Trong Lòng Có Nhận Thức Và Tổng Kết Rõ Ràng Hơn Về Thời Đại Này.

Chuyện Phương Văn Thanh nói, vừa hay cũng cho Nhiễm Nguyệt 1 cơ hội.

Cô muốn thử xem, xem hiện tại mình có thể viết ra những bài văn như thế nào.

Nói làm là làm, Nhiễm Nguyệt về phòng liền lấy tài liệu ra bắt đầu đọc.

Không thể không nói, đọc vạn cuốn sách, hạ b.út như có thần, câu nói này rất có lý.

Sau khi đọc xong tất cả tài liệu, trong lòng Nhiễm Nguyệt cũng đã có tính toán.

Cầm b.út máy lên bắt đầu múa b.út thành văn, bất tri bất giác, trời tối lúc nào Nhiễm Nguyệt cũng không biết.

Cho đến khi nghe thấy tiếng Trương Thúy Nga gọi cô ăn cơm bên ngoài, Nhiễm Nguyệt mới phát hiện mặt mình sắp dán sát vào cuốn vở rồi.

Nhiễm Nguyệt nhìn xem, thắp đèn dầu lên, đáp 1 tiếng, tiếp tục viết.

Không bao lâu sau, đã hoàn thành 1 bài văn tổng kết ca ngợi sự vất vả lao động thu hoạch mùa màng của nông dân, tự mình kiểm tra lại 1 lượt.

Nhiễm Nguyệt không kìm được nở nụ cười, thành công rồi.

Lúc này, cửa bị người gõ vang, giọng nói của Trương Thúy Nga xuyên qua cánh cửa gỗ truyền đến: “Nguyệt Nguyệt, đang làm gì đấy? Ăn cơm được rồi.”

“Con ra ngay đây!” Nhiễm Nguyệt vội vàng đáp lời.

Lúc ăn cơm, Trương Thúy Nga thấy nụ cười trên mặt Nhiễm Nguyệt chưa từng tắt, nhưng bà cũng không hỏi nhiều.

Trước đây Trương Thúy Nga nhìn mẹ mình quản gia, gả đến nhà họ Nguyễn thì mẹ chồng quản gia, bây giờ bản thân cũng quản gia nhiều năm rồi.

Từ rất lâu trước đây đã học được 1 đạo lý, con cháu tự có phúc của con cháu, chuyện của bọn trẻ thì bớt quản lại, bọn trẻ đều lớn cả rồi, đều có suy nghĩ và công việc riêng của mình.

Nhiễm Nguyệt nhớ chuyện phải gửi thư cho Nguyễn Thừa Xuyên, ăn cơm xong, liền trực tiếp về phòng.

Lý Phượng Lan thấy Nhiễm Nguyệt trực tiếp về phòng, liên tục thở dài, nhưng trên bàn ăn người ăn cơm thì ăn cơm, người ăn xong rồi thì dọn bát đũa đi nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt tắm rửa chuẩn bị đi ngủ rồi…

Không 1 ai để ý đến chị ta.

Tức giận, tiếp tục cắm cúi và cơm.

Nhiễm Nguyệt không biết chuyện bên ngoài, trong lòng cô vừa căng thẳng vừa phấn khích, cả người có chút lâng lâng.

Nhiễm Nguyệt trước tiên đọc lại bài văn vừa viết xong 1 lần nữa, sau khi xác nhận không có sai sót gì, liền soạn bài cho bài học ngày mai, thu dọn xong xuôi những việc ngày mai đi làm phải dùng đến.

Lúc này mới lấy bức ảnh hôm nay lấy về ra, cũng không biết có phải vì tác dụng tâm lý hay không, Nhiễm Nguyệt đối với bức ảnh của 2 người càng nhìn càng thấy hài lòng.

Thật muốn nói cho cả thế giới biết!

Nhưng cô không thể nói cho cả thế giới biết, có thể nói cho Trương Thúy Nga nha.

Cô nhìn ra được, Trương Thúy Nga có chút lo lắng cho cô.

2 vợ chồng trẻ lúc kết hôn mới gặp mặt, sau khi kết hôn mới chung sống được 2 ngày, 2 bên đều chưa quen thuộc, đã phải xa nhau rồi.

Hoàn cảnh của Nguyễn Thừa Xuyên lại rất đặc thù, anh ngược lại có nói nghỉ phép sẽ về, nhưng ngày về này, cũng là chưa xác định.

“Mẹ.” Nhiễm Nguyệt nghĩ vậy, liền mang 2 bức ảnh qua cho Trương Thúy Nga xem: “Trước đây con và Nguyễn Thừa Xuyên có đi chụp 2 tấm ảnh.”

Trương Thúy Nga đang rửa bát dọn dẹp trong bếp, mượn ánh sáng của đèn dầu nhìn bức ảnh: “Ây dô.”

Vội vàng đưa tay dùng tạp dề lau sạch vết nước trên tay, lúc này mới nhận lấy bức ảnh trong tay, đưa về phía đèn dầu nhìn kỹ 1 lúc.

Thấy nụ cười trên mặt mẹ chồng chưa từng tắt, Nhiễm Nguyệt liền biết hành động mang ảnh qua cho Trương Thúy Nga xem này của mình là chính xác.

“Nguyễn Thừa Xuyên nói chụp 2 tấm, 1 tấm cho bản thân con, tấm còn lại, ngày mai con viết thư rồi gửi cho anh ấy.” Nhiễm Nguyệt chỉ vào tấm ảnh mà Nguyễn Thừa Xuyên chỉ đích danh muốn.

Nụ cười của Trương Thúy Nga càng rạng rỡ hơn, nếp nhăn trên mặt sắp nở thành 1 đóa hoa rồi: “Tốt tốt tốt.”

Vừa nãy bà còn lo lắng cơ, bây giờ xem ra a, là bà lo lắng thái quá rồi, tình cảm của 2 vợ chồng trẻ người ta tốt lắm!

2 người trên ảnh nhìn càng nhìn trong lòng càng thấy vui mừng, dùng cách nói của người có văn hóa, thì gọi là ‘trai tài gái sắc’!

“Tốt tốt tốt.” Trương Thúy Nga lại liên tục nói 3 chữ tốt, “Nhìn con và thằng Xuyên tốt đẹp như vậy, mẹ yên tâm rồi, mẹ chỉ sợ làm con chịu thiệt thòi.”

“Không thiệt thòi ạ.”

Nhiễm Nguyệt lắc đầu, những lời như vậy Trương Thúy Nga đã nói rất nhiều lần, nhưng lần nào Nhiễm Nguyệt cũng trả lời giống nhau, “Anh ấy ở bộ đội, con không thiệt thòi, ngược lại, con cảm thấy tự hào, hãnh diện vì anh ấy.”

Trương Thúy Nga nghe những lời Nhiễm Nguyệt nói, không kìm được liên tục gật đầu, quả không hổ là cô con dâu mình chọn trúng a.

Sau khi Nhiễm Nguyệt về phòng, liền bắt đầu viết thư cho Nguyễn Thừa Xuyên, làm xong cũng không biết mấy giờ, cảm thấy buồn ngủ liền rửa mặt lên giường đi ngủ.

Trước khi ngủ Nhiễm Nguyệt không khỏi suy nghĩ, vẫn phải mua 1 chiếc đồng hồ mới được, như vậy mới có thể xem giờ.

Nhưng tất cả mọi thứ, vẫn phải có tiền trước đã.

Xem ngày mai đi, xem ngày mai chủ nhiệm nói thế nào, hy vọng mọi chuyện suôn sẻ.

Nhiễm Nguyệt nằm đó, trong đầu suy nghĩ không ngừng.

Nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi lại nghĩ đến Nguyễn Thừa Xuyên.

Người đàn ông này, cũng không biết bây giờ đang làm gì.

——

Ngày hôm sau đến công xã, việc đầu tiên của Nhiễm Nguyệt là mang theo tài liệu và bài văn mình đã viết xong đi tìm chủ nhiệm.

Chủ nhiệm công xã tên là Triệu Lôi, 1 ông chú hơn 50 tuổi, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười.

“Cô Nhiễm, tìm tôi có việc gì sao?” Triệu Lôi nhìn thấy Nhiễm Nguyệt, vặn c.h.ặ.t nắp b.út máy trong tay đặt sang 1 bên, mới bắt đầu nói chuyện.

Nhiễm Nguyệt đưa bài văn mình đã viết xong cho Triệu Lôi: “Chủ nhiệm Triệu, tài liệu hôm qua ngài bảo thầy Phương đưa cho tôi, tôi đã viết xong rồi, ngài xem giúp tôi với ạ?”