"Bệnh viện Tâm thần Thành phố!" Cô nữ y tá lạnh lùng buông lại một câu ngắn gọn, rồi dùng chất giọng đầy vẻ trách móc tiếp lời, "Người nhà của anh quả thực cũng hết nói nổi luôn đấy! Mắc phải chứng bệnh tâm thần phân liệt hiếm gặp: Mất trí nhớ có chọn lọc kết hợp với chứng rối loạn lưỡng cực hưng - trầm cảm nghiêm trọng đến mức độ này, vậy mà cũng không chịu sớm đưa anh vào đây để các bác sĩ tiến hành điều trị nội trú có hệ thống! Anh có biết bản thân mình suýt chút nữa đã làm ra cái chuyện tày trời gì không hả?! Nếu không nhờ có đội phản ứng nhanh của chúng tôi đến kịp thời ngăn chặn, thì ngày hôm đó anh đã tự tay gây ra một t.h.ả.m kịch kinh hoàng hại c.h.ế.t cả hai mạng người rồi đấy!"

"Tôi... tôi bị mắc bệnh tâm thần sao?..." Cơn đau đầu dữ dội lại một lần nữa bùng nổ như muốn x.é to.ạc não bộ tôi ra thành trăm mảnh.

"Anh hãy cố gắng ngoan ngoãn phối hợp điều trị và uống t.h.u.ố.c đúng giờ giấc quy định đi thì mới có hy vọng sớm ngày bình phục xuất viện được. À đúng rồi đấy, đây là bức thư tay do chính người vợ của anh viết gửi cho anh đấy."

"Bức thư của Giai Tuệ gửi cho tôi ư..."

Tôi run rẩy đón lấy phong bì thư từ tay cô y tá, nóng lòng x.é to.ạc lớp giấy bọc ra, và đập ngay vào mắt tôi là những dòng chữ viết tay nắn nót, quen thuộc, chan chứa biết bao nhiêu tình cảm yêu thương và nỗi nhớ nhung da diết của Giai Tuệ:

Gửi người chồng ngốc nghếch tội nghiệp đang phải chịu đựng khổ đau của em.

Chồng ơi, anh có biết không, bất kể những người ngoài kia có nhìn nhận và đàm tiếu về anh ra sao đi chăng nữa, thì trong trái tim em anh chưa từng bao giờ là một kẻ bệnh hoạn cả.

Cái gọi là chứng mất trí nhớ có chọn lọc, cái gọi là chứng rối loạn lưỡng cực... đối với cá nhân em mà nói, tất cả những thứ danh xưng y học ấy căn bản đều không hề quan trọng chút nào, tình yêu sâu đậm và son sắt mà em dành trọn cho anh cả cuộc đời này sẽ mãi mãi vĩnh viễn không bao giờ đổi thay.

Anh biết rõ mà, năm xưa thời sinh viên em từng trải qua một mối tình đầu cay đắng và thất bại t.h.ả.m hại, sự bội bạc, đốn mạt và nhẫn tâm ruồng bỏ của Lâm Hải năm xưa đã khiến em phải chịu đựng hậu quả đau đớn của một ca nạo phá t.h.a.i thất bại, biến em trở thành một người phụ nữ vĩnh viễn mất đi thiên chức làm mẹ, cả cuộc đời này không bao giờ có thể m.a.n.g t.h.a.i sinh nở được nữa.

Trước tiên em muốn gửi đến anh một lời xin lỗi chân thành nhất từ tận đáy lòng: Tên Lâm Hải khốn nạn ấy dạo gần đây quả thực đã từng lén lút tìm đến gặp riêng em, hắn ta dùng chiếc ghế làm việc và sự nghiệp của anh ở công ty ra để đe dọa, ép em phải ra ngoài gặp mặt, nham hiểm muốn dụ dỗ em rời bỏ anh để quay trở lại làm người tình bí mật trong bóng tối của hắn.

Em đã kiên quyết cự tuyệt và tát thẳng vào mặt hắn, thế nhưng vì quá đỗi sợ hãi chuyện thị phi này sẽ kích động làm cho căn bệnh rối loạn tâm thần của anh tái phát trầm trọng hơn, nên em đã dại dột lựa chọn cách giấu giếm không dám nói thật cho anh biết, em thực lòng xin lỗi anh nhiều lắm chồng yêu ơi.

Trong suốt một quãng thời gian dài sau khi tốt nghiệp, em đã từng rơi vào sự mặc cảm, tự ti và thậm chí là căm ghét chính bản thân mình đến tột cùng. Em cảm thấy một đứa con gái tàn tạ không thể sinh con như em mà lại bước đến bên cạnh anh thì quả thực là quá đỗi bất công và thiệt thòi cho anh, em đã từng không biết bao nhiêu lần nghẹn ngào nói với anh rằng em căn bản không xứng đáng với tình yêu của anh.

Thế nhưng người đàn ông tuyệt vời là anh ngày ấy chưa từng một lần ghê tởm hay chê bai quá khứ đau buồn của em, chính những lời động viên, tình yêu thương ấm áp và sự che chở bao dung vô bờ bến của anh đã tiếp thêm nguồn sinh lực cứu rỗi em vượt qua những thời khắc đen tối nhất của cuộc đời.

Cho đến tận ngày hôm nay, em vẫn luôn khắc cốt ghi tâm câu nói dịu dàng năm ấy anh đã từng ôm em vào lòng mà thủ thỉ: "Không sao đâu vợ ơi, sau này hai chúng mình cùng nhau đi xin nhận nuôi một đứa trẻ bị bỏ rơi nhé, như vậy thì những lúc anh bận đi công tác xa nhà, đứa bé sẽ có thể thay anh ở nhà ngày đêm bên cạnh bầu bạn chăm sóc cho em."

Từng lời nói ấy của anh ngày ấy sao mà ấm áp và ngọt ngào đến nhường này, tựa như một vạt nắng ấm áp giữa mùa đông giá rét, đã hoàn toàn xua tan đi mọi màn đêm u tối trong lòng em, và rồi hai vợ chồng chúng mình đã cùng nhau đón nhận thằng bé Tiểu Bảo về nuôi, con bé từ một đứa trẻ sơ sinh bất hạnh bị người ta nhẫn tâm vứt bỏ ở bệnh viện, đã trở thành đứa con trai bảo bối ruột thịt của cả hai chúng ta.

Thằng bé Tiểu Bảo ngoan ngoãn và đáng yêu biết bao nhiêu, khoảng thời gian cả gia đình ba người quấn quýt bên nhau quả thực là những chuỗi ngày hạnh phúc nhất trần đời, chỉ có điều căn bệnh mất trí nhớ quái ác bộc phát sau này đã khiến cho não bộ của anh lựa chọn cách quên sạch sành sanh toàn bộ những ký ức nhận nuôi tươi đẹp ấy.

Rất may mắn là em vẫn còn ghi nhớ tất cả, em nhớ rất rõ chứng bệnh sợ độ cao nghiêm trọng của anh, nếu như ngày hôm đó anh thực sự dắt thằng bé Tiểu Bảo bước lên chiếc vòng đu quay khổng lồ trên trời cao rồi lên cơn hoảng loạn, thì hậu quả để lại quả thực là không thể nào lường trước nổi.

Bác sĩ Trương Đào có nói với em rằng: Bản thân anh trước đây vốn đã sớm tự nhận thức được việc mình đang mắc phải chứng bệnh rối loạn lưỡng cực vô cùng nguy hiểm và khó lòng điều trị dứt điểm, anh luôn nơm nớp lo sợ một ngày nào đó bản thân sẽ mất hết kiểm soát cảm xúc rồi nghĩ quẩn làm ra những hành vi dại dột làm hại gia đình, chính vì lẽ đó, năm xưa chính bản thân anh đã chủ động đi mua một bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ t.a.i n.ạ.n thân thể với mệnh giá bồi thường khổng lồ mười triệu tệ, và đứng tên người thụ hưởng duy nhất là em, để phòng ngừa trường hợp xấu nhất xảy ra thì mẹ con em vẫn có một nguồn tài chính vững chắc để nương tựa suốt đời.

Về sau này, bác sĩ Trương Đào đã liên tục khuyên can em nên sớm đưa anh vào bệnh viện tâm thần chuyên khoa để các bác sĩ tiến hành điều trị nội trú bài bản, thế nhưng em đã dứt khoát gạt bỏ lời khuyên ấy của cậu ấy, bởi vì so với bốn bức tường giam và chiếc giường bệnh kim loại lạnh ngắt ở bệnh viện, thì mái ấm gia đình mới chính là bến đỗ bình yên và ấm áp nhất trên đời, em luôn vững một niềm tin son sắt rằng: Dưới sự chăm sóc ân cần, yêu thương và kiên trì từng ngày của em, căn bệnh của anh nhất định sẽ dần dần thuyên giảm và bình phục trở lại!

Cậu bạn Trương Đào quả thực là một người đàn ông vô cùng tốt bụng và trượng nghĩa, cậu ấy thường xuyên lén lút kê đơn mang t.h.u.ố.c đặc trị tâm thần từ bệnh viện về nhà tiếp tế cho em, em vì sợ những lọ t.h.u.ố.c tây không nhãn mác ấy nếu để lộ ra ngoài sẽ khiến anh nhìn thấy rồi bị kích động tâm lý dữ dội hơn, nên em mới đành phải cất giấu khóa c.h.ặ.t tất cả vào trong két sắt phòng đọc sách, ngày ngày lén lút nghiền nát t.h.u.ố.c thành bột mịn rồi hòa vào thức ăn nước uống của anh.

Có lẽ chính những hành động giấu giếm vụng về ấy của em đã vô tình gieo vào đầu anh những sự hoài nghi và hiểu lầm tai hại đến nhường này, em thực sự vạn lần không thể ngờ được rằng mọi chuyện lại phát triển biến tướng trở nên tồi tệ và xót xa đến mức độ này, một chuỗi những sự nghi kỵ và ngộ nhận mù quáng đã khiến cho biết bao nhiêu người vô tội xung quanh phải chịu đựng tổn thương sâu sắc, thế nhưng không sao đâu chồng ơi, dẫu giông bão có lớn đến đâu thì em cũng nhất định sẽ kiên cường nắm c.h.ặ.t t.a.y anh cùng nhau gánh vác tới cùng!

À đúng rồi chồng yêu ơi, cậu bạn Trương Đào có nhờ em chuyển lời nhắn gửi đến anh rằng: Cậu ấy tuyệt đối không hề có lấy nửa phần oán hận hay trách móc anh đâu, đối với sự sắp đặt gò bó của gia tộc bấy lâu nay cậu ấy vốn dĩ đã cảm thấy vô cùng ngột ngạt và bất mãn từ lâu rồi, giờ đây nhân cơ hội này từ chức không làm bác sĩ nữa đối với cậu ấy có khi lại là một sự giải thoát thanh thản, sau này hai người vẫn mãi mãi là những người anh em chí cốt của nhau.

Thôi nhé chồng yêu, em tạm thời viết cho anh đôi dòng tâm sự ngắn ngủi đến đây thôi nhé, anh hãy cứ yên tâm tuyệt đối mà ở bên đó tĩnh dưỡng điều trị cho mau lành bệnh nhé, cố gắng lên anh nhé, em và con trai Tiểu Bảo sẽ luôn ở nhà ngoan ngoãn chờ đợi ngày anh bình phục trở về tổ ấm!

Người vợ mãi mãi yêu thương anh: Triệu Giai Tuệ.

-Hết-