"Xem ra chị ta cũng còn chút liêm sỉ, không mặt dày ở lại đây để làm tiểu tam..."
Thế nhưng lời cô ta còn chưa kịp dứt thì đã bị Lục Yến Chi dùng lực bóp mạnh lấy cằm.
"Cô vừa nói cái gì cơ?"
"Cô ấy bỏ đi có phải là do cô không? Rốt cuộc cô đã nói những gì với cô ấy?!"
Tống Niệm Vi bị anh ta bóp đến đau điếng, lúc này mới ý thức được mình vừa lỡ miệng nói hớ.
Ánh mắt cô ta bắt đầu đảo liên tục, ấp úng tìm lời lấp l.i.ế.m: "Em... em chỉ đùa với chị ấy vài câu thôi chứ có nói gì đâu, đến cả anh mà bây giờ cũng không tin tưởng em nữa sao..."
Nói xong, khóe mắt cô ta lập tức đỏ hoe, nước mắt chực trào như thể vừa phải chịu đựng một nỗi oan ức tày trời.
Nhưng một màn kịch vụng chèo khéo trống như thế, làm sao Lục Yến Chi có thể tin cho nổi?
Anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà diễn kịch cùng cô ta, năm ngón tay càng ra sức siết c.h.ặ.t hơn: "Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng."
"Khôn hồn thì khai ra cho rõ ràng, rốt cuộc sau lưng tôi cô đã giở những trò gì?"
Trước đây, Lục Yến Chi luôn là người đàn ông dịu dàng, chu đáo, chưa từng nặng lời với cô ta một câu, chứ đừng nói đến chuyện động tay động chân.
Giờ đây nhìn gương mặt hầm hầm đáng sợ của anh ta, Tống Niệm Vi bị dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Trong lòng hoảng loạn, cô ta chỉ còn biết đổ tuột hết ra ngoài.
"Em chỉ nói với chị ấy là bọn mình đã đăng ký kết hôn rồi! Đợi em sinh đứa bé này ra thì tất cả mọi thứ của chị ấy sẽ thuộc về em, còn chị ấy chỉ là kẻ không danh chính ngôn thuận, là một con tiểu tam ích kỷ thôi!"
"Em cũng chỉ nói sự thật thôi mà, em thì có gì sai chứ?!"
"Chát!"
Một tiếng tát giòn giã, ch.ói tai vang lên ngay khi cô ta vừa dứt lời.
Tống Niệm Vi ôm lấy một bên má sưng đỏ, bàng hoàng trố mắt nhìn anh ta, gương mặt tràn ngập vẻ không thể tin nổi: "Anh... anh dám vì chị ta mà đ.á.n.h em sao?"
Lục Yến Chi cố nén ngọn lửa giận đang chực phun trào nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, giọng nói lạnh lùng như băng sa:
"Tôi đã cảnh cáo cô là tuyệt đối không được để cô ấy biết chuyện này rồi cơ mà! Việc tôi đăng ký kết hôn với cô chẳng qua cũng chỉ vì đứa trẻ trong bụng thôi, đợi cô sinh nó ra xong là chúng ta lập tức ly hôn ngay."
"Cô ấy luôn coi cô như người nhà, chưa từng đối xử tệ bạc với cô một lần nào, sao cô có thể mở miệng nói ra những lời khốn nạn như thế với cô ấy?!"
Nghe anh ta quát mắng, trên mặt Tống Niệm Vi không hề có lấy một chút ăn năn hối lỗi.
Cô ta liền vén giọng lên gào thét phản bác:
"Thì đã sao nào?! Em thừa nhận đúng là Thẩm Vãn Ý đã giúp đỡ em rất nhiều, nhưng em đuổi chị ta đi chẳng phải cũng là vì hạnh phúc của hai chúng ta hay sao?"
"Rõ ràng trong lòng anh có em mà! Nếu như không có Thẩm Vãn Ý ngáng đường, người anh kết hôn chắc chắn sẽ là em. Em chỉ đang thay anh đưa ra lựa chọn mà thôi!"
Lục Yến Chi nhìn người đàn bà trước mặt, trong mắt chỉ còn lại sự xa lạ tột cùng.
Trước đây anh ta chỉ nghĩ Tống Niệm Vi là một cô gái đơn thuần, ngây thơ, thật không ngờ bản chất cô ta lại là kẻ trơ trẽn và tráo trở đến mức này.
Rõ ràng là bản thân làm sai rành rành ra đó, vậy mà vẫn có thể mặt dày mày dạn lý sự một cách vô tội như vậy được.
"Tống Niệm Vi, năm xưa đáng lẽ ra tôi không bao giờ nên đồng ý cho cô ở lại công ty. Cô đúng là một con sói mắt trắng ăn cháo đá bát!"
"Cút ngay ra ngoài! Tôi không muốn nhìn thấy bản mặt của cô thêm một giây nào nữa!"
Tống Niệm Vi cuống quýt lao đến chộp lấy tay anh ta, đặt mạnh lên vùng bụng dưới của mình: "Anh muốn đuổi em đi sao? Trong bụng em lúc này đang mang giọt m.á.u của anh đấy!"
"Dù sao thì Thẩm Vãn Ý cũng không còn ở đây nữa rồi, sau này gia đình ba người chúng ta sống hạnh phúc bên nhau không tốt sao anh?"
Lục Yến Chi chẳng thèm nói nửa lời, thẳng tay túm lấy tay cô ta lôi xồng xộc ra ngoài.
"Vợ của tôi từ đầu đến cuối chỉ có một mình Vãn Ý thôi, cô vĩnh viễn không bao giờ thay thế được cô ấy!"
"Đến cô ấy cũng bỏ tôi đi rồi, tôi còn giữ đứa con này lại thì có tác dụng gì nữa?!"
Tống Niệm Vi không ngờ anh ta lại có thể tuyệt tình đến mức ấy.
Cô ta dùng hết sức bình sinh gạt tay anh ta ra, nhưng vì quá đà nên mất đà ngã ngửa ra sau, cả người lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống.
Dưới thân cô ta lập tức loang lổ một vũng m.á.u lớn.
Sắc mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy, thều thào không ra hơi: "Bụng em đau quá... Yến Chi, mau cứu con của chúng ta..."
Lục Yến Chi gọi người đưa cô ta đến bệnh viện.
Có điều, đứa trẻ trong bụng Tống Niệm Vi cuối cùng vẫn không giữ được, bản thân cô ta cũng vì thế mà tổn thương t.ử cung nặng nề, vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ.
Lục Yến Chi không hề vào viện thăm cô ta lấy một lần, chỉ sai người gửi cho cô ta một tấm thẻ ngân hàng coi như tiền bồi thường.