Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt không thể tin nổi, chỉ thấy mọi chuyện nực cười và hoang đường đến cực điểm.
"Lục Yến Chi, anh có còn lương tâm không?"
"Anh luôn mồm bảo chưa từng vượt quá giới hạn, thế đứa con đó từ đâu chui ra?!"
Lục Yến Chi chẳng có lấy một nét ngượng ngùng khi bị vạch trần, anh ta chỉ khẽ thở dài một tiếng dường như không thể nhận ra:
"Lần đó cô ấy đi tiếp khách cùng anh, bị người ta chuốc rượu có bỏ t.h.u.ố.c. Chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn mới có đứa trẻ này thôi."
"Cô ấy là một đứa con gái mới lớn chưa biết gì, anh bắt buộc phải có trách nhiệm với cô ấy."
"Năm xưa cũng chính em bảo anh phải chăm sóc cô ấy nhiều hơn mà, em thấu hiểu cho anh một chút không được sao?"
Tôi nhếch mép cười một tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai: "Tôi bảo anh chăm sóc cô ta, chứ không bảo anh chăm sóc cô ta lên tận trên giường!"
Chân mày Lục Yến Chi càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: "Vãn Ý, từ bao giờ mà em trở nên ngang ngược, nói lý không thông như thế hả?"
Nhìn gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ của người đàn ông trước mắt, trái tim tôi từng chút từng chút một nguội lạnh hoàn toàn.
Trước đây, Lục Yến Chi chưa bao giờ nỡ nặng lời với tôi dù chỉ một câu.
Vậy mà giờ đây, tôi vì anh ta mà phải nằm viện, thậm chí còn mất đi đứa con của chính mình.
Ấy thế mà anh ta lại có thể coi như chuyện hiển nhiên, bắt tôi phải chấp nhận đứa con của anh ta và người đàn bà khác.
Cả thể xác lẫn tâm hồn đều đã mệt mỏi rã rời, tôi chẳng muốn đôi co với anh ta thêm lời nào nữa.
"Anh ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh một mình."
Nhưng Lục Yến Chi không đi, anh ta đứng dậy, rút một xấp tài liệu đưa đến trước mặt tôi.
"May mà Niệm Vi và đứa trẻ đều bình an vô sự, nhưng dù sao chuyện này cũng là em có lỗi với cô ấy."
"Em ký vào bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần này đi, coi như là bồi thường cho cô ấy."
Hóa ra, khi nỗi đau đạt đến tận cùng thì con người ta lại chẳng còn cảm giác gì nữa.
Khắp người tôi run rẩy bần bật, tôi vơ lấy xấp tài liệu hất thẳng xuống đất.
"Lục Yến Chi! Cô ta hại c.h.ế.t con của chúng ta, vậy mà giờ anh lại bắt tôi dùng tài sản thừa kế của bố mẹ tôi để bồi thường cho cô ta sao?"
"Dựa vào cái gì chứ?! Tôi tuyệt đối không bao giờ ký!"
Lục Yến Chi thâm trầm nhìn tôi một lượt, rồi cúi người nhặt xấp giấy tờ lên.
"Công ty có được ngày hôm nay đều là nhờ một tay tôi gây dựng. Nếu em không ký, tôi sẽ bán nó đi. Em thừa hiểu mà, tôi có toàn quyền làm việc đó."
"Đến lúc ấy, dù em có giữ cổ phần trong tay thì công ty này cũng không còn mang họ Thẩm nữa đâu."
Sự tin tưởng vô điều kiện mà tôi dành cho anh ta năm xưa, giờ đây đã hóa thành lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m ngược lại chính mình.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, chút ấm áp cuối cùng nơi đáy tim cũng tan thành mây khói.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi bỗng rung lên một hồi.
Là tin nhắn từ luật sư Lưu gửi đến:
[Cô Thẩm, mọi việc đã giải quyết xong xuôi, toàn bộ số tiền đã được chuyển vào tài khoản của cô rồi.]
Tôi giật lấy xấp tài liệu, dứt khoát ký tên mình vào đó.
Sắc mặt Lục Yến Chi dịu đi đôi chút, anh ta lại bày ra vẻ mặt ân cần như mọi khi để an ủi tôi:
"Em yên tâm, anh biết công ty là tâm huyết cả đời của bố mẹ em, anh sẽ không bán đi đâu."
"Em vừa mới sảy thai, người còn yếu, mấy ngày này cứ lo nghỉ ngơi cho tốt trước đi."
Vừa dứt lời, chuông điện thoại của anh ta vang lên.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu, ngọt sớt của Tống Niệm Vi:
"Yến Chi, bao giờ anh mới về với em? Em ở một mình sợ lắm."
Lục Yến Chi cầm xấp tài liệu quay người bước đi, không quên cất giọng dịu dàng dỗ dành cô ta qua điện thoại:
"Ngoan nào, đừng sợ, anh về ngay với em đây."
…
Cho đến tận ngày xuất viện, anh ta không hề quay lại nhìn tôi lấy một lần.
Tôi gom hết giấy tờ tùy thân, trực tiếp bắt xe ra thẳng sân bay.
Mãi đến ba ngày sau, Lục Yến Chi mới sực nhớ đến sự tồn tại của tôi trên đời.
Anh ta vốn dĩ luôn ở bên cạnh chăm sóc Tống Niệm Vi.
Nghĩ đến chuyện tôi vừa mới xuất viện đã lập tức phải ra nước ngoài làm việc, trong lòng anh ta không tránh khỏi có vài phần áy náy.
Anh ta định bụng nhắn một tin nhắn để dỗ dành tôi, nhưng chưa kịp gửi thì tiếng chuông điện thoại của trợ lý đã cắt ngang.
"Lục tổng, anh mau về công ty đi ạ! Công ty bị phu nhân bán mất rồi!"
Hai bên thái dương của Lục Yến Chi giật nảy lên bần bật.
Sắc mặt anh ta trong nháy mắt cắt không còn một giọt m.á.u.