Chương 3
“Ly thân ba năm rồi còn sống c.h.ế.t không chịu ký thỏa thuận ly hôn, thật có loại phụ nữ không biết xấu hổ như vậy. Không chịu ly hôn còn bắt nạt tiểu sư muội mà anh Phó dẫn dắt.”
“Kịch bản này rõ ràng là anh Phó đặc biệt tìm người viết cho cô Bạch, vậy mà cô ta cũng muốn cướp. Nhân vật nữ chính sạch sẽ thuần khiết như vậy, người như cô ta diễn nổi sao?”
“Thật sự coi khán giả bây giờ cái gì cũng nuốt à, tưởng cướp được là giữ được chắc?”
Những chú dì vác máy quay nhao nhao đều nói mẹ, thậm chí có người tay nhanh đã bắt đầu gõ điện thoại tung bài rồi.
7,
Dì Bạch khóc ở bên cạnh, nếu có người nói giúp mẹ thì cô ta sẽ khóc lóc cắt ngang, chỉ những lời mắng mẹ mới lọt được vào tai cha.
Tôi tức quá!
Tôi không trốn nữa!
Lúc này, chị Tiểu Hoa trực tiếp nhảy lên bàn, cầm một cái loa lớn gầm lên: “Cô Tô đang ở ngay trong căn phòng này!”
Dì Bạch “áu” một tiếng giống chú ch.ó Phốc sóc nhỏ nhà bà Vương hàng xóm: “Chị Tô, chị lại vẫn luôn trốn bên cạnh nhìn tôi mất mặt sao? Đây chính là mục đích chị đ.á.n.h tôi sao?”
Cha cũng đầy vẻ âm trầm: “Tô Vận Nhiên, cút ra đây cho tôi!”
Ra thì ra, mọi người cứ nói xấu mẹ tôi, tôi giận rồi.
Vì thế tôi sa sầm mặt đi ra.
“Cô Tô ra rồi! Muốn ăn thì cô ăn đi!”
Mà ngay khoảnh khắc ánh mắt cha rơi lên người tôi, cả người ông cứng đờ.
“...Nhiên Nhiên...” Đứa nhỏ vừa đi ra, giống hệt như nhìn thấy người vợ Tô Vận Nhiên lúc còn nhỏ.
8,
Trong phòng đột nhiên rất yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn tôi, còn tôi dựng ngón tay đếm từng người một.
Tổng cộng... tổng cộng, mười cộng chín người, tôi chỉ biết đếm đến mười.
Mười cộng chín người nhìn tôi, tôi cũng mở to mắt nhìn bọn họ.
Bọn họ nhiều mắt, tôi mắt to!
Cuối cùng có người trừng không lại tôi, chủ động lên tiếng: “Cô bé, cháu nói cô Tô ra rồi, cô Tô ở đâu?”
Tôi nói: “Cháu chính là cô Tô mà.”
Chú phóng viên kia liền cười: “Cháu cũng họ Tô à, vợ anh Phó là Tô Vận Nhiên có quan hệ gì với cháu?”
“Là mẹ cháu.”
Trong mắt chú ấy lóe lên ánh sáng hóng chuyện: “Vậy cô bé, mẹ cháu trốn ở đâu? Đánh người xong lại trốn đi không phải mẹ tốt đâu, chúng ta cùng đi tìm mẹ cháu ra được không?”
“Mẹ cháu không tới.”
“Mẹ cháu không tới? Cô bé, trẻ con không được nói dối nhé.”
Tôi lắc đầu vừa muốn nói, dì Bạch lại khóc.
Cô ta rơi nước mắt nhào tới túm tôi: “Cháu không được giúp người lớn nói dối, nghe chưa? Nhỏ như vậy đã học nói dối rồi? Là mẹ cháu dạy sao?”
“Cháu không nói dối! Người nói dối là cô.”
Cô ta bịt c.h.ặ.t miệng tôi, móng tay dài đ.â.m vào thịt tôi.
Đau quá.
Tôi muốn khóc, cô ta lại che mắt tôi: “Người quá đông, đừng dọa trẻ con.”
Tôi muốn giãy giụa, cô ta siết c.h.ặ.t tôi, còn cố bảo mọi người đi hết.
“Có trẻ con ở đây, chị Tô chắc chắn ngại ra. Chúng ta đừng ép quá, đừng dọa đứa trẻ.”
Cô ta khỏe quá, ôm siết tôi thật c.h.ặ.t, siết đến mức tôi gần như không thở nổi.
May mà chị Tiểu Hoa nhào tới gỡ tay cô ta: “Cô buông Huyên Huyên ra!”
Cô ta nhân lúc hỗn loạn cào rách mặt chị Tiểu Hoa, còn bôi m.á.u lên mặt mình rồi khóc.
“Cô sao có thể đ.á.n.h trẻ con như vậy? Chỉ vì tôi không cho con bé nói dối sao?”
Chị Tiểu Hoa cuối cùng không nhịn được nữa, gầm lên rồi xông tới thật sự đ.á.n.h nhau với cô ta.
Dì Bạch muốn lấy tôi làm lá chắn, kết quả một đôi tay lớn đã bế tôi lên.
Cha ôm tôi vào lòng, yên lặng nhìn tôi: “Tô Lạc Huyên, bảo mẹ con ra đây.”
9,
Tôi chớp mắt nhìn cha: “Nhưng mẹ không ở đây.”
“Hừ.” Ban đầu lúc nhìn tôi, vẻ mặt ông rất dịu dàng, nhưng bây giờ ông dường như lại giận rồi.
Ông nói: “Mẹ con dạy con nói dối?”
“Mẹ nói với con không được nói dối, nhưng nếu... nếu có người nói con nói dối, con phải học cách biến thành chị gái.”
“Con nói gì?” Cha cau mày, rõ ràng không hiểu.
Thật ra tôi cũng không hiểu.
Tôi cúi đầu chọc chọc ngón tay: “Con cũng không biết tại sao mẹ lại bắt con biến thành một chị gái, có lẽ biến thành chị gái thì có thể bảo vệ con...”
Ông ngẩn ra nhìn tôi, trên mặt dần hiện lên một nụ cười bất lực.
Ông lấy điện thoại gọi cho mẹ: “Tô Vận Nhiên, cô ra đây đi, chuyện hôm nay tôi không truy cứu với cô nữa.”
Trong điện thoại vang lên giọng mẹ tức đến hổn hển: “Đã nói tôi vừa ở trên máy bay đến Thượng Hải rồi! Vừa hạ cánh anh đã bắt tôi quay lại, mẹ nó tôi có mọc cánh cũng không bay về nhanh như vậy được, tôi vừa lên chuyến bay quay lại rồi!”
10,
Cha không bật loa ngoài, nên ngoài ông ra không ai nghe thấy mẹ nói gì.
Lúc này dì Bạch cuối cùng cũng thoát khỏi chị Tiểu Hoa nhờ người khác giúp.
Cô ta khóc lóc nhào tới, gần như muốn quỳ xuống trước điện thoại của cha: “Chị Tô, xin chị đấy, chị tha cho tôi đi. Nữ chính này tôi không cần nữa. Anh Phó, sau này tôi nhìn thấy chị ấy sẽ đi đường vòng. Chị tha cho tôi đi, đừng đ.á.n.h tôi nữa. Khuôn mặt rất quan trọng đối với diễn viên, chị không đi làm cũng không thể hủy sự nghiệp của người khác chứ.”
Tôi “a” một tiếng định nói, nhưng cha đưa ngón tay lên môi ra hiệu tôi đừng nói.
Dì Bạch vẫn khóc, còn cha nói: “Chuyện này dừng ở đây, đừng làm loạn nữa.”
Ông quay sang nói với các phóng viên xung quanh: “Buổi phỏng vấn hôm nay kết thúc tại đây.”
Các phóng viên đương nhiên không chịu bỏ qua cơ hội tốt như vậy: “Vậy ý của anh Phó là nữ chính được giao cho người vợ hiện đang ly thân là Tô Vận Nhiên sao? Anh vì sự vô lý của một bà nội trợ mà muốn hủy sự nghiệp của cô Bạch sao?”
“Tô Vận Nhiên sẽ không phải nữ chính.”
“Vậy anh định từ bỏ vợ mình, bảo vệ cô Bạch sao? Quan hệ giữa anh với cô Bạch thật sự chỉ là sư huynh sư muội sao?”
Dì Bạch lập tức chen lời: “Mọi người đừng hỏi nữa, sẽ khiến sư huynh khó xử. Tôi... tôi sao dám mơ tưởng tới người đàn ông ưu tú như anh Phó...”