Đang lúc yêu đương mặn nồng thế này, sao đang nói chuyện tự nhiên lại giở giọng buồn ngủ được chứ?
Chẳng lẽ tấm ảnh tôi gửi lúc nãy anh thấy xấu à?
Chắc không đâu nhỉ.
Vóc dáng của bổn tiểu thư đây chuẩn đét miên man ai mà chẳng công nhận.
Càng nghĩ lòng càng hoảng loạn, tôi vội vàng mò lên mạng tìm kiếm, đọc xong mấy dòng bình luận của cư dân mạng mà tim tôi chìm nghỉm xuống tận đáy vực.
Trên mạng bảo đàn ông đột nhiên dở chứng như thế chắc chắn là có gian dối đằng sau rồi.
Đúng lúc tôi không chịu nổi nữa, định nhấc máy gọi lại hỏi cho ra lẽ...
Thì bên ngoài cửa phòng vang lên tiếng động.
Giọng nói yếu ớt của Tần Mục cất lên:
"Khương Đàn, cô ngủ chưa?"
…
Bệnh viện giữa đêm khuya vắng lặng đến lạ kỳ.
Tôi đứng một bên, nhìn Tần Mục người ngợm thâm tím từng mảng, không kiềm được mà mỉa mai:
"Chẳng phải bảo không đau sao? Chẳng phải bảo nằm dưới đất cho mát à?"
Lúc mở cửa phòng ra thấy Tần Mục.
Tôi sợ tới mức hồn xiêu phách lạc.
Anh ta nằm xoài dưới đất giật giật liên hồi, mắt trợn ngược, nhìn cứ như giây sau là lâm chung tới nơi.
Tần Mục mệt mỏi nhấc mí mắt lên, ngó qua bình nước biển đang truyền, cất giọng thoi thóp:
"Khương Đàn, cảm ơn cô nhé."
Mấy lời mỉa mai còn lại nghẹn ở cổ họng.
Tự nhiên lịch sự đột xuất làm tôi thấy ngượng ngượng thế nào ấy.
"Thật ra lúc mới ngã từ cầu thang xuống cũng không đau lắm, là do về sau tôi nằm trên giường càng nằm càng thấy đau dữ dội.”
“Ban đầu cứ tưởng ngủ một giấc là không sao rồi, ai ngờ đang ngủ dở chừng thì như nhìn thấy cụ tổ về đón."
"..."
Đúng là đến lúc sắp chầu trời mới biết sợ.
Tôi nhịn cười.
Cũng may là phát hiện kịp thời.
Chứ giật thêm hai cái nữa là nhà họ Tần chuẩn bị làm đám tang luôn rồi.
Đợi đến khi truyền xong bình nước cuối cùng.
Tần Mục trông càng thêm vẻ ngượng ngùng bối rối.
Tôi mở cửa xe, ra tay dứt khoát dìu thẳng anh ta vào ghế phụ.
"Thập thò làm cái gì, chuyện nào ra chuyện nấy. Dù từ nhỏ đến lớn tôi nhìn anh đã thấy ngứa mắt, nhưng cũng chẳng vì mấy câu trong lễ đính hôn mà cố tình thấy c.h.ế.t không cứu đâu."
Tần Mục ngồi thẳng dậy: "Tôi không cố ý nói thế đâu, tại tôi có bạn gái rồi nên mới sợ cô hiểu lầm thôi."
Tôi gật đầu lấy lệ.
Bạn gái.
Tôi lại nghĩ đến anh người yêu nhà mình.
Bực cả mình.
Hôm nay anh ấy cứ sai sai thế nào ấy.
Nhìn sang cái thằng cha đang ngồi bên cạnh, dù gì cũng là đàn ông với nhau, không biết anh ta có đoán được suy nghĩ của phe mình không nhỉ?
Tôi siết c.h.ặ.t vô lăng: "Này, tôi hỏi anh cái này, anh làm đàn ông phân tích hộ tôi cái xem nào."
Tôi đem toàn bộ những biểu hiện bất thường tối nay của người yêu ra kể không sót một chi tiết.
Tần Mục càng nghe, mắt lại càng sáng rực lên.
"Cô cũng yêu qua mạng à?"
Cái gì mà "cũng"?
Tôi giật phắt đầu sang: "Bạn gái anh cũng là quen qua mạng đấy à?"
Tần Mục gật đầu: "Ừ, thật ra tôi tính sau khi chị tôi đính hôn xong là sẽ đi gặp mặt cô ấy."
"Ai ngờ chị tôi chạy mất, tôi dùng cái thân phận này đi gặp mặt cũng không tiện."
"Vừa hay dạo này bạn gái tôi cũng có chút chuyện, nên tụi tôi quyết định dời lịch gặp lại."
Trùng hợp dữ vậy?
"Tôi cũng định để một thời gian nữa mới gặp mặt, kết quả tối nay bạn trai tôi lại biểu hiện cực kỳ bất thường."
"Nếu một người đàn ông vốn dĩ luôn gọi video với anh đến tận đêm muộn, đùng một cái hôm nay lại bảo buồn ngủ sớm, thì là có chuyện gì chứ?"
Trong ánh mắt Tần Mục phủ lên một tầng thương hại:
"Đừng trách anh em đây nói thẳng nhé, đàn ông đột nhiên thay đổi tính nết thì một là không hài lòng với ngoại hình của cô, hai là... bên ngoài có mối khác rồi."
"Nói chung tôi khuyên nên chia tay, mấy chuyện kiểu này đa phần chẳng có ngoại lệ đâu."
"Đến lúc điều tra ra, người chịu tổn thương vẫn là cô thôi."
Ngoại hình?
Chẳng lẽ là vì tấm ảnh tôi gửi lúc tối?
Nhưng trước đây tôi cũng từng gửi ảnh toàn thân khác cho anh rồi mà.
Anh đâu có phản ứng bất thường như thế đâu.
Chẳng lẽ anh thay lòng đổi dạ thật rồi sao?
Lòng rối như tơ vò.
Tôi không nói thêm lời nào nữa.
Tần Mục tự thấy mất vui, chìa tay quờ quạng lấy chiếc điện thoại nằm ở hộc đồ.
"Tôi chơi game một tí, không ảnh hưởng cô lái xe chứ?"
Tôi gật đầu lia lịa cho xong chuyện.
Coang một tiếng trầm đục vang lên.
Điện thoại rơi bịch xuống sàn xe ngay cạnh chân tôi.
Tôi nghe tiếng thì ngoái mắt nhìn xuống.
Màn hình điện thoại đang sáng trưng hiển thị một tấm ảnh cơ bụng vô cùng táo bạo, gợi cảm.
Mí mắt tôi giật thót một cái: "Anh cầm điện thoại của tôi làm cái gì đấy?"
Tần Mục nhìn chằm chằm vào điện thoại của tôi, xoay đầu lại nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy bàng hoàng, sắc mặt trắng bệch, giọng nói run rẩy:
"Tấm ảnh này... cô lấy ở đâu ra đấy?"
Cái câu hỏi gì mà vô lý đùng đùng vậy không biết.
"Bạn trai tôi gửi cho tôi chứ đâu! Anh quan tâm đến cơ bụng đàn ông làm cái quái gì?"
Tần Mục nhắm nghiền mắt lại, không đáp lời.
Không khí rơi vào khoảng trầm lặng ngột ngạt.
Được một lúc lâu.
"Ha ha ha ha ha ha ha!"