Vườn rau nhà Tống Thanh Việt trở thành một cảnh sắc thu hút ánh nhìn ở làng Phong.

Trải qua sự thấm đẫm ngày đêm của đường máng dẫn nước, lại được hưởng độ phì nhiêu từ tro cỏ sau khi đốt nương, những hạt giống gieo xuống như được nạp đầy năng lượng mà phá đất nhú lên, tốc độ sinh trưởng có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Chỉ mười mấy ngày ngắn ngủi, những luống đất đen bóng ban đầu đã được phủ một lớp xanh mướt tràn trề sức sống.

Cải trắng xòe những lá xanh non, xếp ngay ngắn thành hàng; mầm củ cải đ.â.m ra khỏi mặt đất, hai chiếc lá mầm dày dặn đung đưa theo gió; dưa chuột đã trổ ra những dây leo mảnh dẻ, Tống Thanh Việt đã sớm dựng xong khung trúc giản dị cho chúng; ngay cả các loại khoai củ có chu kỳ sinh trưởng dài hơn cũng nhú lên những mầm non khỏe mạnh.

Đường máng dẫn nước kia lại càng thần kỳ. Nước suối trong vắt chảy ngày đêm không dứt, róc rách chảy xuôi, cuối cùng hội tụ vào hố chứa nước cạnh vườn rau.

Tống Thanh Việt thậm chí dùng một đoạn trúc nhỏ hơn, mở một lỗ nhỏ ở đáy hố chứa nước, lắp thêm một đoạn, lúc cần tưới chỉ cần rút chốt, dòng nước có thể trực tiếp tưới vào luống rau, vừa tiết kiệm sức lại vừa đều đặn.

Mỗi sáng sớm và buổi chiều tà, mỗi khi dân làng đi làm đồng hoặc ngang qua, họ luôn không nhịn được mà liếc nhìn vào khu vườn nhà họ Tống vài cái.

Nhìn đám rau phát triển tốt tươi, hàng lối ngay ngắn, lại thêm thiết bị dẫn nước khéo léo kia, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.

"Nhìn đám rau nhà họ Tống kìa, xanh mướt một màu, nhìn thôi đã thấy vui mắt rồi!"

"Chẳng phải sao, nước cứ tự chảy đến tận nơi, chẳng cần phải gánh, cái đầu con bé này không biết làm bằng gì mà khôn thế nhỉ?"

"Nghe bảo là do một tay Tống Thanh Việt sắp xếp cả đấy, Lưu thị chỉ phụ giúp thôi. Chậc chậc, đúng là cô nương tháo vát, nhà nào cưới được đúng là phúc đức ba đời."

Tiếng ngưỡng mộ, tán thưởng vang lên không dứt.

Không ít nhà âm thầm bắt chước theo Tống Thanh Việt, cũng bắt đầu chăm chút cho ruộng rau nhà mình, chỉ là cái cách dẫn nước kia nhìn thì đơn giản, nhưng bắt tay vào làm lại chẳng nắm được mấu chốt. Người thì không chỉnh đúng độ dốc khiến nước không chảy, kẻ thì làm chỗ nối bị rò rỉ nước tùm lum, cuối cùng đành ngậm ngùi bỏ cuộc, tiếp tục cặm cụi gánh nước như cũ.

Trong số đó, người cảm thấy khó chịu nhất chính là lão Trần và chú Vương.

Họ đều là những hộ dân lâu năm trong làng, tự hào là đã làm ruộng cả đời, kinh nghiệm đầy mình. Nay nhìn thấy một cô nhóc mười mấy tuổi, bị lưu đày từ kinh thành đến, lại dùng những thủ đoạn tinh vi chưa từng nghe thấy mà chăm bón ruộng đất còn tốt hơn cả đám nông dân lão luyện như họ, lòng họ không khỏi thấy ngứa ngáy. Sự ngưỡng mộ đó, dần dà bị trộn lẫn thêm cả ghen tị và bất mãn.

Một buổi trưa nọ, mấy người đàn ông ngồi xổm dưới gốc cây đa cổ thụ đầu làng nghỉ ngơi uống trà, nhìn về phía đám rau đang phát triển mạnh mẽ của nhà họ Tống đằng xa, câu chuyện lại xoay quanh vấn đề này.

"Hừ, hoa hòe hoa sói, toàn dùng mấy trò quỷ quái. Làm ruộng quan trọng nhất là sự cần cù chân chất, cứ đi đường tắt thế này thì chẳng bền được đâu!" Lão Trần nhổ một ngụm nước bọt, giọng điệu chua lòm.

Chú Vương rít một hơi t.h.u.ố.c lào, nheo mắt phụ họa: "Lời lão Trần nói rất có lý. Việc đồng áng đâu có dễ dàng như vậy? Dẫn chút nước thì tính là bản lĩnh gì chứ? Phân bón đầy đủ mới là đạo lý cứng! Nhìn hai con lợn rừng bé tí nhà nó xem, gom được bao nhiêu phân? Đến lúc đó đất cằn cỗi thì có mà khóc tiếng Mán!"

"Đúng thế, con ranh con bày đặt ra vẻ, làm như lũ già chúng ta vô dụng lắm không bằng." Một người khác cũng lầm bầm.

Họ cố tình lờ đi những giọt mồ hôi vất vả mà Tống Thanh Việt đã đổ xuống khi khai hoang, chỉ chăm chăm soi mói thành quả và cách làm "khéo léo" của nàng, càng nghĩ càng thấy lòng ấm ức, như thể uy tín và kinh nghiệm của mình bị thách thức.

Sự ấm ức khó tả khiến họ âm thầm tính toán, nhất định phải tìm cách lấy lại thể diện, dập tắt cái oai của cô nhóc kia mới được.

Tống Thanh Việt không phải là không hay biết gì, nhưng nàng chẳng hề bận tâm. Tâm trí nàng đã đặt vào kế hoạch tiếp theo rồi.

Vườn rau đã giải quyết được việc ăn rau, nhưng lương thực chính mới là gốc rễ. Nhìn thời điểm gieo mạ sắp đến mà ruộng lúa vẫn chưa thấy đâu.

Nàng nghĩ ngay đến mấy thửa ruộng nước mà chủ cũ của "ngôi nhà người c.h.ế.t" đã từng khai khẩn. Ruộng đó nằm gần làng, địa thế bằng phẳng, dẫn nước thuận tiện, bờ ruộng vẫn còn thấy rõ, chỉ cần sửa sang lại một chút là có thể dùng. Nàng hào hứng đi xem xét hai lần, càng nhìn càng thấy ưng ý.

Thế nhưng, khi nàng cầm cuốc định đi dọn cỏ dại trên bờ ruộng thì lão Trần và chú Vương từ đâu hiện ra chặn đường.

"Ây ây ây, nha đầu nhà họ Tống, con định làm gì đấy?" Lão Trần chắp tay sau lưng, liếc nhìn nàng với giọng điệu chẳng mấy thân thiện.

"Trần gia gia, chú Vương," Tống Thanh Việt đặt cuốc xuống, lễ phép đáp, "sắp đến mùa gieo mạ rồi, con thấy ruộng này để hoang thì uổng quá, định dọn dẹp để trồng chút lúa."

"Trồng lúa?" Chú Vương hừ một tiếng, dùng tẩu t.h.u.ố.c chỉ vào ruộng, "Ai bảo ruộng này để hoang? Ai bảo ruộng này để con trồng?"

Tống Thanh Việt sững người: "Cái này... chẳng phải là ruộng của nhà chủ cũ sao? Họ không còn ở đây nữa, mà trong làng cũng chẳng có ai trồng..."

"Ai bảo với con là không ai trồng?" Lão Trần ngắt lời, giọng cao lên vài tông, "Ruộng này, làng đã phân chia từ lâu rồi! Chỉ là năm ngoái chẳng ai chịu tốn công dọn dẹp thôi! Sao, con vừa tới đã muốn chiếm miếng bánh ngon à? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế!"

"Đã phân chia rồi sao?" Tống Thanh Việt hơi nhíu mày, "Không biết đã phân cho nhà nào vậy ạ? Để con đi hỏi thử."

"Hỏi cái gì mà hỏi!" Lão Trần có vẻ mất kiên nhẫn, "Tóm lại không phải nhà con! Ta nói cho con biết, ruộng này có chủ rồi, đừng có đ.á.n.h chủ ý bậy bạ! Mau đi làm việc khác đi!" Thái độ cứng rắn, không hề có chỗ cho thương lượng.

Chú Vương đứng cạnh hùa theo: "Đúng thế, ruộng đất trong làng đều có sổ sách cả, sao có thể muốn trồng là trồng được? Nha đầu, con cứ ngoan ngoãn chăm cái vườn rau kia đi là được rồi."

Tống Thanh Việt nhìn hai người kẻ xướng người họa, trong lòng hiểu được bảy tám phần. Ruộng này tám chín phần mười là đang bỏ hoang, họ chỉ là không muốn để "người ngoài" như nàng dễ dàng có được lợi ích, nên cố tình gây khó dễ mà thôi. Nàng tuy giận nhưng biết rõ cứng đối cứng chẳng ích gì, ngược lại còn làm mâu thuẫn gay gắt hơn.

Tống Thanh Việt hít sâu một hơi, nén sự bực bội xuống, thản nhiên nói: "Nếu đã có chủ, là con đường đột rồi." Nói đoạn, nàng nhặt cuốc, quay người rời đi.

Lão Trần và chú Vương nhìn theo bóng lưng nàng, liếc mắt nhìn nhau, trên mặt lộ vẻ đắc ý, như thể vừa thắng được một trận oanh liệt.

"Hừ, muốn trồng ruộng tốt có sẵn à? Mơ đi!" Lão Trần cười khẩy.

Không có ruộng nước sẵn có, Tống Thanh Việt đành hướng ánh mắt về nơi khác. Nàng men theo con suối tìm kiếm kỹ lưỡng phía thượng nguồn và hạ nguồn, cuối cùng, tại một nơi không xa hạ nguồn vườn rau nhà mình, gần bờ suối, nàng tìm thấy một vùng đất trũng mọc đầy cỏ xanh.

Nơi này địa thế trũng thấp, nước suối thường xuyên tràn vào, bùn đất đen nhánh, nhìn có vẻ rất màu mỡ. Nhưng nhược điểm cũng rõ ràng không kém, bùn lầy rất sâu, bước chân xuống là lún quá đầu gối; hơn nữa trong môi trường ẩm ướt, đỉa và muỗi cực kỳ nhiều.

"Mẹ, con để ý được vùng đầm lầy bên suối, muốn thử khai khẩn làm ruộng nước." Tống Thanh Việt về nhà, bàn bạc với Lưu thị.

Lưu thị nghe vậy liền cuống lên: "Chỗ đó á? Không được, không được! Đầm bùn sâu không thấy đáy, lỡ lún xuống thì làm thế nào? Hơn nữa còn có đỉa, đáng sợ lắm! Nó hút m.á.u người đấy! Nguy hiểm quá!"

"Mẹ, đó là bùn lầy, không phải hố không đáy đâu, cẩn thận một chút là không sao. Đỉa thì đúng là đáng ghét, nhưng nghĩ cách thì vẫn trị được thôi." Tống Thanh Việt cố gắng thuyết phục mẹ, "Đây là nơi duy nhất quanh đây có khả năng khai khẩn thành ruộng nước. Không có gạo, chỉ trông chờ vào rau và chút ngũ cốc tạp nham thì không phải là kế sách lâu dài."

Lưu thị nhìn ánh mắt kiên định của con gái, biết những việc con bé đã quyết thì khó lòng thay đổi, hơn nữa cũng vì cái nhà này, cuối cùng chỉ có thể lo lắng thở dài: "Vậy... vậy con nhất định phải cẩn thận, thấy không ổn là phải lên ngay đấy!"

Chương 30: Mắt Đỏ Và Khó Dễ - Bị Lưu Đày Đến Lĩnh Nam? Ta Sẽ Khiến Cả Làng Được Ăn No Mặc Ấm! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia