"Anh Lưu ơi, em ngưỡng mộ anh c.h.ế.t đi được, cưới được một cô vợ vừa xinh đẹp lại vừa quyến rũ ngút ngàn! Đúng rồi, anh mau chia sẻ bí quyết cho em biết chị dâu cắt mí mắt ở thẩm mỹ viện nào thế anh? Con mụ vợ ở nhà em ngày nào cũng nhặng xị đòi đi cắt mí cho bằng được đây này!"

Trong bữa tiệc rượu liên hoan mừng ký kết hợp đồng dự án thành công ngày hôm đó, một câu nói bông đùa mang hàm ý tâng bốc nịnh nọt của cậu đồng nghiệp bỗng khiến cho tâm can tôi khẽ run lên bần bật.

"Cắt mí mắt cái gì cơ chứ? Chị dâu của chú xưa nay vốn là mắt hai mí tự nhiên trời sinh đàng hoàng đấy nhé!"

"Ối dào anh Lưu ơi, chuyện phụ nữ làm đẹp anh làm sao rành bằng em được, con mắt thẩm mỹ của mụ vợ em nhìn chuẩn xác tuyệt đối luôn đấy! Chị dâu nhà anh chắc chắn là sợ anh phản đối khó tính, nên mới giấu giếm không dám nói thật cho anh biết đấy thôi mà!"

Nhìn vào khuôn mặt đỏ gay vì men rượu của cậu đồng nghiệp, tôi ngửa cổ nốc cạn chén rượu cay nồng trên tay, toàn bộ tâm trí tôi bỗng chốc rơi vào một sự trầm tư u uất khôn nguôi.

Trong mắt của tất cả bạn bè, đồng nghiệp và người ngoài, tôi luôn là một hình mẫu người đàn ông thành đạt sở hữu một gia đình hạnh phúc viên mãn đáng mơ ước: có người vợ đảm đang, xinh đẹp như hoa hậu, lại có một cậu con trai vừa tròn ba tuổi kháu khỉnh, lanh lợi và vô cùng đáng yêu.

Xuất thân từ một thằng nhóc nghèo kiết xác ở chốn thôn quê nghèo khó, một thân một mình bươn chải lăn lộn chốn đô thành hoa lệ xa lạ, bắt đầu từ chân nhân viên quèn cày cuốc ngày đêm, tôi đã nỗ lực vươn lên vị trí quản lý cấp trung của tập đoàn, nhà lầu xe hơi đầy đủ, mức thu nhập hàng năm lên tới mấy chục vạn tệ (hàng tỷ VNĐ), trở thành niềm ngưỡng mộ và tấm gương sáng ch.ói trong mắt họ hàng thân tộc.

Thế nhưng người ngoài làm sao có thể thấu hiểu được rằng, sâu thẳm trong đáy lòng tôi bấy lâu nay luôn cắm sâu một chiếc gai nhọn nhức nhối, mỗi lần bất chợt nhớ đến là l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lại quặn thắt như bị ngàn mũi kim châm.

Đó chính là việc cậu con trai Tiểu Bảo từ thuở lọt lòng đến nay căn bản chẳng có lấy nửa nét giống tôi!

Trên thực tế, người cha già ở quê nhà xa xôi đã không biết bao nhiêu lần gọi điện thoại lên ngập ngừng bày tỏ nỗi âu lo trăn trở: Liệu có khi nào thằng bé Tiểu Bảo lúc mới sinh ở bệnh viện bị y tá trao nhầm con của người khác hay không... Bởi vì đường nét ngũ quan của hai bố con tôi hoàn toàn chẳng có lấy một điểm tương đồng.

Trước đây, tôi vẫn một mực nghĩ rằng người cha già dưới quê chỉ là lo lắng vớ vẩn không đâu, mãi cho đến tận ngày hôm nay, câu nói vô tình của cậu đồng nghiệp mới thực sự như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, đ.á.n.h thức tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê muội!

Nếu như đôi mắt hai mí của vợ tôi thực chất là do can thiệp phẫu thuật thẩm mỹ cắt mí sau này, nghĩa là bản chất tự nhiên nguyên bản của cô ấy là mắt một mí, mà bản thân tôi từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến nay cũng là mắt một mí rành rành, thì làm sao đứa con trai Tiểu Bảo của chúng tôi lại có thể sở hữu một đôi mắt hai mí to tròn tự nhiên như thế này được cơ chứ?!

Đây là một bài toán sinh học di truyền vô cùng cơ bản của chương trình phổ thông trung học: Mắt một mí là tính trạng do gen lặn quy định biểu hiện, một cặp vợ chồng đều mang gen lặn mắt một mí thì làm sao trên cõi đời này có thể sinh ra được một đứa con mang tính trạng trội mắt hai mí cho được?!

Chẳng lẽ lại là đột biến gen ngẫu nhiên sao? Cái thứ lý do hoang đường và quái đỷ ấy e rằng chỉ có những thằng đần độn thiểu năng mới chịu mở mồm tin tưởng!

Nghĩ đến cái khả năng kinh hoàng ấy, toàn thân tôi như bị một luồng sét đ.á.n.h trúng tim đen, c.h.ế.t lặng tại chỗ!

Bản thân tôi thừa hiểu rất rõ ràng rằng mối quan hệ tình cảm hôn nhân giữa tôi và vợ, thực chất bên trong căn bản không hề lung linh, lãng mạn và ngọt ngào như cái vỏ bọc hào nhoáng mà người ngoài vẫn thường lầm tưởng.

Tôi và vợ vốn là bạn học cùng lớp thời cấp ba, thời điểm ấy cô ấy chính là nàng thơ, là nữ thần trong mộng của hầu hết toàn bộ nam sinh trong trường, gương mặt trái xoan thanh tú kiều diễm, chẳng cần một chút phấn son trang điểm nào cũng đã toát lên vẻ đẹp thanh thuần thoát tục động lòng người, và bờ mi cong v.út dịu dàng như làn nước mùa thu của cô ấy, mỗi một cái chớp mắt khẽ khàng đều có thể khuấy động lên từng đợt sóng xao xuyến dữ dội trong trái tim tôi.

Còn thân phận và hoàn cảnh của tôi thời điểm đó nếu dùng một câu tự giễu cay đắng để hình dung, thì quả thực còn t.h.ả.m hại hơn cả một kẻ khốn cùng, chẳng khác nào một con cóc ghẻ vừa mới từ dưới đáy giếng ngoi lên mặt đất.

Thế nhưng chính con cóc ghẻ xấu xí ấy, vào cuối học kỳ hai của năm thứ tư đại học, lại bất ngờ nếm được miếng thịt thiên nga mà bản thân đã thèm thuồng khao khát suốt bao năm tháng.

Lên đại học, duyên số đưa đẩy thế nào mà tôi và Giai Tuệ lại cùng nhau bước chân đến học tập tại một thành phố lớn, tôi vẫn luôn âm thầm dõi theo từng bước chân của cô ấy từ xa, thế nhưng trong đôi mắt kiêu sa của nàng hoa khôi ngày ấy căn bản chẳng hề có lấy một tấc đất dung thân cho một kẻ vô danh tiểu tốt nghèo hèn như tôi.

Chốn giảng đường đại học mà, nơi tề tựu của những chàng trai cô gái tuổi đôi mươi hừng hực sức sống, dưới sự thúc đẩy mãnh liệt của hormone thanh xuân, người ta thường chủ động tấn công tìm kiếm tình yêu, và rất nhanh ch.óng sau đó, Giai Tuệ đã chính thức nhận lời yêu một chàng trai cùng khoa.

Nghe đâu chàng trai ấy chính là Chủ tịch Hội Sinh viên của khoa cô ấy, tên là Lâm Hải, tướng mạo tuấn tú khôi ngô ngời ngời, gia thế lại giàu nứt đố đổ vách, người nhà lại có chân chức quyền quyền lực trong ban giám hiệu nhà trường, chỉ cần b.úng tay một cái là đã có thể dễ dàng ẵm trọn suất học bổng nghiên cứu sinh thạc sĩ, so với một kẻ bần nông từ quê lên tỉnh như tôi, thì cái vạch xuất phát thấp nhất trong cuộc đời của anh ta có lẽ đã vượt xa cái trần thành công cao nhất mà cả đời tôi có thể phấn đấu chạm tới.

Chuyện tình cảm giữa Giai Tuệ và Lâm Hải những năm tháng ấy luôn vô cùng mặn nồng và sâu sắc, mãi cho đến tận cuối năm thứ tư đại học, tôi mới tình cờ nghe được tin tức mật từ miệng người bạn thân Trương Đào:

Vì một mâu thuẫn xích mích nghiêm trọng nào đó chưa rõ nguyên do, hai người bọn họ đã xảy ra một trận cãi vã long trời lở đất, và trong cơn giận dữ tột cùng cả hai đã dứt khoát nói lời chia tay đường ai nấy đi.

Trương Đào cũng là người bạn học cùng thời cấp ba của tôi và Giai Tuệ, năm xưa cậu ấy cũng từng là một trong những kẻ thầm thương trộm nhớ nàng hoa khôi lớp học, chỉ có điều sinh ra trong một gia đình thế gia y học truyền thống lâu đời nên con đường tương lai của cậu ấy đã sớm được cha mẹ trải sẵn hoa hồng: theo học một trường đại học y danh tiếng, cưới cô con gái cưng của lãnh đạo bệnh viện đa khoa thành phố, rồi an nhàn tiếp quản chiếc ghế trưởng khoa của người cha già.

Thời điểm ấy tôi vốn là một gã trai tự ti, mặc cảm và vô cùng ít nói, duy chỉ có Trương Đào là người bạn tâm đầu ý hợp mà tôi có thể mở lòng dốc bầu tâm sự, trong một bữa rượu tâm sự thâu đêm, cậu ấy chứng kiến tấm chân tình si mê vụng về nhưng vô cùng sâu đậm của tôi dành cho Giai Tuệ, liền hào hiệp xung phong nhận lời làm trinh sát nội gián đi dò la tin tức của nữ thần giúp tôi, mang lại cho tôi nguồn động viên tinh thần to lớn.

Ngày thứ hai sau khi nghe tin Giai Tuệ chính thức chia tay bạn trai, tôi đã lập tức quyết định mở màn chiến dịch tấn công.

Thời điểm ấy nhờ vào việc cày cuốc làm thêm ngày đêm không quản mệt mỏi, tôi cũng đã tích lũy được một khoản tiền tiết kiệm kha khá trong tay, tôi bắt đầu chi tiêu tiền bạc một cách vô cùng hào phóng không tiếc tay: sáng sớm mua bữa sáng nóng hổi mang đến tận ký túc xá, tặng hoa tươi, tặng quà cáp đắt tiền... tặng tất cả những thứ đồ dùng mà cô ấy cần, ngày ngày ân cần nhắn tin hỏi han chăm sóc từng li từng tí, điệu bộ chẳng khác nào một gã si tình hèn mọn cúi đầu phục tùng mà người đời vẫn thường mỉa mai gọi là "chó l.i.ế.m".

Chương 1 - Bí Mật Của Người Vợ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia