Nguyễn Thừa Xuyên phản ứng cực nhanh, sải bước tiến lên nhận lấy cái túi trên vai Nhiễm Nguyệt đeo lên lưng mình: “Nguyệt Nguyệt gọi anh có chuyện gì thế?”

“Hừ!” Đáp lại anh chỉ là một tiếng hừ nhẹ đầy bất mãn.

Nguyễn Thừa Xuyên không hề để tâm, khóe miệng vẫn giữ nụ cười, thỉnh thoảng lại bắt chuyện hoặc đưa tay xoa đầu cô. Nhiễm Nguyệt không nhanh bằng anh nên đa số thời gian đều để anh đắc thủ. May mà Nguyễn Thừa Xuyên đủ kiên nhẫn, Nhiễm Nguyệt cũng không thật sự giận, chẳng mấy chốc hai người lại trò chuyện vui vẻ như cũ.

Đi được một đoạn, họ gặp vài người ở ngã ba đường. Đó là một nhóm gồm ba phụ nữ và một đồng chí nam trẻ tuổi, trông giống thanh niên trí thức xuống nông thôn. Thời buổi này, người đi đường gặp nhau đều rất nhiệt tình chào hỏi. Sau vài câu giao lưu, họ biết đều cùng đi về hướng thôn nhà họ Nguyễn nên quyết định đi cùng nhau.

Trò chuyện một hồi, Nhiễm Nguyệt mới biết bốn người này đều là cán bộ của Hội phụ nữ công xã.

“Mọi người đều ở Hội phụ nữ sao?” Nhiễm Nguyệt kinh ngạc, không ngờ Hội phụ nữ thời này cũng có đồng chí nam giới.

Người đi đầu là Chủ nhiệm Hội phụ nữ Miêu Dương, cô mỉm cười giải thích: “Đồng chí Nhiễm, không nên phân biệt giới tính nhé. Tiểu Trương tính tình tỉ mỉ, lại là nam giới nên có sức khỏe, rất thích hợp với công việc ở Hội phụ nữ chúng tôi!”

Nhiễm Nguyệt nháy mắt hiểu ra, Tiểu Trương này chắc là đến Hội phụ nữ để làm những việc nặng nhọc. Trong lúc nói chuyện, Tiểu Trương cũng nhìn về phía Nhiễm Nguyệt và nở một nụ cười bẽn lẽn.

Nguyễn Thừa Xuyên nắm lấy tay Nhiễm Nguyệt, thuận miệng hỏi: “Tay sao lạnh thế này? Có muốn đút vào túi áo anh không?”

Nhiễm Nguyệt nhìn anh, cảm thấy người đàn ông này thật khó hiểu. Cô đã sống ở đây hơn 3 tháng, nắm rõ quy củ nên nhanh ch.óng rút tay ra đút vào túi áo mình.

Nhóm của Miêu Dương lúc này mới chú ý đến người đàn ông cao lớn đi cùng cô. Lúc đầu họ cứ tưởng hai người là anh em vì diện mạo đều rất xuất sắc, không ngờ lại là vợ chồng. Tiểu Trương đẩy gọng kính trên sống mũi, lẳng lặng đi sang bên cạnh hai bước.

Nhiễm Nguyệt cũng biết mục đích chuyến đi của họ. Hôm nay mùng ba, họ đi thăm hỏi các thôn trong công xã, quan tâm đến người già, trẻ em và phụ nữ nghèo để phát trợ cấp và lương thực.

Hội phụ nữ! Trong đầu Nhiễm Nguyệt chợt lóe lên một ý nghĩ. Chuyện của Ngô Ngọc Mai hoàn toàn có thể nhờ Hội phụ nữ can thiệp! Bất kể chuyện gì đã xảy ra, Ngô Ngọc Mai có thật sự bị điên hay không, thì riêng việc chồng cô ấy đ.á.n.h đập vợ đã đủ để Hội phụ nữ vào cuộc rồi.

Nhưng lời Nguyễn Thừa Xuyên nói cũng có lý, đều là người cùng thôn, nhiều chuyện không thể nói huỵch toẹt ra được. Nếu xử lý không khéo, chuyện của Ngô Ngọc Mai chưa xong mà cô đã tự rước họa vào thân. Nhiễm Nguyệt không phải kiểu người "thánh mẫu" bao đồng, nhưng cô là người lương thiện, nhìn cảnh Ngô Ngọc Mai như vậy cô thật sự không đành lòng. Tuy nhiên, cô vẫn phải sống ở đây, nhà họ Nguyễn cũng cần giữ thể diện trong thôn. Cô lương thiện chứ không hề ngốc.

“Haiz, nói mới nhớ, tôi nghe nói nhà họ Chu ở thôn đó có cưới một cô vợ là thanh niên trí thức. Cô ấy sinh được một đứa con gái, nhà lại nghèo, giờ người cũng điên rồi, thật đáng thương!” Nhiễm Nguyệt vô tình nhắc đến chuyện này, Miêu Dương lập tức chú ý.

Hơn nữa qua trò chuyện, Miêu Dương biết Nhiễm Nguyệt là giáo viên trường tiểu học công xã, coi như là đồng nghiệp nên cô rất sẵn lòng trao đổi.

“Thanh niên trí thức xuống nông thôn sao?” Miêu Dương nhíu mày.

“Đúng vậy, nghe nói điều kiện gia đình cô ấy cũng khá, nhưng không chịu nổi việc đồng áng. Nhà chồng đối xử với cô ấy rất tốt, thật là đáng tiếc.” Nhiễm Nguyệt thở dài.

Một người đi cùng xen vào: “Nhà chồng tốt như vậy mà cô ấy lại không có phúc hưởng.”

Miêu Dương im lặng, đôi lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t. Nhiễm Nguyệt và Nguyễn Thừa Xuyên nhìn nhau, cô cảm thấy mình thật may mắn khi gặp được người của Hội phụ nữ. Cô luôn thấy chuyện nhà Ngô Ngọc Mai có gì đó kỳ lạ, đành mượn tay Hội phụ nữ để tìm hiểu ngọn ngành vậy. Hy vọng những gì cô lo sợ chỉ là tưởng tượng. Nếu Ngô Ngọc Mai không điên và có thể trở lại bình thường thì tốt quá. Chứ sống cả đời với một người chồng vũ phu như vậy thật khiến người ta rùng mình.

Thấy sắc mặt Miêu Dương không tốt, mọi người không nhắc đến chuyện nhà họ Chu nữa mà chuyển sang nói chuyện năm mới.

“Tôi nghe phong thanh là năm sau sẽ có 'chuyện đó' đấy...” Giọng Tiểu Trương không lớn, thỉnh thoảng lại đẩy kính. Nhìn là biết cậu ta là kiểu mọt sách. Người khác không hiểu "chuyện đó" là gì, nhưng Nhiễm Nguyệt thì rất rõ. Bước sang năm 1977, ánh bình minh thực sự sắp đến rồi...