Xong rồi!

Xong thật rồi!

Liễu Văn Oanh vậy mà lại đ.á.n.h Tam gia của phủ Quốc Công!

Kinh hãi đến mức run lên một cái, cây củi đốt trong tay nàng bộp một cái rơi xuống đất.

Nỗi sợ hãi ngập đầu ập tới, trong đầu nàng lúc này chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

Đó là chạy!

Nàng xoay người định bỏ trốn, nhưng động tác của Bùi Diệu Quân còn nhanh hơn.

Dù men say vẫn còn lờ mờ, thân thủ hắn vẫn vô cùng nhanh nhẹn. Chỉ một cái chộp tay đã giữ c.h.ặ.t lấy nàng, sức lực lớn đến kinh người.

— Đánh bản thiếu gia rồi còn muốn chạy? Ai cho ngươi lá gan ấy?

Liễu Văn Oanh giãy giụa, cố thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Trong lúc giằng co, thân thể hai người khó tránh khỏi va chạm vào nhau.

Nàng vốn đã chuẩn bị đi ngủ, y phục mặc khá rộng rãi để dễ nghỉ ngơi.

Lúc này vùng vẫy dữ dội, cổ áo càng trở nên xộc xệch.

Bùi Diệu Quân vốn đã uống rượu, khí huyết sôi trào, thần trí không còn quá tỉnh táo.

Người đẹp mềm mại trong lòng, hương thơm nhàn nhạt trên người nàng, tất cả như một thứ t.h.u.ố.c mạnh nhất, đ.á.n.h sập chút lý trí còn sót lại của hắn.

Hô hấp hắn dần trở nên nặng nề.

Ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm và nguy hiểm.

Liễu Văn Oanh dường như nhận ra điều gì đó, vội dùng bàn tay còn lại giữ c.h.ặ.t vạt áo trước n.g.ự.c.

— Tam gia, xin người buông nô tỳ ra!

Sự phản kháng của nàng trước mặt một Bùi Diệu Quân đang say rượu quả thực yếu ớt vô cùng.

Cổ tay nàng quá mảnh.

Chẳng hạn như lúc này, chỉ một bàn tay của hắn đã có thể giữ c.h.ặ.t cả hai cổ tay nàng.

Bàn tay còn lại nâng cằm nàng lên, ép nàng ngẩng đầu đối diện với đôi mắt mờ đục men say và d.ụ.c niệm.

— Trốn cái gì?

Hắn khẽ cười.

Hơi thở nóng bỏng phả lên mặt nàng.

— Bản thiếu gia tìm ngươi mấy lần, lần nào cũng để ngươi chạy mất... Lần này xem ngươi còn chạy đi đâu được nữa.

Lời còn chưa dứt.

Trong ánh mắt kinh hãi tột độ của Liễu Văn Oanh, hắn bỗng cúi đầu xuống.

Môi hắn chạm lên môi nàng.

— Ưm...

Tựa như người đang khát lâu ngày cuối cùng cũng tìm được nguồn nước ngọt.

Mang theo sự thô bạo của men rượu cùng nét vụng về, nôn nóng đặc trưng của tuổi thiếu niên.

Không biết đã qua bao lâu.

Hắn buông đôi môi nàng ra, nhưng lại không có ý định buông tha nàng.

— Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi...

Hơi rượu nồng nặc khiến khóe mắt Liễu Văn Oanh đỏ lên.

Nàng nghe rõ câu nói mơ hồ ấy của Bùi Diệu Quân, lòng lập tức lạnh như băng.

Quả nhiên hắn vẫn ghi nhớ chuyện cũ.

Hôm nay mượn men say để trả thù nàng.

Nếu đợi hắn hoàn toàn tỉnh rượu rồi nhớ lại chuyện đêm nay...

Bất kể là việc nàng đ.á.n.h hắn, hay những hành động vượt quá khuôn phép trước đó...

Mỗi chuyện đều đủ khiến nàng không có kết cục tốt đẹp.

Một luồng quyết tâm liều mạng bỗng bùng lên từ đáy lòng.

Ngay lúc Bùi Diệu Quân định cúi xuống lần nữa.

Liễu Văn Oanh nhặt cây củi đốt dưới chân lên.

Nhân lúc hắn đang mê man vì men rượu, phòng bị yếu nhất.

Nàng không chút do dự vung mạnh xuống sau gáy hắn.

— Ư...

Bùi Diệu Quân khẽ rên một tiếng.

Động tác lập tức cứng đờ.

Hắn nhìn nàng một cái.

Sau đó đồng t.ử dần tan rã, thân thể cao lớn mềm nhũn rồi đổ xuống.

Thế giới lập tức yên tĩnh.

Liễu Văn Oanh cầm cây gậy trong tay, thở hổn hển từng hơi lớn.

Đã đ.á.n.h một gậy là đ.á.n.h.

Đánh hai gậy cũng là đ.á.n.h.

Không đ.á.n.h thì uổng.

Ai bảo hắn dám mạo phạm nàng trước?

Sau khi bình tĩnh lại.

Nhìn Bùi Diệu Quân nằm bất động dưới đất, Liễu Văn Oanh bắt đầu thấy sợ.

Nàng run rẩy đưa tay kiểm tra mạch nơi cổ hắn.

May mà vẫn còn đập.

Chưa c.h.ế.t.

Nhưng cũng không thể để hắn nằm trước cửa phòng mình như vậy được.

Ném cây gậy sang một bên.

Liễu Văn Oanh cố hết sức kéo lê Bùi Diệu Quân đang bất tỉnh.

Thân hình hắn cao lớn nặng nề.

Nàng gần như vừa kéo vừa lôi, mất rất nhiều sức mới đưa được hắn tới con đường nhỏ cách nơi ở một đoạn.

Nàng đặt hắn nằm nghiêng sang một bên.

Sau đó lại vội vàng nhặt vài hòn đá lớn nhỏ vừa phải, ném lung tung quanh người và bên cạnh đầu hắn.

Tạo thành hiện trường giả rằng hắn say rượu trở về, vô ý ngã vào đá rồi bất tỉnh.

Làm xong tất cả, nàng đã mồ hôi đầm đìa, toàn thân rã rời.

Nàng không dám ở lại quá lâu.

Nhưng cũng không thể cứ thế bỏ đi.

Cuối cùng đành trốn trong bóng tối quan sát.

Tim đập dữ dội không ngừng.

Dù đã đ.á.n.h ngất người.

Nhưng nàng cũng chẳng biết mình ra tay nặng nhẹ thế nào.

Nếu Tam gia thật sự xảy ra chuyện, đụng phải chỗ hiểm...

E rằng cái mạng này của nàng cũng khó giữ.

Thời gian từng chút một trôi qua trong sự chờ đợi đầy lo lắng.

Cuối cùng từ xa vang lên tiếng bước chân vội vã.

Là những người hầu thân cận bên cạnh Bùi Diệu Quân.

Bọn họ từ cửa hông trở về viện, đợi mãi không thấy Tam gia nên mới đi tìm.

Chẳng bao lâu sau, có người phát hiện Bùi Diệu Quân nằm giữa đường.

Một trận náo loạn diễn ra.

Đám người hầu cẩn thận khiêng hắn rời đi.

Lúc ấy Liễu Văn Oanh mới quay trở về phòng.

Đêm đó nhất định là một đêm mất ngủ.

Mãi đến khi trời hửng sáng, nàng mới miễn cưỡng đứng dậy.

Chuyện đã đến nước này.

Hối hận hay sợ hãi cũng vô ích.

Nàng chỉ có thể cầu mong sau khi tỉnh lại, Bùi Diệu Quân sẽ nghĩ mình say rượu ngã bất tỉnh, hoàn toàn không nhớ những chuyện xảy ra trước lúc ngất đi.

---

Viện Chiêu Lâm

Ánh bình minh vừa lên.

Người đ.á.n.h thức Bùi Diệu Quân không phải ánh nắng ch.ói mắt.

Mà là cơn đau nhói thấu tim ở sau gáy.

Đưa tay sờ thử.

Một cục u to bằng quả trứng gà.

Vừa chạm nhẹ vào, đau đến mức hắn hít ngược một hơi khí lạnh.

Đầu óc đang mơ màng lập tức tỉnh táo hơn phân nửa.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Hôm qua rõ ràng hắn còn đang uống rượu cùng đám bạn xấu.

Sau đó...

Sau đó hắn về bằng cách nào?

Ký ức khá mơ hồ.

Chỉ nhớ mình trèo tường.

Rồi dường như nhìn thấy một bóng người...

Tiếp đó là một trận đau đớn dữ dội...

Bị người ta đ.á.n.h sao?

Bùi Diệu Quân lập tức nổi giận.

Nhịn đau quát lớn:

— Người đâu!

Tên hầu cận canh ngoài cửa lập tức đẩy cửa bước vào.

— Tam gia, người tỉnh rồi ạ? Có còn chỗ nào khó chịu không?

Từ lúc trời vừa hửng sáng, đám hạ nhân đã gọi phủ y tới xem qua.

Chỉ là vết thương ngoài da cộng thêm say rượu.

Nghỉ ngơi hai ngày là ổn.

Bùi Diệu Quân chỉ vào phía sau đầu, sát khí bừng bừng.

— Sau đầu gia thế này là sao? Đêm qua có phải bị người ám toán không?

Tên hầu vội xua tay.

— Tam gia nói đùa rồi! Tối qua người uống quá nhiều, lúc trở về... khụ... lại đi đường cũ, trèo qua bức tường phía đông nam vào phủ.

— Có lẽ trời tối không nhìn rõ đường, bị đá dưới đất làm vấp chân, ngã mạnh một cái nên mới bất tỉnh.

— Chỗ đó tối om, bọn nô tài tìm rất lâu mới tìm thấy người.

Bùi Diệu Quân nhíu mày.

Đêm qua hắn uống vô cùng cao hứng.

Lúc trở về phủ đã quá nửa đêm.

Dù đi cửa chính hay cửa hông cũng sẽ bị người gác cổng mật báo với mẫu thân.

Sợ bị mắng nên hắn theo thói quen vòng tới chân tường phía đông nam.

Đoạn tường ấy nối với con hẻm bên ngoài.

Đó là con đường bí mật hắn thường dùng để lén trở về phủ.

Nơi trèo vào cũng khá hẻo lánh, không có ai ở.

Bao năm nay hắn đã trèo quen, chưa từng xảy ra sơ suất.

Chẳng lẽ lần này thật sự là uống quá nhiều, chân mềm tay yếu, cuối cùng lại lật thuyền trong mương?

Hắn cố nhớ lại những chi tiết của đêm qua.

Nhưng chỉ còn lại những mảnh ký ức rời rạc mơ hồ.

Ánh trăng.

Một bóng người mảnh mai.

Cùng mùi hương nhàn nhạt như sữa.

Muốn nhớ thêm nữa.

Trong đầu chỉ còn khoảng trống và những cơn đau âm ỉ.

— Mang cho gia một bát canh giải rượu. Đau đầu c.h.ế.t đi được.

Sau khi uống canh giải rượu và dùng bữa trưa.

Bùi Diệu Quân nằm dài trên ghế.

Cảm giác bực bội trong lòng mãi không tan.

Hắn luôn cảm thấy chuyện tối qua tuyệt đối không đơn giản chỉ là bị ngã.

Không cam tâm, hắn lại hỏi thêm một lần:

— Tối qua các ngươi thật sự không nhìn thấy nữ nhân nào ở gần đó sao?

Tên hầu lập tức đáp:

— Tam gia, thật sự không có!

— Khi bọn nô tài tìm thấy người, người đang nằm một mình trên con đường nhỏ ấy. Xung quanh yên ắng vô cùng, đến bóng ma cũng chẳng có lấy một cái.