"Em nói trước cho anh biết nhé, em tuyệt đối không phải là mẫu cô gái ngoan hiền thục nữ cổ hủ như các anh vẫn thường tưởng tượng đâu, nếu như bản lĩnh đàn ông trên giường của anh mà yếu kém không phục vụ nổi em, thì hai chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể cùng nhau đi đến cuối con đường được đâu đấy nhé."
Vào cái khoảnh khắc ấy năm xưa, tôi đã từng thầm nghĩ rằng hình mẫu người phụ nữ mà đàn ông trên đời ai ai cũng khao khát được sở hữu – cái gọi là "nhân gian vưu vật", có lẽ chính là để chỉ mẫu người đàn bà nóng bỏng và bốc lửa như cô ấy.
Rất may mắn là trong suốt một thời gian dài chung sống, thể lực và phong độ đàn ông của tôi luôn rất sung mãn và chiều chuộng được cô ấy, duy chỉ có đêm nay, tâm trí tôi ngổn ngang trăm mối tơ vò u uất nên căn bản chẳng còn tâm trạng đâu để tiếp tục cuộc vui thêm một lần nào nữa.
"Vợ ơi, anh hỏi em chuyện này một chút nhé, đôi mắt hai mí của em là do phẫu thuật cắt mí sau này đúng không em? Hôm nay có cậu đồng nghiệp ở cơ quan, cậu ấy nhờ anh hỏi giúp để đưa vợ đi làm..." Tôi cố tình giả vờ giữ vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì, buông lời thăm dò một câu bâng quơ, nào ngờ đâu lời nói mới chỉ thốt ra được một nửa, sắc mặt của Giai Tuệ đã lập tức sa sầm lộ rõ vẻ khó chịu và phật ý.
"Sao thế hả, anh không thích em cắt mí mắt à?" Giai Tuệ lạnh lùng cất tiếng ngắt lời tôi, cô ấy vốn là một người phụ nữ vô cùng tự tin và kiêu hãnh về nhan sắc dung mạo của bản thân, chính vì vậy ngay cả khi bí mật phẫu thuật thẩm mỹ bị tôi vô tình phát hiện vạch trần, cô ấy cũng tuyệt nhiên không hề lộ ra lấy nửa phần chột dạ hay bối rối.
Giai Tuệ đã chính thức ngầm thừa nhận sự thật ấy rồi!
Lời nói của cậu đồng nghiệp trong bữa tiệc rượu quả thực là hoàn toàn chuẩn xác không sai một li, và điều đó đồng nghĩa với việc...
Trái tim tôi bỗng chốc đập thình thịch liên hồi như muốn nổ tung ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi căn bản không dám nhẫn tâm tiếp tục suy diễn tiếp cái viễn cảnh nghiệt ngã ấy nữa, lý trí gắt gao ép buộc đầu óc tôi bắt buộc phải giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối.
"Kìa em, làm sao mà anh lại không thích cho được chứ, vợ của anh vốn dĩ đã xinh đẹp lộng lẫy như hoa hậu rồi cơ mà! À đúng rồi em, em có thể kể lại cho anh nghe tường tận về cái ngày em sinh hạ cu cậu Tiểu Bảo ở bệnh viện diễn ra như thế nào được không em?" Tôi vội vã vươn tay ôm lấy bờ vai mềm mại của Giai Tuệ vào lòng, thuận thế đ.á.n.h trống lảng sang một chủ đề khác.
"Còn có diễn biến gì đặc biệt nữa cơ chứ hả ông tướng?! Lúc em đau đẻ quằn quại trên bàn sinh ở bệnh viện thì người làm chồng như anh đang bận đi công tác xa nhà cách cả mấy ngàn cây số ngoài kia kìa! Nếu không nhờ có mẹ đẻ của em và mấy chị em đồng nghiệp trong cơ quan chạy vạy lo lót giúp đỡ, thì có khi bây giờ anh đã thành thằng đàn ông góa vợ lấy tập hai từ lâu rồi đấy!" Vợ tôi hờn dỗi trừng mắt liếc tôi một cái.
"Ý của anh muốn hỏi là... lúc ở trong phòng sinh bệnh viện hôm ấy có nhiều sản phụ khác cùng sinh không em, em bảo xem liệu có khi nào con trai chúng mình bị các y tá trao nhầm với con nhà khác không nhỉ?"
"Tôi nói cho anh Lưu Sinh biết nhé, đầu óc của anh hôm nay bị vô nước hay là anh xem phim truyền hình cẩu huyết nhiều quá rồi bị lú lẫn hả?! Bệnh viện nơi tôi nằm sinh là Bệnh viện Phụ sản Nhi đồng lớn nhất thành phố đấy nhé! Có phải là mấy cái phòng khám chui ven đường đâu mà trao nhầm con! Hết quay sang tra khảo xem tôi có phẫu thuật thẩm mỹ hay không, giờ lại quay sang nghi ngờ đứa con dứt ruột đẻ ra bị trao nhầm, đúng là đồ dở hơi đáng ghét! Mau tắt đèn đi ngủ ngay cho tôi!" Vợ tôi tức giận đùng đùng giật phăng chiếc chăn bông kéo trùm kín mít lên đầu, quay lưng lại phía tôi không thèm nói thêm nửa lời.
Suốt một đêm dài tĩnh mịch không ai cất thêm một tiếng nói nào.
Sáng ngày hôm sau, theo đúng đồng hồ sinh học cố định tôi thức dậy vào lúc tám giờ rưỡi sáng, Giai Tuệ vẫn như thường lệ chuẩn bị sẵn sàng bộ âu phục đã được là ủi phẳng phiu treo ngay ngắn cùng bữa ăn sáng tươm tất trên bàn ăn, thế nhưng suốt cả buổi sáng cô ấy tuyệt đối không mở miệng nói với tôi lấy một câu, nhìn bộ dạng mặt nặng mày nhẹ ấy là tôi thừa hiểu cô ấy vẫn đang ôm mối tức giận về những câu hỏi tra khảo của tôi đêm hôm trước.
Tôi bước xuống tầng hầm lấy xe hơi, rút điện thoại bấm gửi một tin nhắn xin phép nghỉ phép một ngày gửi cho người sếp trực tiếp ở công ty, nào ngờ đâu người sếp vốn xưa nay luôn dễ tính và chẳng bao giờ để mắt can thiệp sâu vào lịch trình của tôi, lần này lại dứt khoát từ chối đơn xin nghỉ phép một cách vô cùng bất thường: "Cậu mau ch.óng có mặt tại công ty ngay, có việc hệ trọng đến nơi rồi bàn bạc sau!"
Tình hình có vẻ không ổn chút nào rồi...
Tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, vặn chìa khóa nổ máy xe, một cảm giác bất an và nguy cơ rình rập bỗng dâng lên cuồn cuộn trong tâm trí tôi.
Gió bão sắp sửa ập đến rung chuyển cả tòa lầu cao.
Lái xe tìm đến dưới chân tòa nhà văn phòng của công ty, sau khi đỗ xe vào bãi tôi không hề vội vã bước chân lên văn phòng ngay, mà lập tức nhấc máy gọi điện cho cậu cấp dưới thân tín tên Tiểu Tôn: "Ở công ty sáng nay rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì thế em?"
"Sếp ơi! Tình hình công ty có biến động long trời lở đất rồi sếp ạ!" Giọng điệu của cậu cấp dưới truyền qua loa điện thoại vô cùng căng thẳng và nghiêm trọng.
"Em nói rõ ràng ngọn ngành hơn xem nào?"
"Tổng giám đốc cũ sắp sửa phải nhường ghế ra đi rồi sếp ơi! Tập đoàn tổng bộ vừa mới điều động một vị lãnh đạo mới toanh nhảy dù xuống tiếp quản vị trí này, người đó vừa mới đặt chân đến văn phòng là đã chỉ đích danh tên của sếp yêu cầu vào gặp mặt ngay đấy ạ!"
"Chỉ đích danh tìm tôi sao?" Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi nghi hoặc khôn nguôi.
"Ai mà biết được cái vị lãnh đạo mới ấy đang toan tính mưu đồ gì cơ chứ sếp, người ta vừa nhậm chức là đã điểm mặt gọi đích danh sếp lên thớt, chắc hẳn là muốn giở cái trò 'tân quan nhậm chức đốt ba đống lửa' để thị uy quyền lực đấy ạ, cái khí thế hằm hằm ấy rõ ràng là kẻ đến không có thiện ý đâu sếp ơi, sếp vào gặp người ta nhất định phải hết sức cẩn trọng đề phòng đấy nhé!" Chốn công sở thương trường vốn dĩ khốc liệt chẳng khác nào bãi chiến trường đẫm m.á.u, đôi khi chỉ vì một chút sơ suất bất cẩn nhỏ nhoi thôi cũng thừa sức khiến cho công sức phấn đấu cày cuốc suốt mười mấy năm trời tan thành mây khói trong nháy mắt, là một cấp dưới trung thành kề vai sát cánh theo tôi suốt bao nhiêu năm qua, Tiểu Tôn đương nhiên luôn hết lòng vì sự an nguy của tôi, điều đó tôi hiểu rất rõ.
"Em cứ tập trung làm tốt công việc chuyên môn của mình đi nhé, không cần phải quá lo lắng đâu." Cúp điện thoại, tôi đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt cho ngay ngắn chỉnh tề, rồi ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu sải bước bước chân vào tòa nhà văn phòng cao tầng.
Bước chân vào phòng làm việc của người sếp tổng giám đốc cũ, đập ngay vào mắt tôi là cảnh tượng ông ấy đang mang vẻ mặt buồn rầu ảm đạm thu dọn từng món đồ đạc cá nhân của mình vào thùng các-tông, tôi không khỏi khẽ nhíu mày hỏi han:
"Sếp ơi... sếp thực sự chuẩn bị rời khỏi công ty thật sao ạ?"
Người sếp cũ này của tôi dẫu năng lực chuyên môn kinh doanh chỉ ở mức bình thường, thế nhưng kỹ năng đối nhân xử thế và luồn lách các mối quan hệ xã hội của ông ấy lại vô cùng khéo léo và trơn tru, đối đãi với cấp dưới cũng chưa từng bao giờ quá đỗi hà khắc, có thể nói là sở hữu danh tiếng và uy tín rất tốt trong toàn công ty.
Người sếp già ném sang cho tôi một điếu t.h.u.ố.c lá, khẽ bật ra một tiếng cười tự giễu cay đắng:
"Tiểu Lưu à, thời thế đổi thay rồi em ơi, chốn công sở thời nay sóng sau xô sóng trước dồn dập quá, cái thân già lão làng như anh căn bản không còn đủ sức để chống đỡ nổi nữa rồi..."
"Có phải cái người mới nhảy dù xuống đây đang mang dã tâm muốn nhắm vào tôi để thanh trừng đúng không sếp?" Tôi thẳng thắn đi thẳng vào vấn đề không hề vòng vo né tránh.