n.g, ám chỉ những vị khách đến dự tiệc đều là những nhân vật hô mưa gọi gió.
Ngay cả rêu xanh điểm xuyết ven tường cũng là loại thanh rêu được bứng về từ vùng núi sâu Vân Nam.
Mỗi bước chân là một cảnh sắc khác nhau, đình đài lầu các cổ kính điển nhã.
"Quan Lan Tạ Thính" được xây dựng sát mép nước, bên cạnh bàn ăn là dòng suối nhỏ róc rách và rặng trúc xanh.
Lục Duệ Khiêm nho nhã mỉm cười với Hạ Vãn Chỉ: “Không cần lo lắng, chỉ là tham gia một bữa gia yến đơn giản thôi, cũng coi như chính thức ra mắt cha mẹ anh.”
Hạ Vãn Chỉ gật đầu. Một hai tháng nữa cô sẽ phải đi thực tập, dạo này cô đang rải sơ yếu lý lịch để tìm một đơn vị thực tập tốt.
Còn phải… kiếm tiền, để mua một món quà có giá trị tương đương đáp lễ sợi dây chuyền kim cương mà Lục Duệ Khiêm đã tặng. Nhưng món quà này quá đắt tiền, cô đang rầu rĩ không biết xoay xở tiền ở đâu.